Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

7

Chương 7: Hiểu lầm chí mạng

Cái điều khoản bá đạo kiểu “gọi một tiếng trừ một lần nhuận bút” của Chu Tịch còn chưa thi hành được hai ngày, thì một cái “mặt nạ” khác trong cuộc sống của tôi đã bị người ta bóc trần thô bạo.

Chiều thứ Sáu, tôi vừa tăng ca xong, đang ôm một xấp bản thảo storyboard đi ra khỏi tòa nhà công ty.

Ánh hoàng hôn rọi lên mặt kính khiến toà nhà sáng rực màu kim, đồng thời cũng phản chiếu rõ bóng dáng dưới đèn đường – người khiến tôi như rơi vào hầm băng trong nháy mắt.

“Thiển Thiển.”

Là Hứa Hàng. Người cũ của tôi, cũng là nguồn gốc của căn bệnh sợ xã hội trầm trọng mà tôi mắc phải.

Thời đại học, anh ta từng là lối thoát xã hội duy nhất của tôi.

Nhưng sau này tôi mới phát hiện, anh ta vừa tiêu xài tiền nhuận bút tôi kiếm được, vừa sau lưng cười nhạo tôi với bạn bè:

“Lâm Thiển kiểu tính cách này ngoài vẽ vời ra chẳng làm được gì, dẫn ra ngoài chỉ tổ mất mặt.”

Cuộc chia tay đó cực kỳ tệ hại, cũng khiến tôi khóa hoàn toàn cánh giao tiếp ngoài đời thực.

“Anh có chuyện gì?” Tôi lùi một bước, siết đống liệu trong tay.

“Anh mới về nước, Thiển Thiển.”

Hứa Hàng vẫn giữ nguyên cái vẻ tự cho mình là si tình, vươn tay định nắm lấy cổ tay tôi.

“Nghe nói em đang dẫn dự án ở công ty này?

Đừng cố chống đỡ nữa, với tính cách của em không hợp môi trường này đâu.

Quay về đi, anh giới thiệu cho một công việc nhẹ nhàng hơn…”

“Buông ra.” Tôi lạnh giọng cắt lời, nhưng căng thẳng mà giọng không khỏi run rẩy.

“Đừng như vậy mà, anh biết em vẫn còn trách anh.” Hứa Hàng chẳng những không buông mà còn định lại gần tôi hơn, “Em trước đây dựa dẫm vào anh như thế nào em quên rồi sao? Ngoài anh ra, chịu nổi cái kiểu trầm như đá của em chứ?”

Ngay lúc dạ dày tôi như bị bóp nghẹt, hô hấp khó khăn, thì một tiếng động cơ gầm rú vang lên phía sau.

Một chiếc Maybach màu đen thắng gấp bên đường, xe mở, Chu Tịch bước xuống, cả người mang theo sát lạnh buốt khiến không cũng đông cứng.

Anh không còn dáng vẻ tao nhã như thường ngày, khuy áo vest mở tung, ánh mắt sắc như dao đầy nguy hiểm.

“Gã đó là ?” Chu Tịch sải bước tới bên tôi, một cánh tay dài vươn ra, bá đạo ôm trọn lấy vai tôi. Lực mạnh đến nỗi kéo cả người tôi lọt thỏm vào phạm vi của anh.

Hứa Hàng sững lại, ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn Chu Tịch: “Còn anh là ? Tôi là bạn trai cô ấy…”

“Bạn trai cũ!” Tôi hét lên đính chính, trong khoảnh khắc đó, cơn tức đã đạp bay cả hội chứng sợ xã hội.

Sắc mặt Chu Tịch khi nghe thấy hai chữ “bạn trai cũ” còn khó coi hơn cả lúc mắng nhân viên trong phòng họp. Anh cười lạnh—kiểu cười chỉ có ở mấy “đại ma vương bên phía khách hàng” – khinh miệt tàn nhẫn.

