Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ngày sinh tôi, Yến Tử Thu không về ăn cùng tôi.

Anh chỉ cho tôi một bao 520 tệ, kèm theo dòng tin nhắn:
【Anh yêu em.】

Ngay sau đó, học trò của anh đăng một bài lên vòng bạn bè.

Đó là ảnh chụp màn hình anh chuyển khoản cho cô ta 52.000 tệ, kèm dòng nhắn:
【Anh yêu em đến già.】

Tôi không làm ầm lên với anh, mà trực tiếp rời khỏi thành phố .

Ngày tiên tôi rời đi, tôi nói Yến Tử Thu để tâm. Anh nói:
“Cô ấy được ngày sẽ quay về thôi.”

Một tháng sau khi tôi rời đi, Yến Tử Thu gọi điện cho tôi:
“Anh em bao 520.000 tệ, em mau quay về được không?”

Nhưng thứ tôi muốn, từ trước đến nay bao là bao .

Chương 1

Ngày sinh tôi, Yến Tử Thu không về ăn cùng tôi.

Anh chỉ cho tôi một bao 520 tệ, kèm theo dòng tin nhắn:
【Anh yêu em.】

Ngay sau đó, học trò của anh đăng một bài lên vòng bạn bè.

Đó là ảnh chụp màn hình anh chuyển khoản cho cô ta 52.000 tệ, kèm dòng nhắn:
【Anh yêu em đến già.】

Tôi không làm ầm lên với anh, mà trực tiếp rời khỏi thành phố .

Ngày tiên tôi rời đi, tôi nói Yến Tử Thu để tâm. Anh nói:
“Cô ấy được ngày sẽ quay về thôi.”

Một tháng sau khi tôi rời đi, Yến Tử Thu gọi điện cho tôi:
“Anh em bao 520.000 tệ, em mau quay về được không?”

Nhưng thứ tôi muốn, từ trước đến nay bao là bao .

1

Dưới bài đăng vòng bạn bè của Vưu Khả Khả còn có bình luận.

người bạn của Yến Tử Thu. Trước đây tôi cũng từng kết bạn với họ.

【Trời đất, anh Yến hào phóng thật đấy, chục nghìn mà chuyển là chuyển luôn.】

【Tôi lướt thấy vòng bạn bè của Thẩm Vụ, anh Yến chỉ cho cô ấy 520 thôi. Xem ra trong lòng anh Yến, em gái Vưu Khả Khả của chúng ta vẫn quan trọng hơn rồi!】

Tôi ngẩn người giây.

Hôm nay là sinh tôi. Sáng sớm Yến Tử Thu đã nhắn WeChat cho tôi, nói rằng anh có bận đột xuất, không về ăn với tôi.

Sau đó anh cho tôi bao 520 tệ.

【Anh yêu em.】

Tôi bỗng thấy bảy năm ở bên anh thật mỉa mai.

Trong lòng anh, tôi đáng giá 520 tệ, còn Vưu Khả Khả đáng giá 52.000 tệ.

Vưu Khả Khả lại cập vòng bạn bè, đăng một video.

Trong video là ở KTV, Yến Tử Thu nhìn thẳng ống kính, hát tình ca đầy thâm tình.

Người bên cạnh đều hùa trêu:
“Anh Yến, anh yêu Vưu Khả Khả thật đấy.”

“Khi mới đá Thẩm Vụ, rồi quang minh chính đại ở bên Vưu Khả Khả đây?”

Video đến đó dừng lại.

Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì, chỉ thấy ngột ngạt đến khó chịu.

Tôi nhìn bàn ăn.

đó là những món ăn tôi mất hai tiếng để nấu.

Còn có cả chiếc bánh tôi tự tay làm.

Tôi vốn tưởng hôm nay có cùng Yến Tử Thu trải một sinh thật đẹp.

Nhưng anh lại một lần nữa lấy cớ công để bỏ rơi tôi, đi bên Vưu Khả Khả.

như vậy, trong bảy năm anh đã làm vô số lần.

Tôi đã quen rồi.

Tắt điện thoại đi, tôi mở hộp bánh ra, chụp một tấm ảnh cùng nó trước ống kính.

Tôi đăng bức ảnh đó lên vòng bạn bè.

Mỗi năm sinh , tôi đều có thói quen ghi lại.

