Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

 “Loại người này tôi gặp nhiều rồi. Vừa có chút đã nghĩ cả thế giới là của mình. Em đưa cho cậu ta một cái thang, cậu ta sẽ leo lên đến mức không được.”

Cúp máy, tôi mở thông tin đăng ký của công “Huy Đạt Investment”.

đăng ký 5.000.000 tệ.

Thực góp: 0.

Cổ đông: một mình cậu ta.

Ngày thành lập: bốn ngày trước.

Ông nội có biết chuyện này không?

Khả năng cao là không.

Tố có biết không?

Cũng chưa chắc.

Nhưng không trọng.

trọng là — Diệp Huy đang tay đẩy mình lên một con đường chết.

Mà tôi, không cần làm gì cả.

Chỉ cần đứng bên cạnh nhìn.

Chương 11

Ba ngày sau, bên gia đình lại có tin mới.

Do Diệp An An nói tôi.

“Chị , anh Huy hình như muốn rồi.”

“Em biết sao?”

“Anh ta nói trong nhóm ‘Hậu bối nhà họ Diệp’. Nói là có nền tảng lớn hơn rồi, không định làm trong hệ thống . Còn nói quen được một ông lớn rất hại, chuẩn bị hợp tác làm dự án lớn.”

“Phản ứng trong nhóm thế nào?”

“Nổ tung luôn. Nhiều người bảo anh ta quá bốc đồng. Cô ba nói công chức khó khăn lắm mới được, sao lại nói . Nhưng anh ta rất kiên quyết, còn nói một câu — ‘Công chức mỗi tháng nghìn tệ, so nguồn trong tay tôi là gì? Người phải đi lên chỗ cao.’”

Người phải đi lên chỗ cao.

Tôi không nhịn được cười.

“Ông nội có biết không?”

Diệp An An nghĩ một chút.

“Chắc là chưa. Anh Huy còn dặn trong nhóm, chuyện này tạm thời đừng nói cho ông nội, đợi anh ta làm thành tích rồi hãy nói.”

Đợi làm thành tích rồi hãy nói.

thừa kế còn chưa kịp ấm tay, đã bắt đầu tính chuyện mang đi đánh cược.

“Còn một chuyện .” Diệp An An do dự một chút. “Anh Huy lại nhắc đến chị trong nhóm.”

“Nói gì?”

“Anh ta nói… ‘Cái studio rách của chị tôi cũng chỉ đến thế thôi, đời này chắc chỉ làm mấy lặt vặt. Không như tôi, nhìn khác.’”

nhìn khác.

Tôi đặt điện thoại , đẩy ghế đứng dậy.

Đi đến cửa kính, nhìn sang tòa nhà đối diện.

Hôm nay, giá trị thị trường của Thịnh Hằng Technology lại tăng.

Đóng cửa ở mức 16.700.000.000 tệ.

Tôi nắm 38%.

Tài sản cá nhân khoảng 6.300.000.000 tệ.

nhìn khác.

Đúng là khác thật.

Tối hôm đó, Lục Thời Hành gọi điện.

“Diệp , đoán xem?”

“Cắn câu rồi.”

“Không chỉ cắn. Nuốt luôn cả cần câu.”

Anh bật cười.

“Chiều nay tôi chỉ buột miệng nói công đang tìm đất trung tâm R&D. Cậu ta lập tức nhảy vào nói mình có sẵn nguồn, còn quen người bên quy hoạch. Ý tứ rất rõ — chỉ cần giao dự án cho cậu ta, mọi thứ cậu ta lo hết.”

“Anh trả lời sao?”

“Tôi nói chuyện này phải theo quy trình, bảo cậu ta làm một bản báo cáo khả trước. Cậu ta đồng ý ngay, nói một tuần sẽ nộp.”

“Cậu ta sẽ nhét luôn khu đất công nghiệp kia vào.”

“Khả năng cao. Cậu ta sẽ đóng gói ‘Huy Đạt Investment’ thành một nền tảng trung gian, muốn lấy dự án từ Thịnh Hằng rồi ăn chênh lệch.”

cứ để cậu ta đóng gói.”

“Rồi sao ?”

“Đợi cậu ta bày hết bài lên bàn, lật một lần cho sạch.”

Lục Thời Hành im lặng giây.

“Diệp , em có nghĩ đến một chuyện không?”

“Anh nói.”

“Dù sao cậu ta cũng là em họ của em. Em làm , con đường sau này của cậu ta có thể coi như chấm hết.”

