Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17 - Sinh Trộm Con Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Anh Ta Truy Thê Phát Điên

nhận xem mình dùng lực quá mạnh hay không.

Đoàn Đoàn khanh khách, đôi chân ngắn cũn tung tẩy đá trên không.

đủ rồi, thằng đột nhiên nghiêng đầu, vô cùng nghiêm túc hỏi: “ ơi, sao ngày cũng tới nhà cháu thế?”

Tay đẩy của Hoắc dừng .

“Bởi vì con …” Anh cân nhắc một chút, “Bạn cực kỳ quan trọng của .”

Đoàn Đoàn nghiêng đầu suy nghĩ.

“Vậy bố của cháu hả?”

đung đưa nhè nhẹ gió. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá ngô đồng, rải xuống đất vỡ vụn thành những đốm sáng vàng óng.

Tôi đứng ba mét, chân bị đóng đinh tại chỗ.

Hoắc ngồi xổm xuống.

Gương anh lúc bình thường lúc cũng cứng rắn và lạnh lùng, nhưng lúc này ngồi xổm trước chiếc , hốc anh đỏ hoe, đôi môi mím thành một đường thẳng gắng gượng.

“Ừ.” Giọng anh nhẹ, nhẹ, sợ chỉ cần dùng lực thứ gì sẽ vỡ vụn, “ bố.”

Đoàn Đoàn mở to hơn một chút.

Khái niệm “bố” đối với một đứa trẻ ba tuổi mộc mạc — ở nhà trẻ, các bạn khác đều bố đến đón, còn thằng thì không. Các bạn khác vẽ tranh gia đình đều vẽ ba người, chỉ vẽ hai người.

Không phải chưa từng hỏi tôi.

đã từng hỏi.

“Mẹ ơi, bố của Đoàn Đoàn đang ở đâu vậy?”

Lần tôi cũng bảo “Bố đi đến một nơi xa rồi”.

Bây giờ người ở “nơi xa” , đang ngồi xổm trước , chóp mũi cay xè, hốc ướt đẫm ngậm một vũng nước.

Đoàn Đoàn nhìn Hoắc , rồi quay đầu nhìn tôi.

Tôi gật đầu với thằng .

quay , vươn hai cánh tay ngắn cũn cỡn .

“Bố ơi.”

Giọng nói sực mùi sữa, mang theo chút do dự của sự thử nghiệm, và cả niềm tin cậy bẩm sinh.

Hoắc ôm thằng từ xuống.

Cục bột thịt mười lăm cân bám chặt thân hình 1m89 của anh. Hai tay xíu vòng qua cổ anh, khuôn vùi hõm vai.

Anh ôm thật chặt.

Một tay đỡ lấy gáy, một tay ôm ngang lưng. Cánh tay dài ngoằng gần thể bao trọn cả đứa trẻ ba tuổi .

Anh cúi đầu, cằm tì đỉnh đầu Đoàn Đoàn.

Không nói gì.

Nhưng bả vai anh đang run.

Biên độ , .

Nếu không nhờ ánh nắng chiếu hắt từ góc nghiêng, in hằn bóng râm của anh xuống đất, lẽ tôi đã không nhận .

Tôi đứng ba mét, đưa tay bụm chặt miệng.

Nước rơi lã chã câm lặng.

Đoàn Đoàn anh thoải mái vặn vẹo thân mình, vỗ vỗ đầu anh — y hệt hay vỗ con khủng long nhồi bông của mình —

“Bố làm sao thế?”

“Không sao.” Giọng Hoắc buồn bực phát từ đỉnh đầu Đoàn Đoàn.

bố đỏ rồi kìa.”

“Bị gió thổi đấy.”

“Ồ. Vậy để con thổi cho bố nhé.”

Đoàn Đoàn phồng má, “Phù —” một thổi hơi thẳng Hoắc .

Đến cả nước bọt cũng văng anh luôn.

Hoắc khựng .

Sau anh .

Không phải điệu nhạt nhẽo, không chuẩn phong “Hoắc thị” nữa.

thật.

mày cong , độ cong của khóe môi vểnh lớn hơn bất cứ lần tôi từng thấy suốt hai mươi mấy năm qua.

Anh một tay bế Đoàn Đoàn, tay kia vươn về phía tôi.

bàn tay hướng , các ngón tay hơi gập.

Đang đợi tôi.

Tôi đứng ba mét, mũi cay xè, khuôn vừa khóc vừa , thê thảm vô cùng.

“Bùi Tri Ý.” Anh gọi tên tôi.

đây.”

Giọng điệu vẫn y hệt kẻ thù không đội trời chung hay dùng. lệnh, không cho phép từ chối.

Nhưng bàn tay vẫn cứ xòe mãi, nhất quyết không thu về.

Gió lướt qua lá ngô đồng kêu xào xạc.

Đoàn Đoàn anh vỗ tay reo hò: “Mẹ mau đây! Ba người mình cùng chơi !”

Tôi bước tới.

Đặt tay bàn tay anh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.