Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Vâng.” Tôi vội vàng bắt đầu ăn.
Thay vì xấu hổ, thà ăn đã rồi tính tiếp.
Nhưng suốt bữa, tôi luôn ý anh – lại phát hiện Trần Cẩn Ngôn chẳng ăn nhiêu.
Anh không đói à?
Tôi không dám hỏi, ăn xong anh cũng chẳng nói thêm gì, thái độ như xa cách hơn, cứ như anh nói lúc trước là tôi tưởng tượng ra vậy.
Cứ thế, anh đưa tôi về đến tận dưới nhà.
“À… cảm ơn áo của anh.”
Trước khi xe, tôi lấy hết can đảm đưa lại áo khoác.
Trần Cẩn Ngôn nhìn tôi một lúc mới nói: “Em cứ mặc đi, trời lạnh hơn rồi. Sau này rảnh thì trả.”
Tôi gật đầu nhẹ, thở phào – có vẻ công việc tôi vẫn còn, không tức giận đến mức đuổi việc tôi.
“Về nhanh đi, tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi.”
Giọng anh vẫn dịu dàng. Nếu không phải vì tôi biết mình và anh không cùng thế giới, chắc tôi đã phải lòng anh mất rồi.
Ai bảo anh lại cuốn hút đến thế?
“Vâng.” Tôi đáp nhỏ, mở xe, bước đi.
“ Niệm Niệm.”
Chưa được mấy bước, giọng anh lại vang lên. Quay đầu lại, thấy Trần Cẩn Ngôn đang dựa người vào xe, nhìn tôi chăm chú.
“Chúc em năm mới vui vẻ.”
“Anh cũng vậy.”
Tôi khẽ đáp rồi quay người đi vào nhà.
Sau tiệc tất niên là kỳ nghỉ Tết dài. Khi thu dọn đồ về quê, tôi cũng dần quên đi toàn bộ chuyện tối hôm .
3.
“Niệm Niệm! Con về nhà không thể đi làm được à? Suốt ngày như cá khô nằm ườn sofa, chẳng lo kiếm người yêu gì cả. Con nói xem, con về nhà làm gì vậy ?!”
Bên tai liên tục vang lên âm thanh thân thương đến mẹ tôi. Tôi bình tĩnh nhét thêm miếng khoai tây chiên vào miệng, giả vờ không nghe thấy gì.
Thôi thì, về nhà không phải nghe mắng thì còn là gì nữa?
Mới về thì là bảo bối, ở được ngày thành cỏ, lâu hơn chút nữa là rác rưởi.
Xin lỗi, tôi đã chính thức lên chức… rác.
“ Niệm Niệm!” Không thấy tôi trả , mẹ tôi nổi trận lôi đình, hùng hổ đẩy phòng tôi ra: “Mẹ đang nói chuyện với con đấy! Con không nghe thấy à?!”
Tôi xoa xoa lỗ tai, uể oải trả : “Xin lỗi mẹ yêu quý, con bây giờ là… một đống rác biết đi.”
Bà Lưu nhà tôi rõ ràng không nghĩ tôi sẽ trả kiểu đó, đứng sững người một hồi, tôi run run tay một lúc lâu… rồi cùng tôi bị tống ra ngoài vứt rác cùng với đống rác thật.
“Haiz~ Không ngờ đời tôi đến trung niên lại có cơ hội trải nghiệm cảm giác gia cư như thế này.”
Tôi xách túi rác đi dưới nhà, miệng vừa than thở vừa lết từng bậc thang.
“ Niệm Niệm?”
Một giọng nam trầm ấm vang lên bên tai tôi.
“Ừm?”
Ngẩng đầu lên, trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khoác người chiếc áo măng-tô nâu nhạt, dáng áo cắt may gọn gàng làm tôn lên vòng eo hoàn hảo của anh ta, toát ra khí chất quyến rũ mê hoặc.
vậy mà mái tóc lại rũ nhẹ , ánh mắt dịu dàng, khoé môi mang theo nụ cười – giống như một cậu trai nhà bên ngoan ngoãn hại.
