Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Tôi gần như bản năng đáp lại: “ em.”

Anh nói: “Tài liệu dự hôm nay, em thuyết trình tốt.”

Mũi tôi cay xè.

Mọi sự mập mờ, đồn đoán, sóng gió, tủi thân, một câu nói bỗng nhiên chạm đất.

Anh không nói lời yêu .

Anh nói tôi thuyết trình tốt .

Anh kéo tôi khỏi vũng lầy ác ý , đặt tôi về lại đúng vị trí tôi nên đứng.

Người phụ trách dự .

Hứa Tri Nam.

Tôi nhìn anh ống kính, hốc mắt hơi nóng , vẫn mỉm .

“Cảm ơn sếp Tô.”

nhìn tôi.

“Bây thể nói chuyện cá nhân được ?”

Khung chat lại phát rồ.

Tai tôi nóng bừng: “Không được.”

Anh gật : “Được.”

Khung chat ngập tràn tiếng kêu than.

khi tắt kết nối, anh lại bồi thêm một câu.

“Chuyện tung tin đồn ẩn danh, 9 sáng mai, tôi muốn thấy lời xin lỗi bằng tên thật.”

“Nếu không, tôi sẽ xử lý quy định.”

Câu nói vừa dứt, bầu không khí hóng hớt ngay lập tức thu lại.

Tất cả mọi người đều hiểu, anh không hề nói đùa.

***

kết thúc, tôi ngồi phịch xuống ghế, nửa ngày không nhúc nhích.

Vãn Ninh bổ nhào tới ôm chầm tôi.

“Nam Nam, nổi tiếng rồi!”

Tôi mặt không cảm xúc: “Tui muốn offline.”

đang online luôn rồi, hơn 300 người đều biết Tô tán đổ kìa.”

Tôi ôm mặt.

“Quê độ còn hơn cả quả tin nhắn sờ cơ bụng.”

Vãn Ninh nghiêm túc suy nghĩ.

đúng. người quê độ là sếp.”

Tôi không nhịn được bật .

Điện thoại rung .

: 【Xuống đây.】

Tôi nhìn hai chữ , tim lại bắt đập loạn nhịp.

Vãn Ninh nhìn thấy, đẩy tôi: “Đi đi đi đi, đừng để người đàn ông cưa đổ phải chờ quá lâu.”

Tôi xách túi: “ ngậm miệng lại.”

Dưới nhà, trời đã tạnh mưa.

Không khí mang mùi ẩm ướt.

đứng cửa, tay vẫn cầm chiếc ô đen .

Tôi tới.

Anh nhìn tôi: “ tốt lắm.”

Tôi đáp: “Anh được lắm.”

“Được chỗ nào?”

“Dám thừa nhận mình tán đổ, dũng khí.”

Anh một cái.

“Sự thật thôi.”

Tôi nhìn anh: “Tô , anh bắt từ bao …”

“Thích em á?”

Anh tiếp lời quá tự nhiên.

Tai tôi lại nóng , không né tránh.

“Vâng.”

Anh suy nghĩ một chút.

“Từ em nộp phương tiên.”

Tôi ngớ người.

em mới gặp anh mấy .”

tôi thấy em viết một câu phần ghi chú của phương .”

“Câu gì cơ?”

Anh nói: “Đừng biến phụ nữ độc thân thành những người đang chờ đợi sự cứu rỗi.”

Tim tôi rung bần bật.

Câu là tôi tiện tay viết .

Bởi vì tôi quá ghét những sự quan tâm tự cho là đúng.

Cứ ở một mình, là đáng thương?

Không yêu đương, là ế?

Không nhờ vả ai, là cố tỏ mạnh mẽ?

Không phải.

Chỉ là những người đã đi được một quãng đường dài, chợt nhận cảm giác an toàn vững chãi nhất, thường là do chính mình tự mang lại.

nhìn tôi.

tôi đã nghĩ, cô gái nên được công nhận.”

Cổ họng tôi như bị thứ gì nghẹn lại.

“Nên sau anh luôn dõi phương của em?”

“Ừ.”

“Vậy sao anh không nói sớm?”

“Em gặp tôi là trốn.”

Tôi cứng họng.

Anh lại bảo: “Với cả, mỗi báo cáo em đều không dám nhìn tôi.”

“Em là vì tôn trọng.”

“Em là vì chột dạ.”

Tôi không nhịn được .

Anh đưa ô cho tôi.

“Về nhà à?”

Tôi nhận : “Vâng.”

Đi được hai , tôi dừng lại.

dừng.

Tôi quay người nhìn anh.

“Tô .”

“Ừ.”

“Câu nói nãy trên , còn tính không?”

“Câu nào?”

Tôi bắt chước giọng điệu của anh: “Nói chính xác hơn là, do tôi vẫn cưa đổ người ta.”

Anh nhìn tôi, ý nơi đáy mắt nhạt đi một chút, trở nên nghiêm túc.

“Tính.”

Tôi tới một .

“Vậy anh tiếp tục đuổi đi.”

Yết hầu anh chuyển động.

Tôi bồi thêm một câu: “ không được quyền ép người.”

“Ừ.”

“Không được làm trò công tư bất phân ở công ty.”

“Ừ.”

“Không được hơi tí là cơ bụng câu dẫn em.”

Anh nhìn tôi, chậm rãi hỏi: “Cái không được à?”

Tôi trừng mắt: “Không được.”

Anh cúi bật .

“Được rồi.”

Tôi cứ tưởng đoạn đối thoại kết thúc ở đây, vừa định quay đi.

Anh bỗng tiếng: “Vậy em phải hứa với tôi một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

sau muốn xem, cứ hỏi thẳng tôi.”

Tôi ném thẳng chiếc ô vào người anh.

“Tô !”

Anh đón chiếc ô, bờ vai khẽ rung .

Tôi quay người đi vài , rồi lại ngoái .

Anh vẫn đứng .

Ánh đèn đường hắt người anh, cơn gió sau cơn mưa thổi tung vạt áo anh.

nhiều người nói tôi dựa dẫm vào anh.

chỉ tôi biết, chính anh là người đã tiên cho tôi thấy, hóa tôi thể đứng mặt mọi người, tự tay đoạt lại thứ thuộc về mình.

***

Đêm , tài khoản ẩn danh không xuất hiện lại.

8 50 sáng hôm sau, Khê Nguyệt đăng bài xin lỗi bằng tên thật.

Nội dung dài.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.