Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

Tôi và Chu Minh Thân vừa về nhà.

thân đã mang vali tôi để ở nhà thuê trả lại .

Đi cùng Cảnh Châu.

Tay xách nách mang một đống ngon t.h.u.ố.c quý trà xịn.

Chưa bao giờ tôi thấy vị tổng tài lạnh này lại cười một cách chột dạ thế.

Đặc biệt khi Chu Minh Thân đứng sau lưng tôi vô tình hất chiếc dép lê ở chân trái , phô diễn toàn bộ băng bảo vệ cổ chân.

Cảnh Châu thậm chí ném ánh mắt cầu cứu về phía thân tôi.

thân lại cười với tôi.

Tôi đưa tay sau véo vào bụng Chu Minh Thân một , anh mới chịu , tựa vào vai tôi nhảy sang một , xỏ lại dép, u ám lên tiếng:

“Mời vào, vị.”

thân & Tổng tài : “…”

này vừa quá sáu rưỡi, đúng giờ cơm, tôi đề nghị tối nay ăn lẩu.

Toàn phiếu thông qua.

Chu Minh Thân gọi điện bảo người mang nguyên liệu lẩu , Cảnh Châu vào bếp chuẩn bị bát đũa và cắt trái cây.

Tôi và thân vây quanh một chỗ đặt trà sữa và bánh ngọt.

Bảy rưỡi, chính thức khai tiệc.

Những món ăn nóng hổi luôn thứ xoa dịu lòng người nhất, thêm vài ly thơm, bao nhiêu trên đời đều được khơi .

trò giữ kẽ về công việc, dần dần chuyển sang cũ, ôn lại kỷ niệm, cuối cùng bắt bóc phốt những xấu hổ nhau.

Chín rưỡi, cơm no, tôi tiễn vợ chồng cô thân xuống đại sảnh dưới lầu.

quay lại, thấy Chu Minh Thân đã di chuyển ghế sofa.

Anh nhắm mắt tựa sau, sắc vẫn bình thường nhưng tai thì rất đỏ.

ăn anh chỉ uống một ly vang.

Không mức chứ?

Tôi vắt áo khoác lên thành sofa, chậm rãi đi tới.

Vừa lại gần, Chu Minh Thân đột nhiên mở mắt, nắm cổ tay tôi kéo mạnh về phía trước.

Tôi không chút phòng bị ngã nhào tới.

Chu Minh Thân một tay vòng qua người tôi nhàng lật lại, dùng nửa thân đè lên tôi, ép vào lưng ghế sofa.

Hơi thở nóng rực phả lên tôi.

Tôi ngẩn ngơ chớp mắt:

“Rốt cuộc anh hay chưa thế?”

Chu Minh Thân hé mắt, ánh mắt trong veo ngấn nước, thậm chí có chút ngây ngô:

“Chưa .”

“…” xong, hỏi không.

*

Tôi cong môi, gãi gãi cằm anh:

“Tửu lượng anh bao nhiêu?”

“Một ly.”

“Một ly mạnh?”

“… Bia.”

Tôi bật cười thành tiếng:

“Vậy nếu em uống mạnh hôn anh, anh có không?”

Chu Minh Thân ngây người nhìn tôi, yết hầu chuyển động:

“Không uống .”

“…”

Tôi mím môi, nắn nắn tai đỏ ửng anh, nhỏ giọng hỏi:

“Giờ có hôn hôn không?”

Chu Minh Thân nhìn tôi một hồi, đột nhiên tựa trán vào n.g.ự.c tôi, làm nũng cọ cọ .

Ý.”

“Gì thế?”

Anh thở dài:

Ý, Ý, theo ý ta đây, mau mau hiển linh.”

“…”

Tôi nâng cằm anh lên, bắt anh nhìn .

Sau đó giơ ngón trỏ vẽ một khung nhỏ trên trán , bốn ngón tay chụm lại gõ lên đó, mỉm cười:

“Ding! ước thì phải bỏ xu vào.”

Chu Minh Thân ngẩn một , buông tôi lăn sang cạnh, vươn tay quờ quạng được điện thoại, lại lăn qua ôm chầm tôi.

Anh một tay cầm điện thoại, vẻ nghiêm túc thao tác, mở mã thanh toán xoay màn hình lại, chạm lên trán tôi.

Không nghe thấy tiếng động, Chu Minh Thân nhíu mày:

“Không quét được à?”

Tôi mím môi nhịn cười, đưa ngón tay gõ lên trán một :

“Ding! Tài khoản WeChat đã nhận được một triệu tệ.”

Đồng t.ử Chu Minh Thân rung lên.

Tôi giả vờ nghiêm túc:

“Sao thế? Chê đắt à?”

Chu Minh Thân nhíu mày lắc , giọng nói dính dấp:

“Không phải đâu vợ ơi, trong tiền lẻ anh… hình không có một triệu.”

“…” Sơ suất quá.

Tôi thu lại biểu cảm, tiếp tục đóng vai nhà tư bản đen tối:

“Anh đừng có quản, dù sao em nhận được .”

“Vậy thì tốt.”

Chu Minh Thân giãn mày, quăng điện thoại sang một , dùng cả tay ôm c.h.ặ.t tôi:

“Vậy anh có thể ước được chưa?”

“Được chứ, em ước điều gì?”

Lông mi Chu Minh Thân khẽ động, giọng điệu than vãn lại khẩn cầu:

“Yêu anh đi, hãy luôn yêu anh.”

Tôi không nhịn được cười, khẽ nghiêng :

“Sếp Chu à, bàn tình cảm tốn tiền lắm.”

Chu Minh Thân nhìn tôi chăm chú:

“Anh có tiền, anh sẽ kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền cho em, sẽ cho em thật nhiều, thật nhiều tình yêu.”

Trong ánh mắt giao nhau, tôi dần thu lại nụ cười, ngón tay chạm vào cạnh cằm anh: “Chu Minh Thân, tình yêu đối với em mà nói… thêu trên gấm, em chưa từng nghĩ nó sẽ thực sự .”

Chu Minh Thân nắm tay tôi áp lên anh, nói một cách đầy lý lẽ:

em đây.”

“…”

Ý, bảo bối, bà xã.”

“…”

“Cuộc đời em nhất định phải được thêu trên gấm.”

“Anh trở thành bông đó.”

“Và em chỉ có thể có duy nhất bông anh .”

“Được không, được không, được không?”

Tôi không nhịn được nữa, đôi mắt cong lên cười thành tiếng, áp tay vào anh mà nựng:

“Được , được , được , Chu .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.