Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Tan học, tôi đến phòng bộ môn sinh học thì thầy rời đi.
Không cách nào khác, tôi đành đi đến địa chỉ thầy cho để bài tập nhà thầy.
Nhà thầy nằm trong khu chung cư mới. cửa là thầy.
Chị ấy tôi thì thái độ không mấy thân thiện, nhưng vẫn mời tôi vào nhà.
Tôi không tiền trong người, cả ngày gần ăn gì, bụng réo liên tục.
Nhưng vẻ chị ấy ăn xong từ lâu. Chị chỉ dẫn tôi vào phòng khách trống để ngồi bài.
Tôi không dám nói gì nhiều, cũng dám xin ăn, đành lấy tập , cắn răng chịu đói mà bài tập.
Trong suốt thời gian đó, thầy quan tâm gì đến tôi.
Khoảng mười giờ tối, chị vào và nói:
“Tôi sắp đi ngủ rồi. Nhà bé, nhớ đi rửa rửa tay đừng ồn.”
Tôi gật , rồi chị trở về phòng.
Cuối cùng cũng xong bài tập, tôi rón rén chuẩn bị đi rửa .
Nhưng vào nhà tắm, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Tôi nghĩ chắc là thầy về, liền định cửa.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, tôi bỗng khựng lại.
Thầy là chủ nhà, chắc chắn chìa khóa. Không thể nào lại bấm chuông.
Linh cảm lành, tôi ghé qua lỗ nhòm trên cửa.
Chỉ cái liếc thôi, tôi cảm giác tóc gáy dựng đứng, lạnh toát cả người.
Bên ngoài — là bà nội tôi.
12
“Tĩnh Tĩnh trong đó không?”
Bà cất giọng nhẹ nhàng nói với cánh cửa sắt.
Tôi choáng váng đến mức suýt ngã.
Nửa đêm rồi, sao bà lại tôi đang đây?!
Trong phòng khách không bật đèn, tôi rón rén lùi về phía sau, định rút lui về phòng ngủ.
Tuyệt đối không thể để bà tôi đây. Nếu không… tôi chết chắc.
Nhưng rút lui bao xa, bà tôi bắt đập cửa mạnh liên hồi.
“Tĩnh Tĩnh, bà đây mà, về nhà với bà đi !”
Tôi hoảng loạn quay , chạy thẳng vào phòng.
Nhưng tôi đóng cửa lại thì thầy cửa phòng ngủ .
“ tôi nói là đừng gây ồn ào sao?!”
Tôi giải thích thì chị ấy cũng nghe tiếng đập cửa.
“Giờ này rồi ai gõ cửa vậy trời?”
Chị vội vã nhanh cửa.
Tôi chân run bần bật, không ngăn lại — chị ấy toang cánh cửa.
Tôi bà nội đứng sừng sững ngay trước cửa, trên là nụ cười quái dị đến rợn người.
“Chị tìm ai vậy?” – thầy hỏi.
“Tôi là bà nội của Trương Tĩnh Tĩnh. Giờ này bé về, tôi đến đón nó.”
Chị quay lại, tôi với ánh ngạc nhiên đến khó tin.
thể muốn nói:
“ nhà sao? Vậy mà lại sang nhà tôi là sao?”
Nhưng ngay lập tức, ánh chị thay đổi.
Giống vừa vứt bỏ gánh nặng.
Chị nở nụ cười nhẹ nhõm, quay sang tôi:
“Tĩnh Tĩnh, bà đến tìm rồi, mau về nhà với bà đi.”
Không ! Tôi không thể để bà đưa tôi đi!
Tôi lắc thật mạnh, vội vã nói:
“Cô ơi, cô ơi, bà ấy không là bà nội !
Cô mau đóng cửa lại đi, không thể đi với bà ấy !
Bà ấy là người xấu!”
Cô ngẩn người lúc, rồi bắt bà tôi với ánh cảnh giác…
Bà nội tôi vội vàng nói:
“Cái bé này! sao lại nói bà vậy chứ! Sáng nay nó giận dỗi với tôi, bỏ nhà đi, tôi tìm khắp nơi mới nó đây, lo chết đi !”
Tôi lập tức phản bác:
“Cô ơi, cô đừng tin bà ấy! Bà ấy đang nói dối đấy!”
Tôi ánh cảnh giác của chị thầy dần biến mất, rồi chị quay sang tôi và bà, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Cô cười nhẹ nói với tôi:
“Trương Tĩnh Tĩnh, đừng giận nữa, theo bà về nhà đi. Sắp thi rồi, đừng khiến cả nhà lo lắng.”
Cô ấy tin bà ta!
Tôi vẫn cố chấp không chịu đi, theo phản xạ định đóng sầm cửa phòng lại.
Nhưng đúng lúc đó — bà tôi bất ngờ lao tới, tóm chặt lấy cổ tay tôi.
Đôi bà sâu hun hút hố băng đen ngòm, bà nở nụ cười ghê rợn:
“Đi nào, Tĩnh Tĩnh, về nhà với bà.”
Dứt lời, bà bắt lôi tôi đi.
Tôi không ngờ bà lại khỏe đến thế, tôi giãy mãi mà không thoát .
thầy vẫn đứng cửa, toang cửa lớn, cười nhàn nhạt tôi bị kéo đi.
Vừa khỏi cửa nhà cô, cánh cửa sắt lập tức đóng sập lại.
13
Tôi từng mình bất lực đến thế.
Tôi cố sức vùng vẫy, nhưng vẫn bị bà kéo thẳng đến thang máy.
Bà cười tươi nói:
“Tĩnh Tĩnh đói rồi không? Bà nấu cơm cho rồi nè.”
Tôi giận điên người, đấm vào tay bà, vừa đấm vừa hét:
“Thả tôi ! Tôi bà là cái gì rồi! Thầy đi tìm người đến xử bà rồi đấy!”
Bà cúi sát vào tôi. Từng sợi gân xanh trên bà bắt co giật, và sên từ đó trườn qua lại.
Bà bật cười khàn khàn, giọng rợn người: