Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Hai ngày sau, Trần Vĩ đi làm lại.
Anh ta đăng một dòng trạng thái trên WeChat…【 hiển thị nội dung, bạn cần tôi dịch tiếp đoạn tiếp theo không?】
Trần Vĩ đăng trạng thái với vẻ mặt đầy mãn:
“Âm thầm chúc mừng một chút, quyết định bổ nhiệm chức vụ giám sắp được ban hành. Có người mà bỏ lỡ thì đừng có hối hận nhé!”
Liên thì khoe khoang trong nhóm gia đình:
【Con chúng tôi – Tiểu Vĩ sắp làm giám rồi, đúng là giỏi giang! Vậy mà còn có đứa vợ dở hơi ly hôn với nó, không phải quá ngu à?】
Nhóm chat lập tức rôm rả bàn tán:
【Tiểu Vĩ lợi hại quá, chức giám chắc lương năm cũng phải triệu chứ nhỉ? Tiểu Hạ mà ly hôn thì thiệt to rồi!】
【Phụ nữ một dắt theo con mà ly hôn gì chứ, nói cho đã miệng thôi. Cuối cũng phải dựa vào đàn ông!】
【Tiểu Hạ à, đừng tỏ ra mạnh mẽ nữa! Quay lại xin lỗi Tiểu Vĩ đi, bao nhiêu cô gái còn đang mơ làm bà giám đấy!】
Liên càng đọc càng đắc ý:
【Đúng đó! Còn đòi ly hôn với con tôi, ly nó cưới gái tân còn không kịp ấy chứ!】
Hừ!
Ban đầu tôi còn chẳng buồn để tâm, nhưng bây các người ép tôi phải ra tay à?
Thật sự cái chức giám đó là nhờ vào bản lĩnh của Trần Vĩ chắc?
Hồi tốt nghiệp đại học, tuy Trần Vĩ có thành tích khá ổn, nhưng tìm việc lại chẳng dễ dàng gì.
Anh ta luôn mơ được vào làm Tập đoàn Vân Thị – một ty nổi tiếng hàng đầu Tô thị, nhưng tiêu chuẩn tuyển dụng của ty này cực kỳ nghiêm ngặt, nộp hồ sơ mấy lần cũng chẳng có kết quả.
Thực ra, ông chủ của Vân Thị – bác Vân – vốn là người quê với gia đình tôi Nam thị. Hiện tại Vân Thị vẫn còn mấy ty con đặt tại Nam thị. Bác Vân với ba tôi là bạn thân từ thời trẻ, tính cách hợp nhau, đến vẫn thường xuyên hẹn nhau đi uống trà.
Khi đó tôi đã năn nỉ ba mãi, nhờ ba mở lời với bác Vân, xin cho Trần Vĩ một cơ hội.
Ba tôi vốn không , ông không làm ảnh hưởng tới mối quan hệ bạn bè vì lợi ích cá nhân. Nhưng tôi cứ năn nỉ, mè nheo mãi, cuối ông cũng đồng ý.
Chỉ là nhờ bác Vân sắp xếp cho một buổi phỏng vấn thôi, bác ấy đã lập tức gật đầu.
May mà Trần Vĩ có chuyên môn ổn, phỏng vấn cũng trót lọt.
Hôm đó, Trần Vĩ phấn khích khoe với tôi rằng anh ta nhận được offer.
Vì giữ thể diện cho anh, tôi nói ra tôi đã nhờ vả bác Vân giúp đỡ.
Ngay cả kỳ nghỉ thai sản lần này, cũng là do ba tôi gửi ảnh Tuệ Tuệ cho bác Vân xem. Bác vui quá, ba tôi vì không báo tin sớm, lập tức ra lệnh cho cấp dưới đặc cách kéo dài kỳ nghỉ thai sản cho Trần Vĩ.
Nhưng Trần Vĩ đâu hay biết gì, cứ đó là thành quả do “thành tích xuất sắc” của anh ta.
chỉ là tin đồn được lên làm giám , mà đã vênh váo thể lên chức thật rồi.
hay, đúng lúc này, bác Vân hẹn ba tôi đi uống trà.
Trần Vĩ, anh ty sẽ giữ lại một người có đạo đức tồi tệ làm giám sao?
Quả nhiên.
gặp nhau, sau vài câu chào hỏi, bác Vân đã cười hỏi:
“Lão , ông làm ông ngoại rồi mà sao trông vẫn đầy tâm sự vậy?”
Ba tôi ban đầu không định nói, nhưng bác Vân không chịu, :
“Ông coi tôi là người à?”
Ba tôi vội xua tay:
“Đều là trong nhà cả. Tiểu Hạ đang cữ mà phải bán nhà, thuê trung tâm chăm sóc. đến mà tôi xót con bé. không đến sớm hơn để giúp con.”
Bác Vân nghe thì ngẩn người:
“Ủa? Tôi đặc biệt bảo người ký duyệt nghỉ cho Trần Vĩ rồi mà?”
Ba tôi chỉ biết thở dài:
“Haizz… Biết người biết mặt không biết lòng. Trần Vĩ lợi dụng kỳ nghỉ để dẫn bố đi du lịch, để lại Tiểu Hạ một ôm con nhà.”
Bác Vân nghe thì giận tím mặt:
“Vô lý!”
Mà bác Vân thì nổi tiếng là người làm việc quyết đoán, không dây dưa.
Chẳng bao lâu sau, Trần Vĩ bị cho nghỉ việc.
anh ta bỏ vợ sinh nhà để đưa bố đi chơi cũng nhanh chóng lan truyền trong giới.
Đến vợ con mà còn không chăm lo nổi, ai dám giao phó nhiệm cho anh ta nữa?
Không biết bằng cách nào, Trần Vĩ cuối cũng phát hiện ra mối quan hệ giữa nhà tôi và tập đoàn Vân Thị…
Lúc này thì Trần Vĩ sợ thật rồi.
Anh ta mất bao sức tìm ra địa chỉ trung tâm chăm sóc sau sinh.
Rồi quỳ gối trước mặt tôi.
“Tiểu Hạ, anh xin lỗi. Tất cả đều do lúc đó anh hồ đồ nói ra những lời ngu ngốc vậy. Anh không dám mong em tha thứ, chỉ xin em cho anh một cơ hội… để chăm sóc em và Tuệ Tuệ.”
“Tuệ Tuệ là con ruột của anh mà! Em thực sự để con bé lớn lên thiếu vắng hình bóng người cha sao?”
nhắc đến con gái, tim tôi lập tức nhói lên.
Tôi cũng mơ có thể cho con một gia đình trọn vẹn, êm ấm.
Nhưng người đàn ông đang quỳ trước mặt tôi đây… có xứng không?
Tôi lắc đầu.
“Trần Vĩ, nói những lời này… đã quá muộn rồi.”
Tôi xoay người bước vào, đóng cửa lại.
Trần Vĩ cứ quỳ hành lang, khiến không ít người đi ngang phải bàn tán xì xào.
Tôi nhủ: không được mềm lòng. Không thể để con gái phải quay về cái “tổ lạnh” đó một lần nào nữa.
12
Đang ngợi, bên bỗng ồn ào hẳn lên.
Giọng Liên vang dội:
“Tiểu Vĩ à, đàn ông con sao có thể quỳ gối trước mặt đàn bà? Mất mặt quá!”
con vẫn không nhúc nhích, bà ta bắt đầu đập cửa ầm ầm.
Tôi sợ đánh thức Tuệ Tuệ nên đành mở cửa bước ra.
tôi, Liên trưng ra bộ mặt thể xé xác tôi tại chỗ.
“ Tiểu Hạ, con đàn bà độc ác kia! Cô bán nhà của con tôi, còn khiến nó mất việc! Tôi với cô đâu!”
nói bà ta nhào tới định động tay động chân.
May mắn thay, trung tâm này rất chuyên nghiệp, đã âm thầm bố trí sẵn bảo vệ xung quanh.
Liên giơ tay, bảo vệ lập tức lao đến giữ chặt, kiềm chế bà ta lại.
“Phiền bà giữ bình tĩnh, đừng làm tổn thương khách của chúng tôi.”
Liên bật cười khẩy:
“Tôi dạy con dâu của tôi, liên quan gì tới các người?”
Bảo vệ nhìn về phía tôi.
Tôi lạnh lùng nói:
“Đuổi hết ra . Nếu không chịu rời đi thì báo an.”
Nói tôi quay lưng, đóng cửa trở vào.
Phía sau, tiếng chửi bới của Liên mỗi lúc một xa dần.
Đúng là, tốt thì chẳng ai hay, xấu thì lan khắp thiên hạ.
Vài ngày sau, em họ bên nhà bác cả đột nhiên nhắn tin cho tôi.
“Chị dâu, chị biết tin gì ? Anh họ với dì Liên gặp rồi!”
Tôi đã chặn hết liên lạc với họ, nên thật sự không biết gần đây họ ra sao.
Cô em họ nói tiếp:
“Bác cả dạo này cứ suốt ngày lôi kéo người ta đầu tư vào cái dự án gì mà lợi nhuận 30% ấy. em cũng suýt bị dụ rồi, may mà không có . Không ngờ dì Liên lại có, bà ta đầu tư hẳn 500.000 tệ, gom cả riêng của anh họ với dưỡng già của đổ vào.”
“Kết quả là bạn của bác cả ôm chạy mất. Sạch bách.”
“Dì Liên khóc lóc vật vã mà chẳng làm gì được. Cuối phải đem đống vàng tích trữ ra bán, ai ngờ đem đến tiệm phát hiện toàn là vàng bọc bạc.”
“Dì ấy đi tìm bác cả thì chẳng bóng dáng đâu.”
“Quá sốc, dì ấy ngất xỉu. Bác sĩ chẩn đoán bị đột quỵ, còn đang nằm liệt giường, nói năng cũng không rõ nữa. Cả đời chắc coi .”
Không được mấy ngày nay hai con họ im hơi lặng tiếng. Thì ra là vậy.
Tôi thầm may mắn vì đã sớm rút lui, nếu không kiểu gì họ cũng lại nhắm vào tôi mà bòn rút tiếp.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Trần Vĩ… lại tìm đến.
Anh ta trông tiều tụy đến mức hốc hác, quầng thâm mắt đậm thể bôi mực.
“Tiểu Hạ, đừng ly hôn được không?”
“Dạo này anh đã rất nhiều… Trước đây là anh đủ trưởng thành, quá tuỳ tiện, quá vô nhiệm…”
“Sau này… sau này anh nhất định sẽ thay đổi.”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
“Trần Vĩ, điều tôi ghét nhất chính là sự tính toán. Vậy mà ba năm hôn nhân giữa chúng ta, toàn là âm thầm đấu đá.”
“Trong lòng anh, tôi quan trọng. Ba anh là gia đình, còn tôi chỉ là người .”
“Tôi đã quá thất vọng rồi.”
“Khi anh dắt bố đi du lịch, bỏ mặc tôi một cữ, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.”
Sắc mặt Trần Vĩ tái đi.
“Tiểu Hạ… nhưng anh đã cứu mạng em. Anh em sẽ nhớ ơn đó suốt đời.”
Tôi ngừng lại một nhịp.
“Trần Vĩ, tôi vẫn nhớ. Cũng vì nhớ, nên tôi nhẫn nhịn với anh suốt thời gian qua.”
“Nhưng bây , mỗi lần nhìn anh, tôi chỉ ghê tởm.”
Rồi tôi cầm tờ đơn ly hôn mà anh tình để lại đây, đưa cho anh.
“Căn nhà là nhà cưới của tôi, tôi đã bán rồi. lương của anh cũng luôn là anh giữ, chẳng có tài sản nào cần phân chia. Từ nay, giữa chúng ta không còn liên quan.”
“Về cấp dưỡng cho Tuệ Tuệ, anh có thể làm đúng theo thỏa thuận ly hôn, hoặc kiện ra tòa cũng được — tôi sẵn sàng.”
Ánh mắt anh ta nhìn tôi thể… quen biết tôi.