Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

2

Ba tôi bị đẩy loạng choạng. Ông vào cấp cứu, giọng nói rỉ máu:

thân trực hệ không thể truyền máu! Bây giờ cả bệnh máu của Kiều Kiều dùng ! đang nằm đó là em gái ruột của con!”

Thẩm Hạo không hề nhượng bộ, ác độc liếc về phía cấp cứu.

“Em gái ruột sao? Con nhỏ Thẩm An An lớn lên ở , da dày thịt thô, không chết nổi đâu! Dù chết là do tự làm tự chịu!”

“Nhưng nếu bệnh tim của Kiều Kiều tái phát ai chịu trách nhiệm? Hôm nay con ở đây, không ai động vào một ngón tay của Kiều Kiều!”

Tôi nằm trên bàn phẫu thuật, nghe tiếng cãi vã ngoài , lòng lạnh băng.

Đây chính là của tôi.

Rõ ràng tôi mới là thân chung dòng máu với họ. Nhưng bây giờ, tôi bị thiên kim giả hại đến mức sắp chết, họ lại coi cô bảo vật mà che chở.

Tôi cố gắng chống đỡ hơi thở cuối cùng, mở mắt ra.

trưởng Lý.”

Giọng tôi yếu tơ.

trưởng Lý vội cúi xuống.

“Đại tiểu thư, cô đừng nói nữa.”

túi tôi… cầm máu đặc hiệu…”

“Tôi từng học vài năm với một thầy Đông y ở , tự phối mấy viên giữ mạng.”

trưởng Lý vội lục túi tôi.

Ông tìm thấy một lọ màu đen, đổ ra một viên rồi nhét vào miệng tôi.

Viên vừa vào miệng đã tan.

Cơn quặn dạ dày kỳ diệu thay dịu xuống.

Máu cuối cùng ngừng chảy.

Tôi đẩy vào chăm sóc đặc biệt.

Ba mẹ canh bên giường, không rời nửa bước.

“Con gái, mẹ xin lỗi con.”

Ba tôi nắm chặt tay tôi, mắt đầy sát khí.

“An An, con yên tâm. Ba nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con.”

Sáng hôm sau, chăm sóc đặc biệt bị đẩy ra.

Thẩm Kiều Kiều mặc đồ bệnh nhân, nhân lúc ba mẹ tôi đi tìm bác sĩ, Thẩm Hạo và Thẩm dìu vào.

“Thẩm An An, mạng lớn thật đấy. không chết.”

Tôi mở mắt, lạnh lùng nhìn cô .

Thẩm Hạo vào tôi.

còn dám trừng mắt với Kiều Kiều? Nếu không phải giả chết chiếm dụng tài nguyên y tế, hôm qua Kiều Kiều lâu không?”

Thẩm phụ họa:

“Đúng . Một đứa nhà mùa mà thật sự nghĩ mình là đại tiểu thư ?”

Tôi không nói gì. Dạ dày âm ỉ .

Tôi biết mình không thể giận. giận là sẽ nôn máu.

Thẩm Kiều Kiều thấy tôi im lặng, tưởng tôi sợ.

đưa tay rút ống oxy của tôi.

, nếu chưa chết nhanh thu dọn đồ rồi cút khỏi nhà họ Thẩm đi.”

ở đây, tôi nhìn mà thấy phiền.”

Hơi thở tôi nghẹn lại, ngực đến .

Thẩm Hạo thấy trực tiếp rút kim truyền dịch trên tay tôi.

“Kiều Kiều bảo cút, không nghe ?”

Đầu kim bị giật ra thô bạo. Máu lập phun ra.

Tôi đến hít ngược một hơi lạnh.

“Dừng tay!”

Tiếng gầm giận dữ của ba tôi vang lên từ .

Nhìn thấy máu phun trên mu bàn tay tôi và ống oxy bị rút ra, mẹ tôi hét lên, lao tới ấn vết cho tôi.

“Mấy đứa đang làm gì ! Mấy đứa muốn giết !”

Ba tôi đỏ ngầu hai mắt, xông lên tát liên tiếp.

“Bốp! Bốp!”

Thẩm Hạo và Thẩm mỗi ăn một cái tát nặng nề.

Cả hai bị đánh ngã xuống đất.

Thẩm Kiều Kiều sợ đến hét lên.

“Ba! Sao ba lại đánh ba và hai!”

3

Ba tôi vào Thẩm Kiều Kiều.

“Câm miệng! Đồ đàn bà độc ác!”

“An An đang nằm chăm sóc đặc biệt, mà mấy đứa còn dám rút ống của !”

Thẩm Hạo ôm mặt bò dậy.

“Ba! Ba điên rồi! Vì cái đứa nhà đó mà ba đánh bọn con?”

“Kiều Kiều mới là em gái bọn con yêu từ nhỏ!”

Ba tôi đến run rẩy.

“An An mới là em gái ruột của các con! Lương tâm của các con bị chó ăn rồi ?”

Thẩm ôm mặt khóc.

“Em gái ruột sao? thô tục mùa, động chút là nôn máu giả đáng . Kiều Kiều hiểu chuyện hơn gấp vạn lần!”

Tôi nằm trên giường, nhìn cảnh tượng hoang đường trước mắt.

Dạ dày lại bắt đầu cuộn trào.

Tôi cắn chặt môi, không cho mình nôn ra.

Bác sĩ và y tá xông vào, đặt lại ống cho tôi, băng bó vết .

Thẩm Kiều Kiều đột nhiên ôm ngực, ngã vào lòng Thẩm Hạo.

ba, em khó chịu quá. Tim em quá…”

Thẩm Hạo cuống lên.

“Bác sĩ! Mau xem cho Kiều Kiều!”

vươn tay kéo trưởng Lý đang xử lý vết cho tôi.

trưởng Lý hất tay ra.

“Cậu ba, xin cậu tự trọng! Đại tiểu thư bây giờ rất nguy hiểm!”

Thẩm Hạo nổi giận.

“Thẩm An An không chết ! Các không biết Kiều Kiều bị bệnh tim ?”

Ba tôi không thể nhịn nổi nữa, cầm bình nước nóng trên bàn ném mạnh xuống trước chân Thẩm Hạo.

“Choang!”

Nước nóng bắn tung tóe.

Thẩm Hạo sợ hãi lùi liên tục.

“Nghịch tử! Cút! Tất cả cút hết cho tao!”

Ba tôi ra ngoài .

“Từ hôm nay trở đi, đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng của Thẩm Diệu, Thẩm , Thẩm Hạo!”

“Thẩm Kiều Kiều, cô lập dọn khỏi nhà họ Thẩm!”

Thẩm Kiều Kiều sững sờ, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.

không ngờ ba tôi lại làm thật.

“Ba, ba không cần con nữa sao?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.