“Bạn trai?” Chu Tịch bước lên một bước, lợi thế chiều cao khiến Hứa Hàng bản năng lùi lại. “Nếu là quá khứ rồi, thì nên tự giác như một món đồ bỏ đi. Tránh xa người của tôi ra. Nếu không… tôi dạy cậu biết thế nào là chữ ‘mất mặt’.”

“Anh…” Hứa Hàng bị thế bức người trong mắt anh dọa đến nghẹn họng, cuối cùng chỉ có chửi bậy vài câu rồi lủi mất.

Cả con phố yên tĩnh, chỉ còn tôi Chu Tịch.

Tôi cứ nghĩ anh như mọi khi, đến dỗ dành tôi. Nhưng lúc tôi quay lại nhìn, ánh mắt anh lại lạnh đến đáng sợ.

“Lâm Thiển, đây là lý do em nhắn WeChat nói ‘ về muộn’?”

“Không phải, Chu Tịch, anh nghe em giải thích—”

“Về nhà nói.” Anh không để tôi nói thêm nửa lời, ấn tôi vào ghế xe.

Suốt chặng đường, không trong xe lạnh đến mức gần như đóng băng.

Vừa vào , tôi còn chưa đèn thì đã bị anh đè mạnh lên cánh ra vào.

“Chu Tịch, anh… ưm—”

Nụ hôn của anh ập xuống, không phải dịu dàng, mà là cắn xé mang tính trừng phạt, còn mang theo nỗi hoảng sợ sắp mất đi điều gì đó.

Đây không phải “J” nữa, mà là Chu Tịch – lần đầu tiên để lộ bản năng chiếm hữu mạnh mẽ đến có phần méo mó.

Anh buông môi tôi ra, hơi thở nóng rực phả lên cổ tôi, giọng khàn hẳn đi: “Lâm Thiển, qua mạng cũng là thật. Em nhận nhẫn của tôi rồi” (là món quà kỷ niệm một năm từ ‘J’) “cầm tiền tôi donate rồi, em ngoại tình thử xem?”

“Em không có! Em đã đuổi anh ta đi rồi còn gì!” Tôi lớn tiếng phản bác, mắt đỏ hoe.

Chu Tịch khựng lại. Anh nhìn vẻ mặt tủi của tôi, ánh băng trong mắt cuối cùng cũng rút xuống như thuỷ triều.

Anh cười tự giễu, đầu ôm lấy gáy tôi, vùi mặt vào hõm cổ.

“Xin lỗi… Thiển Thiển. Anh chỉ là…” Anh khẽ ngừng một chút, giọng run nhè nhẹ, “Chỉ là nghĩ, nếu người gặp em đầu tiên là anh, thì có phải anh đã có kéo em ra khỏi những tổn thương kia sớm hơn rồi không?”

Tôi nghe thấy nhịp tim dữ dội của anh, bất giác nhận ra— Người đàn bá đạo, quyết đoán như Chu Tịch, trong chuyện tình … còn bước đi cẩn trọng hơn tôi.

“Chu Tổng.” Tôi vươn tay ôm lại anh, nhẹ nhàng nói. “Người kia nói em chẳng có gì ra hồn. Nhưng ‘J tiên sinh’ thì nói, em là bảo vật quý giá nhất trên đời. Nên, em chọn J. Cũng chọn anh.”

Chu Tịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu như đại dương: “Lâm Thiển, một khi đã chọn anh, thì từ giờ tranh vẽ của em, của em, cuộc đời em… chỉ được có một người đàn . Là anh.”

Anh lại xuống, giọng trầm thấp như rót mật: “Giờ thì, tiếp tục nốt phần trừng phạt tội ‘ngoại tình qua mạng’ đi…”

8

Sau cơn cuồng nhiệt đêm đó, tôi lên cơn sốt cao.

Người mắc chứng sợ xã hội thường là vậy, xúc lên xuống quá mạnh trực tiếp phản ánh lên cơ .

Trong cơn mê man, tôi nhận được có người lau mồ hôi lạnh trên trán tôi, động tác nhẹ nhàng đến mức không tưởng.

Khi tôi hoàn toàn tỉnh lại, đã là chiều ngày hôm sau.

