Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Bờ vai của Chu Minh Thân cứng thật đấy.

Tôi gục xuống, hai cánh buông thõng đung đưa sợi b.ún.

“Bố ơi, con ch.óng mặt.”

Bước chân vững chãi của Chu Minh Thân bỗng lảo đảo.

Anh bực bội đặt tôi xuống, bế thốc tôi lên theo kiểu công chúa.

“Cấm tôi là bố.”

“Tôi à?”

“…”

chưa mấy bước, anh lại hung dữ đe dọa:

“Dám nôn lên tôi trả lại tôi một triệu.”

Tôi lập tức bịt c.h.ặ.t miệng, không dám phát tiếng nào.

chỗ ở của Chu Minh Thân, anh đưa thẳng tôi phòng vệ sinh.

Lấy một đồ dùng vệ sinh cá nhân mới, lệnh tôi:

“Tự đ.á.n.h răng .”

Tôi chống bồn rửa mặt, mơ màng đ.á.n.h răng xong không đứng vững nổi nữa, cứ thế trượt xuống.

Chu Minh Thân dùng một ôm ngang eo nhấc tôi lên, ép tôi tựa anh không ngã.

Tôi nhăn mặt nhíu mày, bắt giở trò ăn vạ:

“Xin anh đấy, tha tôi , đêm nay tôi ngủ trong phòng vệ sinh luôn …”

Chu Minh Thân cứ thế vô cảm nhìn tôi cầu xin anh.

Bỗng anh bóp mặt tôi, lắc nhẹ qua trái qua phải, lẩm bẩm tự nói với chính mình:

“Mày ngài trăng khuyết, má hồng tựa ráng mây.”

Tôi chậm chạp đảo , lờ đờ tiếp lời:

“Tiếng hát vang tận mây xanh…”

Động tác lấy khăn mặt của Chu Minh Thân khựng lại, anh cúi nhìn tôi:

“Cô biết bài ?”

Tôi gõ gõ , cười ngây ngô:

lỗi bug , nó tự … nhảy thôi…”

Chu Minh Thân bật cười hừ một tiếng từ mũi, thấm ướt khăn mặt lau lên mặt tôi:

“Câu tiếp theo là gì?”

Tôi nhìn chằm chằm mặt anh, suy nghĩ dần dần chệch hướng.

Đường xương hàm sắc lẹm , sống mũi cao thẳng , đôi sâu thẳm

Sao giống nam thần của tôi thế nhỉ.

Nhớ lại chuyện xưa, tôi không kìm lòng :

“Nam thần, anh đẹp trai quá…”

Bàn đang lau trán tôi của Chu Minh Thân khựng lại, anh khẽ ho một tiếng, giọng điệu lạnh lùng:

“Đừng tôi thế.”

“Hả?”

Lạc đề đâu ?

Tôi vận động não đang đặc hồ dán: “Thế anh muốn tôi anh là gì?”

Chu Minh Thân không đáp.

Tôi thử dò xét:

“Cậu chủ? Sếp Chu? Lãnh đạo? Chồng…”

Thấy tôi đột ngột ngậm c.h.ặ.t miệng, Chu Minh Thân trêu chọc:

“Muốn là chồng à?”

Tôi đau khổ nhăn mặt:

“Muốn nôn.”

“…”

Chu Minh Thân đen mặt xách tôi bên bồn cầu.

Một đã bắt nôn chắc chắn không chỉ nôn một lần.

Ý thức của tôi lúc tỉnh lúc mê, cơ thể bê lại.

Thỉnh thoảng còn nghe thấy vài tiếng thở dài nghiến răng nghiến lợi.

tôi cuối cùng có thể nằm yên trên giường, liếc nhìn ngoài cửa sổ, trời đã hửng màu xám xanh.

Chu Minh Thân kéo một chiếc ghế ngồi trước giường, chống trán, sơ mi và quần tây loang lổ vết nước.

Xem chừng anh không định ngủ nữa.

Tôi chột dạ thu hồi ánh .

Trước chìm giấc ngủ sâu, tôi không nhịn mà nghĩ:

Sau trời , lý lịch cuộc đời tôi sẽ có thêm một nét b.út huy hoàng.

[Đêm tân hôn hành hạ “chồng” cao to đẹp trai mạnh mẽ mức mất ngủ cả đêm.]

Kinh Ý, đỉnh thêm một bậc.

*

Vì say rượu làm loạn với Chu Minh Thân cả một đêm.

Dạo tôi toàn tránh mặt anh.

Chủ yếu là sợ anh bắt tôi trả lại tiền.

May mà Chu Minh Thân là kiểu đàn ông đắm chìm nghệ thuật không thể dứt .

Không phải đang tác là đang trên đường tìm kiếm linh cảm.

Hai chúng tôi rất ít chạm mặt.

Một tháng sau, tôi đang ở trong bếp bữa hai .

Chu Minh Thân tựa cửa bếp, hờ hững thông báo rằng dạo anh đang tổ chức triển lãm tranh cá nhân.

Tôi lập tức cầm chai tương cà, vài đường lên mép đĩa đựng trứng ốp la và thịt xông khói.

Chu Minh Thân nhận lấy đĩa, im lặng một lát mướn mí lên nhìn:

“Đừng nói với tôi là em pháo hoa nhé?”

Tôi phấn khích gật :

“Anh giỏi thật đấy!”

Chu Minh Thân nhìn tôi vài giây, đột bật cười:

“Xấu c.h.ế.t .”

Tôi nhướng mày:

“Thế chẳng phải anh nhìn đấy thôi?”

Không ai mong muốn Chu Minh Thân có thể tỏa rực rỡ trong giới nghệ thuật hơn tôi.

Thế là ngay hôm đó công ty, tôi đã xin lãnh đạo nghỉ phép năm sớm.

Tan làm về nhà, tôi chủ động xin làm nhiếp gia cùng của Chu Minh Thân.

Lúc đang là buổi hoàng hôn, Chu Minh Thân đang ngồi gác chân trước giá , nghe vậy liếc nhìn tôi một cái tiếp tục cầm b.út tranh.

“Em biết chụp à?”

Tôi không trả lời.

Tôi quỳ một gối xuống đất, giơ máy lên hướng ống kính về phía anh, sau điều chỉnh bố cục xong liền khẽ :

“Chu Minh Thân.”

Sau đó nhấn nút chụp, chạy lại đưa anh xem.

Trong .

Chu Minh Thân mặc đồ mặc nhà bằng vải đũi màu be, cổ chữ V, tôn lên thân hình vốn đã chỉnh của anh thêm phần lười biếng và quyến rũ.

Khung hình dừng lại ở khoảnh khắc anh nhìn sang, đuôi lông mày khẽ nhướng, thần sắc hờ hững, trên tai còn gài một cây b.út mảnh, bàn với những khớp xương rõ ràng đang cầm b.út lơ lửng trước bức tranh.

Ánh tự dát lên anh một lớp viền vàng nhạt mềm mại, toàn bức toát lên một vẻ thư thái, tùy ý đầy tự .

đấy chứ?” Tôi mong đợi hỏi.

Chu Minh Thân vẫn rũ nhìn, tôi nhỏ giọng bổ sung:

“Tất chủ yếu là do anh đẹp trai…”

Chu Minh Thân thản dời , thay b.út chấm một ít màu điểm nhẹ lên bức tranh, bình thản nói:

“Thực tôi không cần nhiếp gia lắm.”

“Hả?”

“Nhưng nếu em muốn chụp .”

“…” thôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.