Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sau một năm sống chung.
Tôi và Chu Minh Thân dường như đang thực sự yêu đương.
Người khác yêu đương nào tôi không rõ.
Nhưng hai đứa tôi chạm mắt nhau là muốn hôn.
Mà hôn là dễ mất kiểm soát.
Tôi thì còn đỡ, chủ yếu là Chu Minh Thân, anh ấy đã “nhấp nhổm” đòi tôi rất nhiều lần rồi.
Anh muốn tiến thêm bước , nhưng tôi từ chối.
Vì cái cổ chân bị thương của anh.
Tối thứ Bảy.
Tôi vừa trả lời xong một tin nhắn công việc, vừa đặt điện thoại lên tủ đầu giường thì Chu Minh Thân đã vòng tay qua eo kéo tôi vào lòng.
Một nụ hôn sâu kết thúc.
Chu Minh Thân vuốt ve dọc theo đường eo tôi đi lên, khàn khàn đầy nghiêm túc:
“Bà xã, anh thấy mình khỏi rồi.”
Tôi ấn tay anh lại:
“Đó là anh thấy thôi, ít nhất cũng phải dưỡng một tuần chứ, tính kỹ ra thì hôm nay là thứ sáu.”
Chu Minh Thân im lặng.
“Anh biết một tư …”
Tôi bịt miệng anh lại:
“Ngủ đi, bảo bối.”
Chu Minh Thân bỗng nhếch môi, nắm tay tôi dẫn xuống dưới:
“Bà xã, em nhẫn tâm, anh này thì sao mà ngủ được?”
“… Thì nhắm mắt mà ngủ thôi.”
Chu Minh Thân không cười .
Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, lầm rầm như tụng kinh:
“Anh mà, , , lắm.”
“…”
là, năm phút sau.
Tay lớn bao tay , tay bao …
A!
tôi nóng bừng như sắp bốc cháy.
“Anh vẫn chưa xong sao?” Tôi lầm bầm, xấu hổ mức sắp khóc.
“Sắp rồi, em hôn anh một cái đi.”
“…”
Sau kết thúc, tay tôi mỏi nhừ.
“Chu Minh Thân, anh hư quá.”
Chu Minh Thân ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, thỏa mãn nhắm mắt lại.
“Tốt chỉ tốt với mình em, mà hư cũng chỉ hư với mình em thôi.”
“…” Đúng là lý lẽ cùn!
*
hôm sau, Chủ nhật.
Đang ăn sáng thì điện thoại hiện lên một tin nhắn.
Tôi liếc nhìn rồi trả lời “Tối gặp nhé”, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Minh Thân đối diện: “Tối nay em không ăn cơm ở nhà, em có hẹn ăn tối với bác sĩ Lương.”
Động tác nhai của Chu Minh Thân khựng lại:
“Đột ngột vậy sao?”
“… Không đột ngột. Tối qua em nhắn tin cho anh ấy, anh ấy vừa trả lời, chắc là tan ca đêm.”
Chu Minh Thân kéo dài “Ồ” một :
“Không định dắt anh theo à?”
Tôi khựng lại, ngước mắt cười:
“Đúng là… không định dắt theo , anh muốn đi à?”
Chu Minh Thân nhướng mày:
“Không muốn đi, anh phải ở nhà dưỡng thương cho tốt.”
“…”
Trước xuất phát vào buổi tối, tôi lại anh lần .
Chu Minh Thân vẫn lắc đầu.
Anh lẳng lặng phối đồ cho tôi, nhìn tôi trang điểm xong, giúp tôi uốn tóc, rồi tiễn tôi ra , mỉm cười chu đáo:
“Đợi em về.”
Tôi chưa bao giờ thấy anh dịu dàng và hiểu .
tôi ăn cơm với bác sĩ Lương thấy tâm hồn treo ngược cành cây.
buổi trò chỉ nhớ được mỗi một câu: “Tiểu Trần khá đáng yêu.”
Tin nhắn Chu Minh Thân “Ăn cơm chưa” trong khung chat vẫn chưa có hồi âm.
sợ anh lại ngồi bên bậu sổ hóng gió.
Sau chào tạm biệt bác sĩ Lương, tôi lập tức vội vã về nhà.
Mở ra, phòng khách tối om.
Vừa xoay người thay giày thì đột nhiên bị ai đó ôm chầm từ phía sau.
Tôi ngược lại thấy nhẹ nhõm.
Tựa vào tủ ở cửa để mặc anh hôn một , đang định anh đã ăn cơm chưa thì cơ thể bỗng hẫng hụt.
Chu Minh Thân bế bổng tôi lên, sải bước vững chãi đi vào trong.
Tôi ôm cổ anh:
“Anh gì vậy?”
“Tối nay anh có ngoan không?”
“… Ngoan.”
“Vậy có phần thưởng không?”
Tôi đỏ , nghiêng đầu vùi vào hõm cổ anh, lầm bầm:
“ thì anh cũng không cần vội vàng vậy chứ…”
Nghe mở , tôi ngẩng đầu lên.
Chu Minh Thân đưa tôi phòng tranh của anh.
Anh bế tôi trước một bức tranh sơn dầu khổng lồ, nhẹ nhàng đặt tôi xuống.
Trong tranh là một cô gái mặc váy cưới đính kim cương lấp lánh, tay cầm bó hoa, mỉm cười rạng rỡ, đẹp mức tôi không dám nhận là mình.
