Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

còn một tuần nữa là đến kỳ hạn một năm Chu Minh Thân.

Tuần này tôi bận tối mắt tối mũi.

Bộ phận kỹ thuật nhận một dự án lớn, nào họp hành không dứt.

Chủ vốn cho thuê dài hạn đột nhiên bảo không cho thuê nữa, tôi lại phải tìm .

Còn chiếc khăn len cashmere hứa Chu Minh Thân, vẫn còn một phần ba nữa, phải tranh thủ thời gian đan cho xong.

Vì vậy, khi Chu Minh Thân bóng gió hỏi tôi có dự định gì cho Lễ Tình nhân trong tối, tôi hiếm khi nảy sinh giác phiền muộn.

Chẳng những không giúp anh hiến kế, tôi còn cắt ngang một cách lấy lệ:

“Đó là việc riêng anh, anh không nên đến hỏi .”

Nụ trên mặt Chu Minh Thân lập tức đông cứng, anh cầm đũa bất động hồi lâu.

Suốt cả ăn, anh không nói thêm câu nào nữa.

kể từ đêm đó.

Mối quan hệ giữa tôi và anh trở nên lạnh nhạt.

sáng dành cho người biến thành sáng và trưa cho một người.

Cả trời trong điện thoại toàn tin nhắn công việc.

làm về không thấy bóng dáng anh đâu.

Trạng thái cuộc sống mấy nay, nói sao nhỉ…

Giống như một buổi diễn tập cho việc tôi quay lại cuộc sống độc thân vậy.

Quen, mà không quen.

Lễ Tình nhân, tôi ở lại công ty tăng ca.

Lúc về đến mười một giờ, Chu Minh Thân về rồi.

Anh ngả người ra ghế sofa, nhắm mắt lại, trên người thoang thoảng mùi rượu.

Bỗng nhiên tôi nhận ra, bốn rồi tôi không gặp anh.

Im lặng một lúc, tôi lấy một chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp người anh.

Rồi xoay người lầu.

Hết hôm nay, kỳ hạn một năm sẽ kết thúc.

đến lúc thu dọn đồ đạc.

Lúc đến mang theo một chiếc vali, lúc một chiếc vali là đủ rồi.

Những dư ra đều là do Chu Minh Thân mua.

Dọn dẹp xong, tôi nằm chăn, mở mục ghi chú mang tên “Chu Minh Thân” trong điện thoại ra.

Điều nhất: “Không được chiếm dụng thời gian tôi, gây ảnh hưởng đến việc sáng tác.”

tích.

Điều : “Cùng tôi tham dự một số dịp cần thiết.”

tích.

Điều ba: “Không được để ông già phong kiến bước chân cửa mình.”

Tôi mỉm , vẫn đ.á.n.h tích.

Điều tư: “Đừng nảy sinh tình không cần thiết tôi, lúc rời người đau khổ sẽ là chính cô.”

Tôi tắt nụ , ngón tay chậm rãi chạm màn hình.

Tôi đ.á.n.h một X màu đỏ thật lớn, rồi lại đ.á.n.h một tích nhỏ xíu.

ổn mà.

thấy hơi buồn một chút thôi.

Cho nên… có thể đ.á.n.h tích.

*

Sáng sớm trước khi ra ngoài.

Chu Minh Thân hay chạy bộ về.

Anh dừng lại ở cửa, tôi thay giày:

“Lạc Ưu đến à?”

Tôi gật .

Vốn dĩ tôi định xin nghỉ một tiếng để chuyển hành lý, Ưu Ưu nói ấy đến đón tôi, phút trước khi Chu Minh Thân cửa, ấy xách vali xuống lầu.

Thay giày xong, tôi ngẩng Chu Minh Thân một cái, rồi lại khẽ rũ mắt xuống.

“Chu Minh Thân, có để lại sáng trên bàn ăn, còn có cả khăn len, và… thỏa thuận ly hôn.”

Bầu không khí bỗng trở nên trầm mặc lạ thường.

Tôi gượng , dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói:

“Tuy là làm cho có hình thức, nhưng vẫn phải thực hiện mà…”

Đôi lông mày đen rậm Chu Minh Thân lấm tấm mồ hôi, lúc này anh chằm chằm tôi không rời mắt, ánh mắt không chút thần sắc, lạnh lùng đến lạ thường.

Tôi lại dời tầm mắt , khựng lại giây rồi tiếp tục:

“Chỗ bố… anh hãy nói khéo ông ấy, đừng cãi nhau, ông ấy sẽ hiểu cho anh thôi. Còn nữa… năm qua sống rất vui vẻ, nên muốn nói… ơn anh.”

Dừng lại một lát, tôi ngước mắt :

“Anh… anh có gì muốn nói không?”

Chu Minh Thân tôi, im lặng hồi lâu, khóe môi nhếch một đường cong đầy châm chọc.

Anh không nói một chữ nào.

Xoay người rời .

Tôi đứng ngẩn ra đó một lúc, nhỏ giọng nói một câu “tạm biệt”, rồi rời khỏi .

*

thân ngồi trong xe đợi tôi.

mở cửa ghế phụ, ấy bắt than vãn:

gặp Chu Minh Thân ở đại sảnh, ánh mắt hung dữ lắm, đúng là quân qua cầu rút ván, lúc trước nhờ giới thiệu cho anh ta thì đâu có như thế này!”

Tôi mỉm , thắt dây an toàn nói:

“Thật ra anh ấy không hung dữ đâu, là lúc không có biểu thì trông hơi đáng sợ thôi.”

“Như Ý.”

“Ơi?”

Tôi ngẩng , cô thân đột nhiên đưa tay nâng mặt tôi :

không phải là lún sâu rồi đấy chứ?”

“Muốn nghe lời thật lòng không?”

Tôi mỉm , gạt tay ấy xuống rồi nghiêm túc nói:

“Chu Minh Thân rất ưu tú, trên người anh ấy có những đặc điểm thu hút , dạy cho rất nhiều điều. Sự sùng bái dành cho anh ấy… thực ra nhiều hơn là thích.”

thân im lặng:

“Hiểu rồi, mộ cường.”

“…”

“Vậy còn anh ta đối thì sao? Không có chút tình nào à?” thân đưa tay nhéo mặt tôi: “Một cô mắt to đáng yêu thế này, trắng mềm, óc lại thông minh, lòng dạ lại tốt, thế mà nói ly hôn là ly hôn thật à?”

Tôi gạt tay ấy ra:

nhất, bản thân Chu Minh Thân rất cực phẩm rồi, từ nhỏ đến lớn bên cạnh anh ấy chắc chắn không thiếu mỹ nhân, ngoại hình không chiếm ưu thế. , đừng quên kết hôn Chu Minh Thân vì cái gì, vì tiền đấy, trong lòng Chu Minh Thân hiểu rõ mồn một. Cuối cùng, đó còn là bạch nguyệt quang cơ mà.”

thân ngẩn ra:

“Đúng rồi, bạch nguyệt quang, lại còn là bạch nguyệt quang từ nước ngoài về.”

Dứt lời, chúng tôi nhau.

Cả đều “phụt” một tiếng bật thành tiếng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.