Để nữ chính thuận lợi công lược, hệ thống đã tạo ra cái ch/ết giả của tôi.
Khi tôi mở mắt lần nữa, thời gian đã nhảy vọt tới sáu năm sau.
Tôi đứng giữa con phố đông đúc, trong túi không có nổi một xu. Nam nữ chính từ lâu đã sống hạnh phúc viên mãn, còn tôi thì vừa chật vật trốn ra khỏi một trận hỏa hoạn, thảm hại đến mức một chiếc giày cũng bị rơi mất.
Đầu óc vẫn còn choáng váng, tôi gửi cho Chu Tư Trú một tin nhắn.
“…Có thể đến đón em được không?”
Chẳng bao lâu sau, cuộc gọi đã được gọi lại.
Nhưng giọng nói vang lên ở đầu dây bên kia không phải Chu Tư Trú.
Một đứa trẻ im lặng trong chốc lát, rồi cố ý dùng giọng lạnh nhạt nói:
“Ồ, lại thêm một kẻ mạo danh mẹ tôi nữa.”