Chu Tịch không đến công ty. Anh ngồi ở đầu giường, sống mũi đeo một cặp kính gọng mảnh mà hiếm khi dùng, trong tay đang lật xem một cuốn album cũ.

Tim tôi thắt lại — đó là “hắc lịch sử” của tôi. Bên trong ghi lại những lần tôi tham gia cuộc thi minh họa thời đại học nhưng bị loại, cùng với bản tuyên bố rút lui bị Hứa Hàng cầm đầu bắt nạt, tung tin tôi “vẽ thuê”.

“Đừng xem…”

Giọng tôi khàn đặc, với tay định giật lại.

Chu Tịch không né, trái lại nắm lấy tay tôi nhét về lại trong chăn. Ánh mắt sau tròng kính sâu thẳm như biển:

“Lâm Thiển, đây chính là lý do em không ký tên lên tờ xác nhận đăng ký giải đó sao?”

Tôi đầu.

Đúng vậy. Dù bây giờ tôi là “Thiển Thiển”, là họa sĩ triệu fan trên mạng, nhưng Lâm Thiển ngoài đời vẫn sống trong cái bóng của lần bắt nạt năm ấy.

Tôi sợ xuất hiện trước công chúng, sợ lại bị người khác chỉ thẳng vào mặt nói rằng: “Cô không xứng.”

“Em không làm được đâu, Chu Tịch. Trốn sau màn hình để vẽ thì được, nhưng nếu phải đứng trên sân khấu… em đến thở cũng thấy khó.”

Chu Tịch trầm mặc rất lâu.

Anh không dùng giọng tổng để ra lệnh tôi, cũng không dùng phận J để trêu chọc. Anh chỉ đứng dậy đi vào thư phòng. Không bao lâu sau, tôi rung lên.

Là WeChat, từ J.

J gửi cho tôi một bức thư dài — dài đến mức trước giờ anh chưa từng gõ trong khung chat:

“Thiển Thiển, em biết không? Ba năm trước anh bị gia tộc đày đến chi nhánh, tất cả mọi người đều chờ xem anh trở trò cười.

Hôm đó anh nhìn thấy tranh của em bên đường — con quái vật nhỏ rõ ràng đang khóc, nhưng vẫn cố che ô cho người khác.

Trước đây anh nghĩ là em đang đòi hỏi giá trị xúc từ anh, nhưng thật ra, chính anh mới là người hút lấy dũng từ em.

Em tưởng đó là ngụy trang do ‘mặt nạ’ mang lại, nhưng thực chất đó vốn là màu sắc nguyên bản của linh hồn em.

Lâm Thiển, ‘Chu Tịch’ có dùng quyền thế để giúp em dẹp yên Hứa Hàng, nhưng ‘J’ thì càng muốn thấy em tự tay xé nát những bóng tối đó.

Trong ban giám khảo của cuộc thi minh họa quốc tế lần này, có một người rất muốn gặp em.

Người đó tên là J.

Anh ta muốn trên bục trao giải, được chính nghe họa sĩ của mình, ngày thường rốt cuộc mắng anh ta như thế nào.”

Tôi nhìn màn hình, nước mắt không báo trước rơi thẳng xuống.

Hóa ra anh hiểu.

Hiểu hết sự tự ti phía sau mỗi lần tôi ngượng ngùng, cũng hiểu cả sự thăm dò ẩn sau từng câu thả thính.

“Lâm Thiển.”

Chu Tịch ngoài đời ngồi xuống bên giường, ngón tay thon dài lướt qua má tôi, lau đi nước mắt.

“J đã đăng ký xong rồi. Em muốn để anh ta tiếp tục trốn sau màn hình, làm một kẻ chỉ biết donate, hay muốn để anh ta với tư cách nhà trợ, tự tay trao cúp cho em?”

Tôi nức nở nhìn anh: “Nếu… nếu mọi người vẫn không thích em thì sao?”

“Vậy anh mua công ty triển lãm đó, chỉ treo tranh của một mình em.”