Tại sao anh ta có thể dung hoà sự “ hại” và “quyến rũ” trong cùng một người vậy chứ?
Tôi chớp mắt. Không hiểu sao tôi lại thấy anh ta , nhưng không nhớ nổi đã ở đâu. Tôi đành hỏi lại: “Tôi là Niệm Niệm, còn anh là…?”
“Em không nhớ anh sao?” Người đàn ông tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Ờ… tôi không giỏi mặt người cho lắm…”
Niềm vui của người mù mặt là không biết mình đã mất mặt nhiêu lần.
“Thế à?” Nghe vậy, anh ta bật cười, lại nói, “ cần không phải cố tình làm lơ anh là được.”
Anh nói vậy làm tôi nghẹn họng, còn đang định đáp lại thì anh ta đã hỏi tiếp:
“Em đang làm gì ở đây vậy?”
“Vứt rác.” Tôi giơ túi rác lên, rồi mới sực nhớ ra mình đang mặc bộ đồ ngủ lông xù màu hồng…
Ch ết tiệt! Biết ngoài này có trai đẹp thì tôi đã thay đồ rồi!
Tuy tôi không dám mơ cưới được trai đẹp, nhưng ít ra tôi cũng là một cô gái mà!!!
“Dễ thương đấy.”
Có vẻ như anh ta đoán được tôi đang nghĩ gì, vừa cười vừa xoa đầu tôi, sau đó còn tiện tay lấy luôn túi rác của tôi: “Đi thôi, anh đi vứt rác cùng em.”
“Cái đó… không cần đâu?” Tôi định giành lại túi rác, nhưng anh ta nhẹ nhàng giơ tay lên, tức đưa túi rác lên tầm cao mà tôi không với tới.
Chắc túi rác này đời nó cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày được người ta tranh nhau cướp lấy như vậy.
“Đi .”
Anh ta hành động rất tự nhiên, một tay xách rác, một tay tay áo tôi, lôi tôi đi về phía thùng rác.
Tôi nhìn bóng lưng anh ta mà đầu óc hỗn loạn, trong đầu có một câu: Mẹ ơi, rốt cuộc cái người này là ai vậy?
Vứt rác xong, anh ta vẫn chưa buông tay, cứ tôi đi về phía nhà.
Tôi vừa đi vừa thấp thỏm không yên – người này là ai? Sao biết nhà tôi ở đâu?
Đây là nhà tôi hay nhà anh ta vậy trời?
Mang theo cả bụng nghi vấn, tôi cùng cũng lết về đến trước nhà, vừa định tạm biệt người anh trai kỳ lạ này thì trong nhà vang ra tiếng cười nói rôm rả. Mở ra, thấy mẹ tôi – bà Lưu – đang ngồi sofa cùng một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, người vừa cười vừa nói chuyện rất vui vẻ.
“Ôi~ đây là Niệm Niệm ? Gái lớn mười tám thay đổi, càng lớn càng xinh đấy~”
Người phụ nữ nhìn thấy tôi thì ánh mắt sáng rực lên, vừa nói vừa tiến tới nắm tay tôi.
Tôi: “???”
“Sao còn đứng ngơ ra thế? Mau chào người ta đi, đây là dì Trần của con!” Mẹ tôi liếc tôi một cái đầy khó chịu.
“Ôi dào, lâu như vậy không , nó không ra cũng là bình thường, chị dữ dằn với con bé làm gì?”
Dì Trần vừa tay tôi vừa quay lại nói với mẹ tôi.
vì một câu nói , ấn tượng của tôi với dì tức tăng lên 100 điểm. Tôi tức cười ngọt: “Dì Trần, chúc dì năm mới vui vẻ ạ~”
“Vui vẻ, vui vẻ~ Niệm Niệm ngoan quá~”
“Ngoan gì mà ngoan, đến dì còn không ra mà cũng gọi là ngoan?” Mẹ tôi lại bắt đầu chọc ngoáy.
