Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6.
Bốn ngày , Cố Liên Thắng xuất viện.
Tôi dẫn quay Harri.
nhất quyết đòi lái xe đưa hai mẹ tôi sân bay.
Xuống xe, tôi thoáng nghĩ — có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng gặp nhau.
Tôi cúi người thì thầm :
“Qua ôm chú một , chào tạm biệt đi .”
Thằng nhóc lon ton chạy tới, ôm cổ thật chặt:
“Chú ơi, tụi phải .
Khi rảnh tới Harri chơi nha!”
xong hôn chụt một rõ to má .
bật cười, gật đầu.
Cảnh tượng ấy… thật khiến người ta ghen tị.
Tôi cũng muốn được như vậy — chạy tới, ôm một thật chặt, rằng tôi …
Rất , đến phát điên.
Nhưng tôi không dám.
Tôi sợ… sợ khi tôi hết, chỉ đáp bằng một vẻ khó xử.
Đã đến lúc phải .
tiễn hai mẹ tới tận cửa lên máy bay, dừng , tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
Một giây , ném một câu:
“Hối hận có kỳ hạn.”
quay lưng bỏ đi.
Tôi đứng yên theo bóng lưng thẳng tắp của , móc điện thoại , lặng lẽ chụp một tấm.
Xem như… một kỷ niệm.
bốn tiếng bay, cộng thêm nửa tiếng xe buýt, cuối cùng tôi và cũng đến Harri.
Từ xa đã thấy mặc nguyên một bộ đồ đen, đứng chờ sẵn ở đầu làng.
thấy , lập tức reo lên:
“ ! quá trời!
Mà Ngôn đâu ? Ảnh hứa mang khủng long cho mà!”
xoa đầu nấm của nhóc:
“ Ngôn đang ở nhà nấu đồ ăn cho . Mình thôi.”
Vừa bước cửa, từ trong bếp vác theo xẻng nấu ăn xông , chỉ thẳng tôi:
“Cô biết đường à? Biến mất cả tháng trời, không một tin nhắn!
Tôi thấy… chắc chúng ta hết tình cảm , dẹp luôn đi!”
Tôi dày cười hề hề:
“Tôi dám động lòng cậu, mà biết, thể cũng bóp chết tôi.”
đỏ , lầm bầm chửi vài câu quay đầu bếp.
Tôi liếc , nháy mắt hiệu cho trai dỗ dành cậu Ngôn đang giận.
Ăn cơm xong, dẫn phòng bóc quà khủng long.
Tôi nằm ườn sofa, tay cầm ly trà hoa hồng, vừa duỗi lưng vừa thở phào:
“Ha… đến nhà , vẫn là tốt nhất.”
nhướng mày tôi:
“Tôi tưởng cô sẽ gửi thẳng đơn ly hôn qua bưu điện ở luôn bên đó chứ chẳng thèm nữa cơ.”
Tôi nhướn mày đáp :
“Làm gì dám! Tôi thì chẳng có tí tình cảm , chứ … vẫn chút chút đó.”
là bác sĩ sản khoa.
khi biết hoàn cảnh của tôi, một đêm trăng mờ gió lớn, hẹn tôi chuyện.