Anh nhướng mày, lại trở về dáng vẻ ngông cuồng của đại ma vương bên A.

“Dù sao anh cũng nhiều tiền. Em nhận của anh bao nhiêu donate rồi, còn chưa vẽ đủ cho anh cả đời đâu.”

Khoảnh khắc ấy, cánh rỉ sét sâu trong tôi cuối cùng cũng bị hai phận hợp làm một của anh, cùng nhau phá tung.

Tôi chống người ngồi dậy, túm lấy cổ áo choàng ngủ của anh, bắt chước giọng điệu của

“Thiển Thiển”, hung hăng nói: “Chu Tịch, đó là anh nói đấy nhé.

Nếu em mất mặt, em đăng ảnh anh mặc tạp dề màu hồng lên mạng!”

Chu Tịch cười, xuống đặt lên trán tôi một nụ hôn dịu dàng đến cực điểm.

“Được. Vậy chúng ta bắt đầu luyện tập từ việc ‘ đám đông, chỉ nhìn thấy mình anh’.”

Suốt một tháng sau đó, Chu Tịch gạt bỏ mọi xã giao không cần thiết.

Anh ấy cùng tôi sửa bản thảo trong thư phòng, cùng tôi luyện diễn thuyết ở phòng khách.

Tôi thậm chí còn phát hiện, bên lề giấy vẽ của tôi, anh lén dùng bút chì vẽ rất nhiều trái tim nhỏ.

Anh dùng phận “J” để lại lời động viên cho tôi trên mạng, lại dùng phận “Chu Tịch” để cho tôi ăn uống ngoài đời.

Những vết thương dưới mặt nạ vẫn còn đó, nhưng dưới ánh nhìn của anh, những vết sẹo ấy dường như đang dần nở hoa.

Cho đến đêm trước lễ trao giải triển lãm tranh, tôi căng thẳng đến mức bàn tay đổ mồ hôi.

Chu Tịch ôm tôi, thì thầm bên : “Đừng sợ, Lâm Thiển. Lễ trao giải ngày mai, có một ‘bất ngờ’ đang chờ em.

Đó là món quà ơn mà J tiên sinh, chuẩn bị cho Thiển Thiển của anh suốt ba năm.”

9

Lễ trao giải cuộc thi minh họa quốc tế diễn ra dưới ánh đèn rực rỡ.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu chói đến như vậy.

Trong hành lang phía sau, tôi siết vạt váy lễ phục, bàn tay đầy mồ hôi.

hội chứng sợ xã hội quá nặng, tôi ù đi, mọi tiếng nói chuyện xung quanh như bị ngăn bởi một kính dày.

“Đừng sợ, theo anh.”

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Hôm nay Chu Tịch mặc một bộ vest đen nghiêm chỉnh, cà vạt chính là chiếc tôi từng tự tay chọn – màu tím sẫm.

Anh vươn tay chỉnh lại mấy sợi tóc bên tôi, đầu ngón tay mát lạnh, lại khiến tim tôi đang đập loạn ổn định lại ngay lập tức.

“Chu Tịch, em vẫn muốn bỏ chạy…” Tôi thì thầm như muỗi kêu.

Anh nhướng mày, sát tôi, dùng chất giọng chỉ hai chúng tôi mới nghe thấy mà trêu ghẹo:

“Họa sĩ Thiển Thiển, đêm qua em còn nói với anh trên WeChat là nếu đoạt giải thì nhận lời mời chụp bộ ảnh ‘đồng phục chủ đề’ của anh mà.

Giờ bỏ chạy thì đơn hàng tính cho đây?”

Mặt tôi đỏ bừng, tức đến trừng mắt nhìn anh một cái. Đồ lưu manh, đến lúc này mà còn lấy mấy lời thả thính trên mạng ra để dọa tôi!

Nhưng không phủ nhận, bị anh chọc như vậy, cái giác nghẹt thở bỗng dưng tan biến đi quá nửa.

“Giải của cuộc thi minh họa quốc tế năm nay thuộc về – ‘Cứu rỗi trong ánh sáng’, tác giả: Thiển Thiển!”