Chu Minh Thân ôm vai tôi, khẽ thở dài:
“Tay nghề mai một rồi, không vẽ ra được một phần nghìn vẻ đẹp của em.”
“…”
Tôi bỗng thấy nóng , ngước nhìn anh một cái rồi lảng khác:
“Anh… chẳng phải trước đây anh nói đã gác b.út rồi sao?”
Chu Minh Thân khẽ nhướng mày:
“Phải, gác b.út rồi, nhưng vẽ em thì ngoại lệ.”
Chu Minh Thân chỉ tay vào bức tranh:
“Bản thiết kế của chiếc váy cưới này anh đã đưa cho một người bạn thiết kế xem qua rồi, tầm khoảng tháng Mười, đợi váy cưới xong, chúng ta tổ chức hôn lễ nhé, được không bà xã?”
Tôi gật đầu, ngước mắt nhìn anh:
“Vậy, vậy em cần phải gì?”
Chu Minh Thân đưa tay nhéo tôi:
“Em ấy à, em chỉ cần trách nhiệm xinh đẹp, rồi yêu anh là được.”
Tôi mím môi cười:
“Để em nhẫn được không?”
Chu Minh Thân nhướng mày:
“Vậy cái anh thì tính sao?”
Tôi im lặng một , nói:
“Hay là… trả lại?”
Chu Minh Thân bật cười thành , dắt tay tôi đi ra ngoài:
“Không trả, coi như nhẫn đính hôn đi, đợi anh chọn lành tháng tốt, anh sẽ cầu hôn em.”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh:
“Anh nói ra này thì còn gì là bất ngờ .”
“Em đâu có biết là nào.”
“… Ồ, cũng đúng.”
Khựng lại một chút, tôi chợt nhớ ra một .
“Chu Minh Thân.”
“Hửm?”
“Em muốn bốn bức tranh em đã … mang về treo trong nhà chúng ta.”
Bước chân Chu Minh Thân khựng lại, anh nghiêng đầu nhìn tôi, khẽ cười:
“Em không nói anh cũng suýt quên mất, anh cũng muốn em, tại sao đầu lại tranh? Còn một bốn bức?”
Tôi hiểu nhíu mày:
“Vì đẹp mà.”
Chu Minh Thân dừng bước:
“Chỉ đơn giản vậy thôi?”
“Nếu không thì sao? Em có hiểu về tranh đâu, thấy cái nào thích, hợp ý, mà trong túi lại sẵn có vài đồng tiền thì thôi.”
Khóe môi Chu Minh Thân dần cong lên, anh đẩy tôi vào phòng ngủ.
“Mang về đi, anh cũng muốn xem thử bốn bức tranh nào lại lọt được vào mắt xanh của em.”
Tôi chớp mắt:
“ ra còn nhiều bức … nhưng mà em ấy mà… hơi keo kiệt chút, nên chỉ chọn ra bốn bức thích nhất thôi…”
Chu Minh Thân cười cúi đầu hôn tôi, dùng chân đá đóng lại.
“Đừng bàn tranh bà xã, việc chính quan trọng hơn.”
“… ra em đề nghị… hay là anh dưỡng thêm hai đi?”
“Bác bỏ.”
“…”
Ngoại truyện
Giữa tháng Mười, tôi và Chu Minh Thân tổ chức một đám cưới lãng mạn và thoải mái trên t.h.ả.m cỏ.
Cuối năm, chúng tôi cũng đi du lịch Ý.
năm , tôi nhảy việc tập đoàn Minh Diệu.
Gia nhập đội ngũ kỹ thuật của Minh Diệu để tham gia xây dựng hệ thống MES và trung tâm dữ liệu.
Năm đó, tôi và Chu Minh Thân đã đi du lịch hai quốc gia.
Năm thứ tư sau kết hôn, tôi trở thành kỹ sư cao cấp mảng Back-end.
Năm thứ năm sau kết hôn, tôi thử cắt tóc ngắn, và… sinh một bé trai.
Trong lễ thôi nôi.
Đoàn Đoàn bò lồm cồm trong vòng tròn.
Thằng bé gạt cây b.út một bên, gạt cây cọ vẽ vàng một bên.
Gạt luôn cuộn tranh, máy ảnh, con dấu của công ty, và cuốn “The Pragmatic Programmer” của tôi…
Vượt qua mọi khăn, cuối cùng nó túm c.h.ặ.t ông bố họ Chu đang quỳ rạp bên ngoài vòng tròn với ánh mắt đầy hiền từ, rồi “chụt” một cái hôn lên .
ông bố họ Chu xúc động mức nước mắt giàn giụa ngay tại chỗ.
sảnh đường rộ lên cười.
Tôi cũng cố gắng phát ra cười điềm đạm kiểu giới thượng lưu.
Vừa “ha” lên một , dư quang đã liếc thấy khuôn không cảm xúc của Chu Minh Thân.
Lập tức ngậm miệng.
Chu Minh Thân khoác tay tôi, kiềm chế cảm xúc:
“Bà xã, nó gian lận.”
“…”
Tôi chớp mắt:
“Vậy hay là… lại hiệp ?”
Im lặng vài giây.
Chu Minh Thân nhắm mắt thở dài.
Anh quay đầu nhìn tôi:
“Bà xã.”
“Gì ?”
“Anh muốn đi New Zealand khuây khỏa chút, đi cùng anh nhé?”
“… Bây giờ luôn sao?”
“Đúng vậy.”
“Đi thôi!”
Hết.