Năm nay cũng vậy. Tôi sẽ không để bất kỳ ai phá hỏng kế hoạch của mình.

Đăng xong, tôi cắt một miếng bánh để ăn.

tan trong miệng thơm ngọt, nhưng tôi lại thấy đắng chát.

Tôi bỗng cảm thấy tình yêu giữa tôi và Yến Tử Thu cũng giống như lớp .

Chỉ là bên trong lớp ấy lại kẹp một thứ bẩn thỉu.

Khi lớp không còn nữa, thứ còn lại chỉ là mùi hôi thối.

2

Tôi đổ hết đồ ăn bàn thùng rác điện thoại của Yến Tử Thu gọi đến.

Giọng anh đầy vẻ không vui:
“Em chụp ảnh chung với bánh rồi đăng lên vòng bạn bè là có ý gì?”

“Em muốn nói với người nhà em rằng năm nay anh không ăn sinh cùng em sao?”

Những năm trước, trong ảnh tôi đăng đều có anh.

Bởi vì dù bận đến đâu, anh cũng sẽ về bên tôi.

Chỉ riêng năm nay, anh không về.

“Tôi không có.”

Tôi nhẹ giọng đáp, trong giọng nói không có chút cảm xúc .

“Đừng giả vờ nữa. Anh biết chắc chắn em không vui vì anh không về.”

Giọng anh nhuốm vẻ bực bội.

“Anh đã nói với em rồi, hôm nay anh có đột xuất, không về. Hơn nữa phải anh đã cho em rồi sao?”

“Em đừng so đo nữa.”

“Được rồi, thế nhé. Anh còn bận, cúp trước đây.”

Một tiếng “tút” vang lên, cuộc gọi bị ngắt.

Tôi tự giễu cười một tiếng, cười chính mình quá ngốc, vậy mà vẫn luôn mong anh quay .

Một tình yêu đã biến chất không trở lại như xưa được nữa.

3

Mãi đến tối, Yến Tử Thu vẫn về.

Vưu Khả Khả vẫn liên tục đăng video lên vòng bạn bè, giúp tôi biết được bọn họ đang làm gì.

Hôm nay là ngày Vưu Khả Khả được chuyển chính thức. Yến Tử Thu vì muốn chúc mừng cô ta nên đưa cô ta đi hát KTV, còn đến nhà hàng sang trọng ăn .

Sự khác biệt giữa yêu và không yêu, khoảnh khắc đã hiện rõ thành hình.

Nói không buồn là giả.

Nhưng tôi sẽ không còn giống như trước kia, đi tìm Yến Tử Thu để cãi nhau ầm ĩ nữa.

Bởi vì tôi mệt rồi.

Tôi phòng bắt thu dọn đồ đạc của mình.

Tuy đây là phòng ngủ chính, là căn phòng của tôi và Yến Tử Thu.

Nhưng từ khi chúng tôi sống chung, anh ít khi về nhà.

Một tháng số lần anh về có đếm ngón tay.

Lần anh cũng nói mình bận công , nhưng tôi biết, anh đang đi chơi cùng Vưu Khả Khả.

Tôi không phải kẻ ngốc. Tôi có cảm nhận được anh không còn để tâm đến tôi.

Vì vậy từng có một lần, tôi đến bệnh viện tìm anh, muốn xem rốt cuộc anh đang làm gì.

Kết quả tôi nhìn thấy anh ở trong văn phòng, kề với Vưu Khả Khả xem phim.

Giữa chừng Vưu Khả Khả lén hôn anh một cái.

Mặc dù khi ấy anh đỏ tai nói:
“Lần sau không được như vậy nữa, anh có bạn gái rồi.”

Nhưng khi Vưu Khả Khả tiếp tục nói:
“Có quan hệ gì đâu, có bạn gái mới được tận hưởng cảm giác vụng trộm kích chứ.”

Anh đã không nhịn được nữa, chủ động ôm hôn cô ta.

Từ giây phút ấy, anh dần sa thứ cảm giác kích đó, mỗi lần một quá đáng hơn.

4

Thu dọn xong đồ đạc đã nửa đêm.

Yến Tử Thu vẫn về.

Tôi thở dài, tháo chiếc nhẫn tay xuống, đặt lên bàn trang điểm.

Tôi và Yến Tử Thu đã ở bên nhau bảy năm.

Lúc anh khó khăn nhất, cha mẹ đều mất, còn để lại cho anh một đống nợ. Anh suy sụp đến mức từng muốn tự sát.

Là tôi dẫn dắt anh, ở bên anh.

Tôi còn cố gắng kiếm tiền giúp anh trả nợ. Dần dần, giữa chúng tôi nảy sinh tình cảm. Anh chủ động tỏ tình với tôi, nói muốn ở bên tôi cả đời.

Sau khi bên nhau, tôi cố gắng đối xử thật với anh.

Mua cho anh những đồ dùng sinh hoạt nhất, những bộ quần áo cao cấp.

Còn bản thân tôi ra ngoài, ngay cả một chai nước khoáng hai tệ cũng không nỡ mua.

Tôi gần như đã móc cả trái tim mình ra đưa cho anh.

Nhưng bây , anh trở thành một bác sĩ có uy tín, lương năm hàng triệu.

tiên anh làm lại là phản bội tôi.

Sáng hôm sau, Yến Tử Thu đăng một tấm ảnh bình minh lên vòng bạn bè.

Dòng trạng thái:
【Bình minh hôm nay đẹp thật.】

Bên dưới anh là một bài đăng của Vưu Khả Khả, cũng là ảnh bình minh, chỉ là trong ảnh của cô ta có bóng lưng của Yến Tử Thu.

【Bình minh dù đẹp đến đâu cũng không bằng anh.】

Tôi cười lạnh.

Bọn họ đúng là hạnh phúc thật.

Tôi kéo vali chuẩn bị rời đi, nhưng đến cửa lại do dự.

Cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà đến bệnh viện nơi Yến Tử Thu làm .

Trước khi đi, tôi muốn nhìn anh lần cuối.

Coi như lời tạm biệt.

5

Tôi mua một phần bữa sáng, chuẩn bị mang đến văn phòng của Yến Tử Thu.

Đây là lần cuối cùng tôi mua bữa sáng cho anh.

Trước đây tôi thường đến đưa bữa sáng cho anh, nhưng bao lâu sau, anh đã đề nghị tôi đừng đến nữa.

Khi đó tôi còn không hiểu vì sao.

Bây mới hiểu, anh sợ tôi phát hiện giữa anh và Vưu Khả Khả.

Đi được nửa đường, cuộc trò của y tá khiến tôi dừng bước.

, cô nói , hôm bác sĩ Hứa với Vưu Khả Khả đi thuê phòng đấy.”

“Có gì lạ đâu. Hai người họ tuy công khai, nhưng từ lâu đã là một đôi được mọi người ngầm công nhận rồi.”

“Hả, vì sao?”

“Cô không thấy bình thường bọn họ mập mờ thế à? Uống chung một cốc trà sữa, ăn chung một miếng táo, hơn nữa Vưu Khả Khả gọi anh ấy toàn gọi là A Thu.”

Hóa ra ở những nơi tôi không nhìn thấy, Yến Tử Thu và Vưu Khả Khả còn làm nhiều mập mờ như vậy.

Thật ra trước đây tôi từng vì Vưu Khả Khả mà cãi nhau với anh.

Bởi vì có một lần anh uống say, Vưu Khả Khả đưa anh về nhà.

Khi ấy tôi tức giận. Ngày hôm sau anh giải với tôi:
“Sao ngày em cũng nghi ngờ anh vậy? Vưu Khả Khả chỉ là học trò của anh, hơn nữa cô ấy nghiệp ra trường. Cô ấy đưa anh về đơn thuần vì anh là thầy hướng dẫn của cô ấy thôi. Cô ấy không có nhiều tâm tư như em đâu.”

Lần anh cũng lấy tôi ra so sánh với Vưu Khả Khả.

Vưu Khả Khả cái gì cũng , còn tôi cái gì cũng không , làm gì cũng sai.

Tôi không cuộc trò của y tá nữa, nhấc chân rời đi.

Đây là lần cuối cùng tôi gặp Yến Tử Thu.

Sau lần , tôi và anh sẽ không còn bất kỳ quan hệ nữa.

Đi đến văn phòng, tôi định đẩy cửa ra âm thanh bên trong khiến tôi sững lại.

“Ha ha ha, đừng cù nữa, em nhột quá.”

“Khả Khả, em sợ nhột thế sao? Sao hôm cởi sạch để anh chạm lại không kêu nhột?”

“Anh xấu xa, hôm người ta còn bận tận hưởng mà!”

khe cửa, tôi nhìn thấy trong văn phòng chỉ có Yến Tử Thu và Vưu Khả Khả.

Vưu Khả Khả ngồi đùi anh, còn mặt anh toàn là ý cười.

Tôi đã lâu không thấy anh cười với tôi như vậy.

Bây cuối cùng cũng được thấy, nhưng tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

Cho dù tôi đã sớm đoán được giữa họ đã xảy ra loại đó, nhưng tận tai thấy vẫn khiến tôi thấy ghê tởm.

Phần bữa sáng trong tay tôi đột nhiên cũng không muốn đưa nữa.

Tôi xoay người muốn rời đi, nhưng không cẩn thận làm rơi chìa khóa xuống đất.

“Ai?”

Yến Tử Thu lên tiếng, nhìn khe cửa.

hay đối diện với ánh mắt tôi.

Gần như chỉ trong nháy mắt, ánh mắt anh lập tức nhuốm vẻ hoảng loạn. Anh vội vàng đẩy Vưu Khả Khả khỏi người mình.

6

“Em anh giải .”

Yến Tử Thu lao ra kéo tôi văn phòng.

Tôi ngửi thấy trong phòng vẫn còn mùi rượu. Đảo mắt một cái liền thấy bàn Yến Tử Thu đặt một chai rượu vang đỏ, cùng hai chiếc ly chân cao.

Trong ly vẫn còn rượu uống hết.

Đúng là có nhã hứng thật.

làm mà hai người ở đây uống rượu tán tỉnh nhau.

“Không phải như em nghĩ đâu. Anh và Vưu Khả Khả chỉ đùa giỡn thôi.”

“Em biết mà, cô ấy còn nhỏ tuổi, cũng không hiểu đó, nên mới không biết giữ khoảng cách với anh.”

Yến Tử Thu vẫn luôn giải với tôi.

Vưu Khả Khả bên cạnh cũng giúp anh nói:
“Đúng vậy, chị Thẩm Vụ, chị tuyệt đối đừng hiểu lầm. Em và A Thu thật sự không có gì.”

“Bình thường bọn em cũng hay như vậy, chỉ là đùa giỡn thôi.”

Tôi ngước mắt nhìn cô ta.

Ý ngoài lời của cô ta chính là muốn nói cho tôi biết, cô ta và Yến Tử Thu thường xuyên thân mật như vậy đúng không?

Cô ta cho rằng như thế có kích tôi.

Nhưng cô ta sai rồi.

Bây tôi đã buông Yến Tử Thu xuống, sẽ không còn để tâm đến anh nữa.

“Ừ.”

“Tôi không trách cô.”

Tôi nhìn Yến Tử Thu, giọng điệu bình tĩnh.

Đồng tử anh co lại, vẻ mặt không dám tin.

Ngay cả Vưu Khả Khả cũng kinh ngạc.

“Em… em không tức giận sao?”

Yến Tử Thu nhìn tôi.

“Tôi tức giận làm gì? phải anh đã giải rõ rồi sao?”

Anh lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy .”

“Tối nay anh sẽ về, em nhớ nấu cho anh.”

Mỗi lần anh làm trái với lương tâm, anh đều sẽ về ăn với tôi một bữa .

Giống như muốn dùng cách để xoa dịu cảm giác áy náy của mình.

Lúc , tôi bắt được chính xác tia giận dữ lóe lên trong đáy mắt Vưu Khả Khả.

Cô ta nhanh lại cười nói:
“Chị Thẩm Vụ, nói hôm là sinh chị. Một mình chắc không vui đúng không? Hay hôm nay đến nhà em ăn đi, em chuẩn bị quà cho chị.”

7

Khi Vưu Khả Khả nói câu đó, cô ta vẫn luôn quan sát phản ứng của Yến Tử Thu.

Không ngoài dự đoán của tôi, Yến Tử Thu vẫn đứng về phía cô ta:
“Khả Khả, em thật chu đáo, còn chuẩn bị cả quà.”

“Vậy Thẩm Vụ, tối nay chúng ta đến nhà Khả Khả ăn đi. Tay nghề nấu nướng của cô ấy .”

Như ý thức được mình nói sai, anh lại vội bổ sung một câu:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.