“Trời ơi, nhiêu năm rồi không , không ra cũng phải thôi mà? Chị là mẹ thì đừng nói con bé vậy chứ.”
Dì Trần vừa cười vừa nhìn tôi chăm chú, không biết nghĩ tới chuyện gì mà cười càng tươi hơn, vỗ tay tôi một cái rồi hỏi:
“Niệm Niệm à, con có bạn trai chưa?”
Tôi: “???”
Không ổn!
Vừa nghe thấy câu hỏi này, trong lòng tôi tức vang lên tiếng chuông báo động đỏ.
Chưa kịp trả , sau lưng đã có một giọng nói chen vào: “Mẹ, mới người ta đã hỏi vậy à?”
Nghe vậy, tôi quay phắt lại nhìn – là người đàn ông lúc nãy???
người này… nhau? Mà còn là… mẹ con???
Vậy là anh ta thật sự biết tôi?!
“Chậc~” Dì Trần lúc này mới chú ý tới người đàn ông sau lưng tôi, mặt hơi sầm , “Liên quan gì tới con? dụng!”
Nói xong, dì lại quay sang tôi cười tươi như hoa: “ , Niệm Niệm, ngồi nói chuyện với dì .”
Tôi bị ngồi sofa, còn “người anh trai kỳ lạ” kia thì thở dài một cái, ngồi cạnh tôi.
Nghĩ đến cảnh cả đứa đều bị mẹ chê bai, tôi lặng lẽ giơ ngón cái với anh ta.
Anh ta: “?”
“Chị à, chị đi nấu cơm đi, em nói chuyện với Niệm Niệm.”
Còn chưa ngồi ấm chỗ, dì Trần đã tiễn mẹ tôi vào bếp.
Tôi lại lặng lẽ giơ ngón cái lần nữa – dì Trần quá oách!
“Niệm Niệm, con còn nhớ dì là ai không?”
Tôi cười gượng lắc đầu, tay thì thức bóp bóp mỡ bụng.
Ngay tức, tôi cảm giác được ánh mắt của “anh trai” đang rọi qua, vội thu tay lại.
“ , lâu thế không , không nhớ cũng là bình thường. Cầm lấy, đây là lì xì, sau này nhớ dì là được.”
Dì Trần chẳng tâm chút , vừa cười vừa đưa cho tôi một lì xì… siêu dày.
Tôi cầm lên thử bóp bóp, sốc không nói nên : “Cái này…”
“Mẹ tôi đã đưa cái gì thì không lấy lại đâu. Em không muốn thì vứt đi.”
Anh ta lại một lần nữa cắt đứt đường lui của tôi.
“Dạ… cảm ơn dì ạ.” Tôi rưng rưng cái lì xì dày cộp.
“Không có gì không có gì~” Dì Trần cười tít mắt, lại nắm tay tôi nói, “ giờ đừng khách sáo như vậy nữa, hồi bé con vẫn gọi dì là ‘mẹ’ cùng với Tiểu Nghiêm đấy~”
“???”
Dì đại gia này đang thiếu con gái à?
“Mẹ! Sao mới đã bắt người ta gọi mẹ rồi?” Anh trai lên tiếng giải vây cho tôi.
Anh là người anh em tốt của tôi đời này!
Tôi lặng lẽ phát cho anh tấm “thẻ huynh đệ”.
“Ờ nhỉ…” Dì Trần có vẻ hơi thất vọng, nhưng như sực nhớ ra điều gì đó, lại cười rạng rỡ:
“Niệm Niệm này, dì nghe Tiểu Nghiêm nói con đang làm ở công ty nó ? Còn làm ra bản kế hoạch rất tốt nữa!”
“ rồi, kế hoạch của Niệm Niệm rất ổn.” Anh ta gật đầu cười nhẹ, rồi chêm thêm một câu, “Tiếc là không có chí tiến thủ, nếu không giờ làm tổ trưởng rồi.”
“Trời ơi, Trần Cẩn Ngôn! Con bé dễ thương thế, mới đi làm có lâu, làm mà nói kiểu đó ?”
“Con đâu có nghiêm với cô . không, Niệm Niệm?”
“Khoan đã, người đang nói gì vậy…” Tôi đơ người, tên… Trần Cẩn Ngôn? ? Công ty? Kế hoạch?
Mẹ ơi!!!
cùng tôi cũng hiểu sao lúc nãy cảm thấy anh ta – cái người đàn ông này… chẳng phải chính là tổng Trần Cẩn Ngôn của tôi sao???
“Nhớ ra rồi ?” Anh ta ghé sát tai tôi, thì thầm.
Cổ tôi cứng đờ, mắt trợn to – cảm giác như mình là một con ếch bị treo ngược cây, đầu óc toàn là “toang rồi toang rồi”.
“Ha ha ha, đứa thì thầm gì đó cho dì nghe với?” Dì Trần nhìn thấy cảnh đó, cười đến mức không khép được miệng.
Tôi im lặng. Nếu bây giờ có tàu vũ trụ, làm ơn cho tôi lên cùng.
“Không có gì đâu, Niệm Niệm vừa nói là không có oán trách gì với như anh.”
Trần Cẩn Ngôn cười ngoan hại, nhưng không hiểu sao tôi cứ cảm thấy đằng sau nụ cười là cái gì đó… nguy hiểm.
“Dạ…” Tôi gượng gạo đáp.
“Vậy à~” Dì Trần cười đầy ẩn ý, “Dù nó có bắt nạt con thì cũng không sao, cứ nói với dì, dì lo cho!”
Tôi gật đầu đơ cứng, “Dạ…”
Bị dì ép, tôi phải kết bạn WeChat với dì. Vừa add xong, nhìn thấy tường nhà tôi trống trơn, dì lại hỏi lại câu cũ:
“Niệm Niệm à, con dễ thương thế, có người yêu chưa?”
Câu hỏi vừa dứt, sau lưng tôi bỗng lạnh toát, vội lắc đầu như trống bỏi: “Chưa… chưa ạ. Con đang mải mê cống hiến cho công việc.”
“Cái gì cơ?!” Dì Trần nghe xong liền tức giận, cầm quả bàn ném thẳng vào người con trai ruột của mình: “Trần Cẩn Ngôn! Mày bắt con gái nhà người ta làm việc đến mức không có cả bạn trai ?!”
“Con có đâu.” Trần Cẩn Ngôn ung dung bóc vỏ , “Hơn nữa, con là còn đang thất tình. Nhân viên như cô lấy lý do chưa có người yêu an ủi con thì có gì sai?”
4
Câu đó vừa dứt, bầu không khí tức trở nên kỳ lạ. Mặt dì Trần đỏ bừng lên vì tức giận: “Con… con nói cái gì? Con thất tình á?!”
“ vậy!” Trần Cẩn Ngôn nhét miếng đã bóc vào tay tôi, ánh mắt mang theo tia châm chọc: “Trước khi về nhà, tỏ tình thất bại. Chưa kịp bắt đầu đã thất tình rồi!”
Cái đó… không phải đang nói tôi đấy chứ? Không phải đâu không!!!
Tôi tự lừa mình nhét luôn miếng vào miệng, giả vờ như mình là người ngoài cuộc.
“Cái chuyện gì mà kỳ cục vậy chứ?” Dì Trần thở dài, mặt mũi bực tức. “Con trai tôi tốt thế cơ mà, sao con bé đó lại không thích con ?”
“Con không biết.” Trần Cẩn Ngôn cầm thêm quả khác, vừa bóc vừa nói, “Chắc tại bữa cơm con mời không ngon… hoặc cũng có thể do áo con không đủ ấm.”
“Khụ khụ khụ khụ…” Lần này tôi thật sự bị sặc ch ết!
Trần Cẩn Ngôn, anh báo luôn số chứng minh của tôi đi cho rồi!
