Năm thứ hai bị đày vào lãnh cung, ta lại mang thai thêm một lần nữa.
Đến tháng thứ tám của thai kỳ, đứa nhi tử s/ áu tuổ/ i — vốn từ nhỏ đã bị bế đi giao cho Hoàng hậu nuôi dưỡng — lén lút chạy vào điện. Gương mặt non nớt, trong sáng của nó khẽ chạm lên bụng ta đã nhô cao:
“Họ đều nói bà mới là mẹ ruột của Ngạn Nhi, có thật không?”
Nước mắt ta chực trào, nghẹn ngào gật đầu, định đưa tay vuốt ve nó. Không ngờ ngay giây sau, nó lại khóc nức nở, đẩy ta ra:
“Phụ hoàng nói, sau khi bà sinh hạ đệ đệ xong sẽ đón bà ra ngoài.”
“Nhưng con chỉ muốn Lan nương nương làm mẫu thân ruột của chúng con thôi, bà sinh xong đệ đệ rồi c/hết t đi có được không?”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc đến tàn nhẫn của nó, tim ta như bị bóp nghẹt, cơn động thai ập đến dữ dội.
Sau hai ngày hai đêm khó sinh, Cố Bùi Tư hớt hải xông vào điện. Hai mắt hắn đỏ ngầu, nắm chặt lấy tay ta:
“Chu Miên, trẫm hứa với nàng, chỉ cần nàng bình an sinh hạ đứa con thứ tư này cho Lan Nhi, chuyện cũ trẫm đều có thể không truy cứu nữa, sau này con của nàng, nàng có thể tự mình nuôi dưỡng.”
Giọng nói của hắn hòa lẫn với tiếng khóc chào đời của đứa trẻ.
Ta đã không còn chút sức lực nào để đáp lại. Trong đầu chỉ vang lên âm thanh quen thuộc đã lâu không nghe của hệ thống:
【Chúc mừng ký chủ, hoàn thành nhiệm vụ sinh bốn người con, chỉ cần thân x/á c t/ử v/ong là có thể thoát ly thế giới】
Cố Bùi Tư không hề hay biết — giữa chúng ta, vốn dĩ đã không còn “sau này”.
Lần này, ta thực sự sắp được về nhà rồi.