Tiếng MC vang vọng cùng tiếng vỗ tay như sấm rền.

Trên màn hình lớn hiện lên bức tranh đoạt giải:

Một bé gái co ro trong góc tối, vô số tia sáng tạo từ những nét xuyên qua màn đêm, nhẹ nhàng ôm lấy cô bé.

Tôi bước lên sân khấu như một cái máy, không nhìn khán giả phía dưới, chỉ khóa ánh mắt vào người đang ngồi chính hàng đầu – Chu Tịch.

Anh chính là người trao giải.

Chu Tịch bước lên sân khấu, nhận lấy chiếc cúp nặng trĩu từ cô lễ tân.

Anh không vội trao cho tôi, mà cầm micro, ánh mắt lướt qua cả hội trường, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tôi.

“Trước khi trao giải, tôi muốn thay mặt một người tên ‘J’, gửi vài lời đến người chiến thắng.”

Cả khán phòng bỗng lặng như tờ, đến cả phần bình luận livestream cũng ngưng lại.

Màn hình lớn đột nhiên chuyển cảnh, không còn là tác phẩm của tôi nữa, mà là một đoạn tin nhắn đã được làm mờ thông tin cá nhân:

Thiển Thiển: “J tiên sinh, nếu một ngày em làm hỏng tất cả ngoài đời, anh còn thích em không?”

J: “Anh tìm em, rồi mua hết tất cả cúp về cho em.”

Khán phòng bùng nổ.

Màn hình tiếp tục cuộn xuống – là toàn bộ tin nhắn cổ vũ suốt ba năm qua, từng dòng donate, từng lời động viên J gửi cho Thiển Thiển. dòng cuối cùng là câu tỏ tình khiến người ta nghẹn ngào:

“Thế giới em vẽ rất đẹp. Nhưng anh muốn thấy thế giới mà em nhìn thấy.”

“J tiên sinh nói,” Giọng nói trầm thấp của Chu Tịch vang vọng khắp khán phòng, “ngôi nhà trên mạng quá nhỏ. Sổ hộ khẩu ngoài đời anh ấy vẫn còn thiếu một chủ nhân.”

ánh đèn flash chớp loạn hàng nghìn ống kính livestream đang chiếu thẳng, người đàn cao ngạo ấy – đại ma vương Chu Tịch – vậy mà lại quỳ một gối sân khấu.

Anh rút từ túi áo vest ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt là sự dịu dàng có dìm chết cả vũ trụ.

“Lâm Thiển, bất kể là với tư cách ‘J’ – người donate cho em, hay là Chu Tịch – sếp em nguyền rủa, anh đều muốn chính thức hỏi em một câu.”

“Bản hợp đồng dài hạn ‘cùng nhau sống đến già’ này, em nhận không?”

Não tôi lập tức sập nguồn. Hội chứng sợ xã hội hoàn toàn cháy cầu dao trước sự lãng mạn đỉnh cao này.

Tôi nhìn anh – người đàn đã cùng tôi đi qua bóng tối, xé bỏ mọi vỏ bọc mà vẫn tôi không điều kiện.

Phía dưới, không biết hô trước: “Nhận đơn đi!”

Tiếp đó là hàng loạt tiếng hô rung trời: “Nhận đơn! Nhận đơn!”

Tôi mắt đỏ hoe, run run vươn tay, giọng tuy nghẹn ngào nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết:

“Chu Tổng… là anh nói đấy. Ký rồi thì cả đời không được hoàn đơn.”

Chu Tịch cười, đứng dậy đeo nhẫn vào tay áp út của tôi, rồi ôm chầm lấy tôi, tiếng hét chói của cả hội trường, trao cho tôi một nụ hôn sâu bá đạo, đánh dấu chủ quyền.

Khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng đã hiểu — lộ mặt không phải là “chết xã hội”.

Mà là anh, tự tay xé bỏ vỏ tự ti của tôi, để tôi trở ánh sáng rực rỡ nhất trong đời anh, trước ánh nhìn của cả thế gian.