“Sao mà bất cẩn vậy? Có ai giành đâu, mà ăn.” Anh ta đặt lên bàn, đưa hẳn ly nước cho tôi.
“Không… không cần đâu…” Tôi vừa ho sặc sụa vừa vừa nước mắt giàn giụa, không dám cầm ly nước anh đưa.
Hu hu hu… chuyện gì đây trời? Đời sau nhất định tôi phải mang mắt đi người!
“Haiz… ngốc nghếch như vậy, không hiểu sao sống đến giờ nữa.”
Chờ tôi đỡ ho, Trần Cẩn Ngôn lại đưa cho tôi một tờ giấy ăn, giọng mang theo vẻ bất lực.
Bữa cơm này ăn mà như mắc nghẹn. Vừa phải đối mặt với dì Trần cười tươi rói, vừa bị mẹ tôi trưng gương mặt chán ghét, mà đáng nhất vẫn là… tổng đương nhiệm ngồi bên cạnh!
Ch ết tiệt thật!
Giờ mà xin nghỉ việc thì còn kịp không?
cùng cũng tiễn được dì Trần về, tôi tức cười hết cỡ tiễn bà ra . Vừa quay đầu lại thì thấy Trần Cẩn Ngôn vẫn ngồi sofa bóc , tôi đơ người:
“Anh vẫn chưa về à?”
Anh ta nhướng mày, thảy quả trong tay cho tôi, vẻ mặt đầy ý cười: “Lúc ăn cơm em không nghe thấy à? Mẹ em với mẹ anh đi du lịch, mẹ anh không yên tâm anh ở nhà một mình, nên nhờ em chăm sóc anh đấy.”
Tôi muốn tung một tràng dấu hỏi thật to.
Có đoạn đó thật sao?!
“Không nghe à?” Trần Cẩn Ngôn nhướng mày, duỗi dài đôi chân, vẻ mặt ung dung: “Không nghe cũng dụng rồi, họ lên máy bay cả rồi. Niệm Niệm, thời gian này nhờ em chăm sóc nhé~”
Tôi: Một thiếu nữ xinh đẹp đang muốn khóc trong nhà vệ sinh.
Mẹ ơi, sao mẹ yên tâm con gái ở cùng một người đàn ông độc thân như thế chứ?
Không con gái mẹ… thịt người ta à?
“ Niệm Niệm.”
“Hửm?” Đang khóc thầm trong lòng, tôi ngẩng đầu bắt ánh mắt đẹp mê hồn của anh ta.
“Ha~” Trần Cẩn Ngôn bật cười, xoa đầu tôi, rồi đưa cho tôi một phong đỏ dày cộp, “Tiền ăn uống.”
“Vâng…”
Tôi vừa khóc vừa , không phải vì mê trai… mà là… tiền nhiều quá chịu không nổi!!!
5
Chăm sóc Trần Cẩn Ngôn?
Tôi á? Một đứa lười như heo, chẳng biết nấu nướng? Đừng mơ!
sau bữa trưa, tôi chui vào phòng khóa trái, không ra ngoài một bước.
Đừng hỏi tôi có đói không, tôi đói đấy – nhưng xấu hổ hơn nên không dám ra.
“Cốc cốc cốc.”
Tiếng gõ khiến tôi đang cày giật mình: “Làm gì đấy?”
“Ra ăn cơm.”
Giọng nói dịu dàng truyền tới khiến tôi sờ bụng mình, rồi nhớ tới cảnh ngượng ngùng ban trưa. Sau vài giây giằng co nội tâm, cùng tôi vẫn mở .
“Phì…”
Nhìn mái tóc rối bù của tôi, Trần Cẩn Ngôn lại cười.
Tôi muốn trốn.
“Thôi, không cười nữa.” Anh tay tôi, “Em vừa chối anh xong mà đã anh rồi? Can đảm lúc trước đâu rồi?”
Dứt , anh tôi ra phòng khách. Căn phòng tràn ngập mùi thơm ngào ngạt, ba món ăn được bày sẵn bàn – toàn là món tôi thích!
Anh ấn tôi ngồi ghế, gắp cho tôi cái đùi gà.
Tôi không biết nói gì, biết cúi đầu ăn.
Nhưng mà thật – tay nghề nấu ăn của Trần Cẩn Ngôn là siêu đỉnh!
“Ngon không?”
“Ngon!” Ngon hơn mẹ tôi nấu cả trăm lần!
“Em thích là được rồi.” Anh cười dịu dàng như cậu trai nhà bên.
“Anh ở công ty không giống vậy chút .” Có lẽ bị dụ rồi, tôi lỡ nói thật.
“Vậy à?” Anh nheo mắt, ghé sát tôi, “Vậy em thấy anh bây giờ đẹp trai hơn, hay lúc ở công ty?”
Tôi suy nghĩ một chút: “Đều đẹp.”
“Ừm~” Anh lại cười, “Không uổng công anh phối đồ kỹ như vậy.”
Tôi: “???”
Thì ra anh là kiểu người như thế.
Nhưng mà… cho đến giờ tôi vẫn chẳng nhớ ra mình từng người này hồi nhỏ thật không.
“Đừng nhìn anh kiểu đó, hồi nhỏ mình thật sự có nhau.”
Tôi sốc thật sự: “Anh đọc được suy nghĩ tôi ?”
“Không.” Anh lắc đầu, “Nhưng suy nghĩ của em viết hết lên mặt rồi.”
Tôi: “…”
Ăn xong, Trần Cẩn Ngôn không cho tôi động tay động chân gì. Bắt tôi ngồi ăn cam, còn mình thì xắn tay áo dọn dẹp.
Nhìn bóng lưng anh , tôi im lặng – rốt cuộc ai chăm sóc ai vậy trời?
Nhưng nói thật, ăn cơm mà không phải rửa bát là sướng.
Vừa định chuồn sau khi ăn xong, tôi tức bị anh túm lại.
“Ăn xong là chuồn? Niệm Niệm, em lương tâm thật đấy!”
Tôi chớp mắt, khoanh tay trước ngực, phun ra một câu: “Sế sế đà mê~” (*nhại âm ‘sese dame’ tiếng Nhật – đừng làm chuyện xấu)
Trần Cẩn Ngôn bị chọc cười: “Trong đầu em đang nghĩ linh tinh gì đấy? Ai muốn ‘sế sế’ với em?”
“Chứ anh muốn gì?” Tôi tròn mắt hỏi lại.
“Không gì cả~” Anh nhướng mày, tôi đi, “Ăn xong phải trả công, ra ngoài xem với anh!”
Tôi chớp mắt. Ừm, cũng được.
Tôi vốn mê mà, có người đi cùng cũng không tệ, dù người này hơi nhạy cảm chút…
“Vậy em thay đồ?”
“OK!” Trần Cẩn Ngôn cùng cũng chịu buông tay tôi ra.
Vì anh là trai đẹp nên tôi đã cẩn thận chuẩn bị kỹ – mặc đồ chỉn chu, đeo hẳn cái khẩu trang – một cho anh, một cho tôi, chẳng ai lộ mặt.
Đến rạp , tôi nhìn vé trong tay, lại nhìn Trần Cẩn Ngôn đang ôm bắp rang và nước ngọt, bỗng lặng người – kinh dị…
“Trần Cẩn Ngôn, anh ma à?”
“Ờ… cũng bình thường thôi… thật ra không đâu… nhưng đây là thần tượng của anh đóng, không đi thì tiếc…” Anh bắt đầu lắp bắp.
Ồ~ tôi hiểu rồi. Anh .
Không lạ gì nữa, hoá ra là ma nên tôi đi cùng!
Xem xong , tôi mới thật sự hiểu – Trần Cẩn Ngôn là không có ý đồ gì.
đầu đến co người trong ghế, chẳng làm gì mờ ám cả.
là quý ông thực thụ nha~