Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
41
Rời khỏi bệnh viện, tôi ngay vào số môi giới dán trên mấy tờ quảng cáo nhỏ ngoài cột .
“Bên các anh có hộ không? Tôi loại điểm đ.á.n.h giá thấp nhất, rẻ nhất.”
bao lâu sau, người hộ đã tới, là một người phụ nữ to lớn vạm vỡ, gương mặt nhìn hơi dữ.
Chị ta vừa mở miệng đã nói thẳng: “Bệnh nhân liệt thì tôi không nhận, ban đêm dậy thêm một trăm, đặt cọc năm trăm.”
Tôi trực tiếp chuyển cho chị ta ba nghìn tệ, nói người nhà bệnh nhân không ở , nhờ chị tâm chăm sóc nhiều hơn.
Người hộ nhận tiền rồi, nhưng thái độ vẫn dễ chịu hơn chút nào.
Thế nhưng tôi lại rất hài lòng, vì đó là hiệu quả tôi .
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, Triệu Hành chỉ bị “chăm sóc” một ngày là không chịu nổi .
Nước trong cốc nào lạnh ngắt, bữa ăn hay đi vệ sinh thì mãi thấy ai tới giúp, ban đêm lại còn bị tiếng ngáy làm cho không ngủ nổi.
Anh ta liên lạc tôi, nhưng tất số thoại đều đã bị chặn hết.
Anh ta về cho người nhà, nhưng trong nhà này đã loạn nồi cháo.
Mẹ anh ta đi làm ăn người ta, đem toàn bộ tiền bạc đổ vào rồi thua sạch, vừa khóc vừa bắt Triệu Hành nghĩ cách xoay xở.
Chị gái anh ta thì nói con mình chơi pháo, làm nổ tung chiếc xe sang trong khu dân cư, cuống cuồng hỏi Triệu Hành phải làm sao bây giờ.
, thoại lại vang tin nhắn, nhắc nhở hạn thanh toán thẻ tín dụng.
Triệu Hành tối sầm hai , rồi ngất lịm ngay tại chỗ.
42
Hai ngày sau, chị hộ cho tôi, nói Triệu Hành đã tự làm thủ tục xuất viện rồi bỏ đi.
Chị oang oang trong thoại: “Là tự hắn đi đấy nhé, không phải do tôi chăm không tốt đâu, tiền thì không hoàn lại đâu!”
Tôi cười nhạt: “Không sao, cứ xem tiền công vất vả của chị đi.”
tránh việc Triệu Hành tiếp tục giở trò, tôi còn đặc biệt nhờ người ý tung tích của anh ta.
Nhưng sự thật chứng minh bây giờ Triệu Hành lo cho bản thân còn không xong, căn bản không còn hơi sức đâu gây phiền phức cho tôi .
Vốn dĩ anh ta đã gánh trên lưng một đống nợ nần, giờ lại còn bị người nhà kéo chân, tình hình tài có thể nói là nát bét không còn gì nói.
Không còn cách nào khác, anh ta chỉ đành mang nhà đi thế chấp, vay nặng lãi từ một tay giang hồ có tiếng ở địa phương.
Nhưng vay thì vay , còn trả thì anh ta không trả nổi, thế là bên kia trực tiếp cho người đ.á.n.h gãy một chân của anh ta, còn buông lời sau này cứ gặp một lần là đ.á.n.h một lần.
Triệu Hành khác nào một con ch.ó mất nhà, kéo theo gia đình bỏ trốn trong đêm, từ đó về sau bặt vô âm tín.
43
Lần gặp lại Triệu Hành, đã là sáu năm sau.
, tôi đang dẫn theo con gái là Tiểu Tiểu tham gia trại hè mùa hè.
Đám trẻ dưới sự dẫn dắt của giáo viên phụ trách, vui vẻ hớn hở đi tham quan tàng.
Hiện trường có mấy nhân viên đang giữ trật tự, và tôi nhận ra một người trong số đó là Triệu Hành.
Anh ta mặc đồng phục làm việc, hai má hóp lại, râu ria lởm chởm, người gầy rộc đi còn chút sức sống nào, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ năm xưa.
Rõ ràng Triệu Hành nhận ra tôi, anh ta sững người, bật thốt : “Tô Hiểu Vân?!”
Tôi lùi về sau một bước, lạnh nhạt nói: “Anh nhận nhầm người rồi.”
Triệu Hành kích động thấy rõ: “Cô có hóa thành tro tôi nhận ra! Cô là Tô Hiểu Vân!”
, con gái tôi lon ton chạy tới, đôi trong veo sáng rực, ánh của Triệu Hành lập tức trở nên nóng rực hơn hẳn.
“ là con gái của chúng ta không? Đã lớn thế này rồi cơ à!
“Hiểu Vân, chúng ta làm lành đi! Hãy con có một gia đình trọn vẹn!
“Sau này chúng ta sinh thêm một đứa con trai , nhà sống t.ử tế nhau!”
Vào tình huống , tôi có vạn câu c.h.ử.i văng ra khỏi miệng, nhưng cuối cùng vẫn cố nuốt ngược trở vào trong.
Con gái tôi còn đang ở , tôi không thể con bé rơi vào bất kỳ sự nguy hiểm nào .
44
Con gái tò mò nhìn tôi, hỏi người này là ai.
Triệu Hành vội vàng chen vào, cuống quýt nói: “Ta là của con!”
Con bé chớp chớp , nghiêm túc đáp lại.
“Chú nói dối, chú không phải cháu!
“ cháu vừa cao vừa đẹp trai, còn chú nhìn giống ông già .”
Triệu Hành lập tức nổi điên, quay sang tôi vẻ mặt giận dữ: “Cô dám cắm sừng tôi!”
Anh ta vẫn y hệt , nóng nảy và dễ nổi khùng vậy.
Tôi che chắn cho con gái lùi ra sau, trong cấp bách chợt nảy ra một ý, lập tức nói.
“Triệu Hành, Vương Đại vẫn chưa biết anh ở đâu nhỉ?
“Anh có tin là tôi sẽ báo cho ông ta biết không?!”
Vương Đại là tên của tay giang hồ năm đó.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên , trên mặt Triệu Hành lập tức hiện rõ vẻ hoảng sợ.
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, biết lần này mình đã cược .
Triệu Hành từ nay vốn là kiểu người bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, bao nhiêu năm trôi qua rồi điểm này vẫn chưa từng thay đổi.
45
Sau khi nguy cơ giải trừ, tôi khiếu nại phía tàng.
Người quản mắng sa sả không kiêng nể.
“Cậu còn dám quấy rối khách tham quan à? Đào tạo khi vào làm cậu học kiểu gì thế? Tháng này cậu khỏi có thưởng!
“Không làm thì cút đi, cậu không làm thì thiếu gì người chờ vào chỗ này!”
Triệu Hành liên tục cúi đầu khom lưng, khúm núm tội, hoàn toàn không còn chút thần khí ngạo mạn nào .
Tôi và con gái đứng ở đằng xa, lặng lẽ nhìn cảnh đó.
Con bé ngẩng khuôn mặt non nớt , hỏi tôi: “Người đó là con sao?”
Từ nhỏ con gái tôi đã rất thông minh, vậy nên thay vì chờ khi con tự phát hiện ra, chi bằng ngay từ đầu tôi cứ thẳng thắn nói thật con.
Bởi vậy, từ khi con bắt đầu hiểu chuyện, tôi chưa từng giấu giếm con bất cứ điều gì về quá khứ.
Con biết mẹ và của mình đã chia tay từ rất lâu rồi.
Nhưng con chưa từng vì chuyện đó cảm thấy tự ti, bởi vì con nhận rất nhiều tình yêu thương, và điều đó đã cho con đủ dũng khí thản nhiên đối diện mọi thứ.
Tôi bất lực cười, khẽ nói: “Xin lỗi con nhé, bối, nhìn người của mẹ không tốt lắm.”
Con bé gật đầu.
“Không sao đâu mẹ, sau này mẹ sửa lại là rồi.
“Nhưng con thật sự rất có một người thật đẹp trai.
“Mẹ à, mẹ phải cố đó.
“Con có thể giúp mẹ kiểm tra cơ.”
HẾT.