10

Cuộc sống sau hôn nhân, không như tôi tưởng tượng là “gả vào hào môn như rơi xuống biển sâu”, mà hóa một trò chơi nhập vai kỳ quái nhưng hòa hợp mang tên “hai nhân cách song song”.

Tuy cả mạng xã hội đều biết tôi Chu Tịch là một đôi, nhưng ở công ty, để duy trì cái uy nghiêm đại ma vương đang trên bờ vực sụp đổ của anh, chúng tôi đạt được một thỏa thuận “nước sông không phạm nước giếng”.

Sáng thứ Hai, trong cuộc họp lãnh đạo cấp cao, không căng thẳng đến nghẹt thở.

“Đây là bản dự toán do phòng Marketing làm ra sao?” Chu Tịch ngồi ở vị trí chủ tọa, ném xấp báo cáo dày cộp lên bàn, giọng lạnh như đá vừa lấy từ tủ đông: “Nếu không cần dùng não, thì nên hiến cho người cần.”

Dưới đó, các quản lý cấp cao im bặt như thóc, không thở mạnh.

Tôi ngồi ở góc trong chiếc ghế “linh vật may mắn” do anh chỉ định, nhìn góc nghiêng gương mặt đầy cấm dục tức giận của anh, lại bị cái bệnh cũ tái phát.

Không không nói, Chu Tịch khi nghiêm túc mắng người… thật sự rất đẹp trai.

Là một bệnh nhân sợ xã hội vẫn còn hơi “nhát” ngoài đời thực, tôi không nói gì trước mặt người khác, nhưng điều đó không ngăn tôi – với tư cách “Thiển Thiển” – ra tay tung đòn trên mạng.

Tôi len lén rút dưới gầm bàn, mở khung chat ghim với cái avatar đen quen thuộc, gửi một sticker đang khóc lóc:

【Chồng ơi, anh hung dữ quá đi, tim người ta đập thình thịch nè~ Tối nay nhất định phải hôn hôn, ôm ôm, bế lên mới hết sợ được đó!】

Gửi xong, tôi giả vờ bình thản nâng ly nước uống, nhưng mắt vẫn chăm chăm liếc sang người đàn đang ngồi chính .

Chỉ thấy khi đang mắng sấp mặt giám đốc marketing, màn hình anh sáng lên. Anh liếc nhìn theo phản xạ, lông mày đang nhíu bỗng khựng lại.

Một giây sau, anh đưa tay che miệng, ho khan một tiếng rất không tự nhiên.

Đôi mắt phượng sắc bén ban nãy, giờ đây lộ rõ ý cười bất đắc dĩ, vành cũng đỏ ửng lên.

“Khụ… Hôm nay họp tới đây thôi.” Anh đóng sập liệu lại, tốc độ nói nhanh hơn bình thường gấp đôi, “Phòng Marketing về làm lại từ đầu. Giải tán.”

Các lãnh đạo như được đại xá, lập tức tản ra.

Chỉ còn tôi, chầm chậm thu dọn đồ đạc, vừa chuẩn bị lén chuồn thì một bóng người cao lớn đã chặn trước mặt.

“Lâm Thiển.”

Giọng Chu Tịch đã bình tĩnh trở lại, nhưng âm cuối lại mang theo một móc câu đầy nguy hiểm.

“Tổng Giám đốc Chu, còn việc gì ạ?” Tôi ôm bảng vẽ, chớp chớp mắt ngây thơ.

Anh dồn tôi đến góc phòng họp, sát xuống, giơ màn hình với tin nhắn ban nãy ra:

“Công khai trêu ghẹo cấp trên ngay trong cuộc họp, họa sĩ Lâm, em có biết tội này nặng cỡ nào không?”

Tôi rụt cổ, dù đã có giấy đăng ký kết hôn, nhưng sự áp chế từ huyết quản vẫn khiến tôi có hơi mềm chân: “Tính… tính là quấy rối công sở?”

“Sai rồi.” Chu Tịch nhếch môi, nụ cười đó là kiểu cưng chiều chỉ “J” mới có, “Là tối nay khỏi ngủ nhé.”

Về đến nhà, gỡ bỏ vỏ “Tổng Giám đốc Chu” “bên A – bên B”, Chu Tịch hoàn toàn biến một “J” siêu dính người.

Anh quấn tạp dề nấu cơm trong bếp (vâng, đại ma vương cái dạ dày của tôi mà học nấu ăn), còn tôi như cái móc khóa dính lấy lưng anh, vừa xem anh thái rau, vừa luyên thuyên kể mấy chuyện vui ở buổi triển lãm hôm nay.

“À đúng rồi Chu Tịch,” tôi bỗng nhớ ra điều gì, rướn đầu từ vai anh ra, “Sách mới của em sắp phát hành rồi, lần này em muốn vẽ một câu chuyện về ‘hai mặt nhân cách’.”

Anh khựng lại, nghiêng đầu, hôn lên chóp mũi tôi: “Lấy tư liệu từ đời sống hả?”

“Ừm hứm.” Tôi đắc ý hất cằm, “Nam chính ngoài mặt là tổng lạnh lùng, sau lưng lại là thằng cuồng sticker hồng khóc nhè.”

“Lâm Thiển.” Anh nheo mắt, đặt dao xuống, xoay người bế tôi ngồi lên bàn bếp, “Có vẻ em quên rồi nhỉ, cái ‘khóc nhè’ đó từng khiến em khóc như nào trên giường.”

Mặt tôi đỏ bừng, còn chưa kịp cầu xin tha thứ, nụ hôn của anh đã trút xuống dồn dập.

Ngoài sổ là ánh đèn muôn nhà, trong nhà là khói cơm dầu muối.

Tôi ôm cổ anh, trong nụ hôn dài như vô tận ấy, chợt nhớ lại một năm về trước

. Đêm hôm đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ngoài đời, tôi từng tưởng đó là ác mộng bắt đầu – nhưng hóa ra, lại là món quà ngọt ngào nhất trời ban cho.

Sau này, tôi từng hỏi Chu Tịch: “Khi nào thì anh nhận ra em?”

Anh nói: “Lúc em lần đầu quay lưng mắng anh là ‘Chu Bá Tước’, nhưng sau đó lại lên mạng đăng ‘Hôm nay sếp đẹp trai ghê’.”

Thì ra, không có kỳ tích nào rơi xuống từ trời.

Mọi trùng hợp, đều là những thương đã được lên kế hoạch từ lâu.

Người từng cùng tôi thức trắng bao đêm trên mạng – “J”, người giúp tôi trưởng ngoài đời – “Chu Tịch”, cuối cùng đã trùng khớp hoàn hảo.

Tối đó, trước khi ngủ, tôi nằm trong anh, theo thói quen cầm lướt Weibo.

khoản “Thiển Thiển” có hàng triệu người theo dõi vừa cập nhật một bài mới.

Ảnh là đôi bàn tay đan , một bàn tay thon dài có đeo nhẫn cưới trên ngón áp út; tay còn lại trắng trẻo mảnh mai, bị bao trọn trong bàn tay kia.

Dòng trạng thái chỉ vỏn vẹn một câu:

qua mạng không kết thúc bằng việc lộ phận, mà là phép màu khi hai tâm hồn cô đơn tìm thấy nhau ngoài đời. Điều may mắn nhất chính là — mỗi mặt em từng , đều là anh.】

Vài giây sau, âm báo từ người đặc biệt vang lên.

khoản “J” – người trăm năm không đăng gì – đã chia sẻ lại dòng đó, kèm theo chú thích:

【Ừ, vợ nói đúng lắm.】

Tôi đặt xuống, rúc vào ngực ấm áp ấy, nghe tiếng tim anh đập vững , nhắm mắt lại, môi khẽ cong một nụ cười mãn nguyện.

Cả đời này, việc bị lộ phận cũng không sao.

Chỉ cần người đón lấy tôi — là anh.

(Toàn văn hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương