

Mẹ tôi gả cho lão độc thân già được 7 tháng thì sinh ra tôi, một đứa tr/ẻ đủ ngày đủ tháng.
Bà là “đồ l/ẳn/g l/ơ” nổi danh khắp làng.
Để nuôi tôi lớn lên, bà mặc kệ việc lão già đó đưa mình lên giư/ờ/ng của những g/ã đà/n ôn/g luống tuổi khác.
Bà nuốt hết cay đắng, chỉ để tiễn tôi đi học.
Vậy mà tôi lại trốn học, đá/nh nhau, gi/ế/t người phóng hỏa, không chuyện ác nào là không làm.
Đứa tr/ẻ nhà bên ném đá tôi, tôi đ/á/nh g/ãy chân nó.
Thằng con nhà cậu mắ/ng tôi là đồ ho/a/ng, tôi đ/á/n át h/ạ b0/ộ của nó.
Lão độc thân già định gi/ở t/ò đ/ồ/i b/i, tôi cầm gạch đ/ậ/p v/ỡ đ/ầ/u lão.
Mỗi lần tôi gây chuyện, đều có người tìm tới tận cửa.