“Cậu ta chọn bỏ con đường đó. Không phải tôi ép.”

“Nhưng em đang dẫn dắt cậu ta.”

“Tôi chỉ không ngăn cậu ta đâm đầu.”

Giọng tôi rất bình.

“Một người cầm 200.000.000 tệ, tưởng cả thế giới nợ mình. Một người giẫm lên tôi để leo lên, lại nghĩ đó là chuyện đương nhiên. Người như , lúc ngã … không đáng để ai đưa tay.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau, Lục Thời Hành chỉ nói một chữ.

“Được.”

Chương 12

Bản “báo cáo khả ” của Diệp Huy được gửi đến sau ngày.

Lục Thời Hành chuyển cho tôi, còn ghi chú thêm: “Khuyến nghị dùng kèm rượu, không khó đọc nổi.”

Tôi mở file.

32 PPT.

bìa dùng ảnh Tử Cấm Thành ban đêm, tiêu đề: “Huy Đạt Investment × Thịnh Hằng Technology — án hợp tác chiến lược”.

Màu mè lòe loẹt, bố cục rối tung.

Lật vào trong.

Nội dung cốt lõi là: công Huy Đạt của Diệp Huy cung cấp đất “nguồn chính quyền”, Thịnh Hằng cung cấp công nghệ, cùng dựng khu công nghiệp.

Chia nhuận: 50–50.

mươi – mươi.

Cậu ta dùng một khu đất còn chưa chắc vào tay.

Đổi lấy Thịnh Hằng bỏ trăm triệu tệ dựng toàn bộ công nghệ.

Sau đó chia đôi nhuận.

Tôi lật tiếp.

Còn có thứ vô lý hơn.

Trong án, cậu ta viết đã “trao đổi sơ bộ” ban quản lý khu phát triển — từ dùng là “cơ bản chốt xong”.

Nhưng phần phụ lục không có bất kỳ văn bản chính thức, biên bản hay thư ý định nào.

cuối là “danh sách nguồn cá nhân”.

Liệt kê hơn chục “ hệ cốt lõi” như “lãnh đạo quận nào đó”, “trưởng phòng sở nào đó”, “giám đốc chi nhánh ngân hàng nào đó”.

Không có tên.

Chỉ toàn mô tả mơ hồ.

Tôi tắt file.


 “Loại người này tôi gặp nhiều rồi. Vừa có chút đã nghĩ cả thế giới là của mình. Em đưa cho cậu ta một cái thang, cậu ta sẽ leo lên đến mức không được.”

Cúp máy, tôi mở thông tin đăng ký của công “Huy Đạt Investment”.

đăng ký 5.000.000 tệ.

Thực góp: 0.

Cổ đông: một mình cậu ta.

Ngày thành lập: bốn ngày trước.

Ông nội có biết chuyện này không?

Khả năng cao là không.

Tố có biết không?

Cũng chưa chắc.

Nhưng không trọng.

trọng là — Diệp Huy đang tay đẩy mình lên một con đường chết.

Mà tôi, không cần làm gì cả.

Chỉ cần đứng bên cạnh nhìn.

Chương 11

Ba ngày sau, bên gia đình lại có tin mới.

Do Diệp An An nói tôi.

“Chị , anh Huy hình như muốn rồi.”

“Em biết sao?”

“Anh ta nói trong nhóm ‘Hậu bối nhà họ Diệp’. Nói là có nền tảng lớn hơn rồi, không định làm trong hệ thống . Còn nói quen được một ông lớn rất hại, chuẩn bị hợp tác làm dự án lớn.”

“Phản ứng trong nhóm thế nào?”

“Nổ tung luôn. Nhiều người bảo anh ta quá bốc đồng. Cô ba nói công chức khó khăn lắm mới được, sao lại nói . Nhưng anh ta rất kiên quyết, còn nói một câu — ‘Công chức mỗi tháng nghìn tệ, so nguồn trong tay tôi là gì? Người phải đi lên chỗ cao.’”

Người phải đi lên chỗ cao.

Tôi không nhịn được cười.

“Ông nội có biết không?”

Diệp An An nghĩ một chút.

“Chắc là chưa. Anh Huy còn dặn trong nhóm, chuyện này tạm thời đừng nói cho ông nội, đợi anh ta làm thành tích rồi hãy nói.”

Đợi làm thành tích rồi hãy nói.

thừa kế còn chưa kịp ấm tay, đã bắt đầu tính chuyện mang đi đánh cược.

“Còn một chuyện .” Diệp An An do dự một chút. “Anh Huy lại nhắc đến chị trong nhóm.”

“Nói gì?”

“Anh ta nói… ‘Cái studio rách của chị tôi cũng chỉ đến thế thôi, đời này chắc chỉ làm mấy lặt vặt. Không như tôi, nhìn khác.’”

nhìn khác.

Tôi đặt điện thoại , đẩy ghế đứng dậy.

Đi đến cửa kính, nhìn sang tòa nhà đối diện.

Hôm nay, giá trị thị trường của Thịnh Hằng Technology lại tăng.

Đóng cửa ở mức 16.700.000.000 tệ.

Tôi nắm 38%.

Tài sản cá nhân khoảng 6.300.000.000 tệ.

nhìn khác.

Đúng là khác thật.

Tối hôm đó, Lục Thời Hành gọi điện.

“Diệp , đoán xem?”

“Cắn câu rồi.”

“Không chỉ cắn. Nuốt luôn cả cần câu.”

Anh bật cười.

“Chiều nay tôi chỉ buột miệng nói công đang tìm đất trung tâm R&D. Cậu ta lập tức nhảy vào nói mình có sẵn nguồn, còn quen người bên quy hoạch. Ý tứ rất rõ — chỉ cần giao dự án cho cậu ta, mọi thứ cậu ta lo hết.”

“Anh trả lời sao?”

“Tôi nói chuyện này phải theo quy trình, bảo cậu ta làm một bản báo cáo khả trước. Cậu ta đồng ý ngay, nói một tuần sẽ nộp.”

“Cậu ta sẽ nhét luôn khu đất công nghiệp kia vào.”

“Khả năng cao. Cậu ta sẽ đóng gói ‘Huy Đạt Investment’ thành một nền tảng trung gian, muốn lấy dự án từ Thịnh Hằng rồi ăn chênh lệch.”

cứ để cậu ta đóng gói.”

“Rồi sao ?”

“Đợi cậu ta bày hết bài lên bàn, lật một lần cho sạch.”

Lục Thời Hành im lặng giây.

“Diệp , em có nghĩ đến một chuyện không?”

“Anh nói.”

“Dù sao cậu ta cũng là em họ của em. Em làm , con đường sau này của cậu ta có thể coi như chấm hết.”

“Cậu ta chọn bỏ con đường đó. Không phải tôi ép.”

“Nhưng em đang dẫn dắt cậu ta.”

“Tôi chỉ không ngăn cậu ta đâm đầu.”

Giọng tôi rất bình.

“Một người cầm 200.000.000 tệ, tưởng cả thế giới nợ mình. Một người giẫm lên tôi để leo lên, lại nghĩ đó là chuyện đương nhiên. Người như , lúc ngã … không đáng để ai đưa tay.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau, Lục Thời Hành chỉ nói một chữ.

“Được.”

Chương 12

Bản “báo cáo khả ” của Diệp Huy được gửi đến sau ngày.

Lục Thời Hành chuyển cho tôi, còn ghi chú thêm: “Khuyến nghị dùng kèm rượu, không khó đọc nổi.”

Tôi mở file.

32 PPT.

bìa dùng ảnh Tử Cấm Thành ban đêm, tiêu đề: “Huy Đạt Investment × Thịnh Hằng Technology — án hợp tác chiến lược”.

Màu mè lòe loẹt, bố cục rối tung.

Lật vào trong.

Nội dung cốt lõi là: công Huy Đạt của Diệp Huy cung cấp đất “nguồn chính quyền”, Thịnh Hằng cung cấp công nghệ, cùng dựng khu công nghiệp.

Chia nhuận: 50–50.

mươi – mươi.

Cậu ta dùng một khu đất còn chưa chắc vào tay.

Đổi lấy Thịnh Hằng bỏ trăm triệu tệ dựng toàn bộ công nghệ.

Sau đó chia đôi nhuận.

Tôi lật tiếp.

Còn có thứ vô lý hơn.

Trong án, cậu ta viết đã “trao đổi sơ bộ” ban quản lý khu phát triển — từ dùng là “cơ bản chốt xong”.

Nhưng phần phụ lục không có bất kỳ văn bản chính thức, biên bản hay thư ý định nào.

cuối là “danh sách nguồn cá nhân”.

Liệt kê hơn chục “ hệ cốt lõi” như “lãnh đạo quận nào đó”, “trưởng phòng sở nào đó”, “giám đốc chi nhánh ngân hàng nào đó”.

Không có tên.

Chỉ toàn mô tả mơ hồ.

Tôi tắt file.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.