Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tăng ca liên tục mấy ngày liền.
Bốn giờ chiều kết thúc cuộc họp, lãnh đạo vung tay một : “Hôm nay cho nghỉ sớm.”
Tôi lao chỗ ngồi trong tích tắc, tắt máy tính, xách túi đi luôn.
hí hửng định gọi một chiếc taxi thì điện thoại đột reo vang.
“Alo, xin chào.”
“Cô chủ, Chu…”
“Tôi không mua bảo hiểm.”
định cúp máy, dây bên kia hét lớn một :
“Cô ! Tôi là Tiểu Trần ! Là Tiểu Trần từng chơi đấu địa chủ cô và thua cô hai nghìn tệ !”
“… Ồ, trợ lý Trần, ha ha, chuyện gì không?”
“ ạ, Chu tổng bị gãy chân rồi, tình hình vô cùng khẩn cấp, cô mau đến bệnh viện một chuyến đi!”
“.”
*
Trợ lý Trần đợi sẵn ở cổng bệnh viện.
Vừa thấy tôi xuất hiện, anh ta liền chạy đón.
Tôi cũng chạy.
Vừa gặp , trợ lý Trần bắt lục tìm trong túi tài liệu.
Tôi hỏi thẳng:
“Phòng bệnh nào?”
“Không gấp.”
“?”
Không khí im lặng một giây, trợ lý Trần ngẩng :
“À, ha ha, Cô , đó… ý tôi là… sếp Chu dặn tôi khi đón được cô thì đừng gấp, đưa này cho cô trước.”
Dứt lời, trợ lý Trần ra một tấm , hai tay dâng , cung kính nói:
“Cô , sếp Chu nói, tạm thời chưa hôn nữa.”
“…”
Tôi lướt dãy số không nổi bật trên tấm , óc nhanh ch.óng xoay chuyển.
Tôi đút hai tay vào túi áo.
Ôn tồn thương lượng trợ lý Trần:
“Tôi nghe nói, bạch nguyệt quang của sếp Chu nhà chúng ta nước rồi, anh bảo cô ấy qua đổi ca tôi thì sao?”
“…”
Trợ lý Trần lau vệt mồ hôi không hề tồn tại trên trán, cười khổ một Americano đá.
“Cô , tôi không biết bạch nguyệt quang nào cả, cô cứ nhận tấm này đi.”
Nói đoạn, trợ lý Trần đưa tấm phía trước thêm một chút.
Cùng là người làm công ăn lương, tôi hiểu nỗi khổ của anh ta.
Nhưng tôi cũng rất khó xử mà.
những loại tiền không thể kiếm được.
Thôi bỏ đi.
Mạch não của Chu không phải người bình thường thể hiểu nổi.
Cứ gặp hỏi trực tiếp anh ấy thì hơn.
Tôi nhận tấm từ tay trợ lý Trần, hỏi:
“Sếp Chu ở phòng bệnh nào?”
Trợ lý Trần lập tức thở phào nhẹ nhõm, cười tươi lớp bọt sữa nhẹ tênh trên latte:
“Để tôi dẫn đường cho cô.”
*
Trước cửa phòng bệnh đơn VIP.
Thoang thoảng trò chuyện vọng ra từ bên trong.
“Chu tiên sinh, vết thương ở chân của anh… thực ra không cần phải nằm viện đâu.” là .
“Anh quản nhiều thế làm gì? Tiền tôi cũng nộp rồi. Mau đi đi, vợ tôi sắp đến rồi, anh ở ảnh hưởng không tốt.”
“…” chắc chắn là người đàn ông họ Chu nào đó.
Phía sau vang giọng nói rón rén của trợ lý Trần:
“Cô , vậy… vậy tôi xin phép công ty trước.”
Tôi sực tỉnh:
“Ồ, được rồi, đi đường cẩn thận nhé.”
Tiễn trợ lý Trần rời đi, tôi đẩy cửa bước vào.
Vị trong phòng bệnh vừa hay đi ra ngoài.
Khoảnh khắc rõ gương anh ấy, tôi ngạc cười nói:
“Nam thần! Là anh sao?”
Lương An đẩy gọng kính bán khung, mỉm cười nhạt tôi:
“ Ý, đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp!”
Tôi đưa tay định bắt tay anh ấy một , thì từ phía bên trái đột vang một quát lớn:
“ Ý! Anh còn chưa c.h.ế.t đâu!”
“…”
Tuy , tay của Lương An đã nắm tay tôi.
Tôi chịu đựng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của Chu , khẽ bắt tay một rồi thu tay , tiễn Lương An ra ngoài.
“Ngại quá Lương, để anh chê cười rồi.”
Lương An lịch sự mỉm cười:
“Vị bên trong này… là bạn đời của ?”
Tôi ngẩn ra, cân nhắc đáp:
“Cứ coi là vậy đi, làm thủ tục hôn.”
Lương An khẽ gật :
“Nếu cần giúp đỡ, anh quen một vài luật sư khá tốt.”
“…”
Tôi mím môi:
“ đó thì không cần đâu, chúng là… hôn hòa bình.”
Dừng một chút, tôi điện thoại ra mở mã QR:
“ đó… Lương, kết bạn nhé.”
Lương An hơi nhướng mày, quét mã kết bạn.
lúc sửa ghi chú, tôi nghe thấy anh ấy thản nói:
“Trả tiền thì không cần đâu.”
Tôi ngẩn người, gãi gãi , cười nói:
“Vậy… mời anh ăn cơm chắc là được chứ? Lương khi nào thì rảnh?”
Khóe môi Lương An khẽ cong :
“Nếu không tăng ca, chủ nhật anh đều rảnh.”
“Vâng vâng, vậy đến lúc đó sẽ liên lạc anh trước một ngày.”
Quay phòng bệnh, vừa đã thấy Chu đứng trước cửa sổ.
Anh “xoạt” một đẩy cửa kính ra, vành mắt đỏ hoe:
“ Ý, sắt đá quyết tâm muốn hôn anh, giờ anh nhảy xuống từ cho xem!”
“…”
*
Tôi vào cổ chân trái quấn băng của anh, khẽ thở dài.
Đặt túi xách xuống rồi đi tới, kéo cánh tay anh vắt vai mình, dìu anh đi phía giường bệnh.
“Làm sao mà bị thương?”
Chu nghẹn ngào: “”Chiều nay anh đến câu lạc bộ leo núi nhân tạo.”
Tôi nghiêng anh:
“Chẳng phải anh là tay leo núi lão luyện rồi sao?”
“…”
Chu quay đi chỗ khác, buồn bực đáp:
“Tâm trạng không tốt.”
“Ồ.”
Chu ngồi xuống mép giường, nắm bàn tay tôi định rụt :
“ ‘ồ’ đó là ý gì? không dỗ dành anh nữa à?”
Tôi im lặng, ngạc trước sự ngang ngược một cách hiển của anh.