Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 4
“Sếp mắng anh nhịn được, vì sếp trả lương.”
“Tại anh còn phải chịu đựng mẹ em mắng?”
“ con gọi ấy là nội, anh không nói gì .”
“Con mang họ em, chuyện mất mặt như thế, anh cũng nhịn.”
“Em thử đi hỏi xem, có người nào ban ngày làm việc, ban dậy bốn năm lần như anh không?”
“Người ta sinh con xong còn tách phòng ngủ, vì sợ làm phiền chồng.”
“Còn anh ăn có miếng thịt cũng bị nói.”
“Các người đừng có ức h.i.ế.p người quá đáng.”
Tôi lướt điện thoại, thờ ơ:
“Được , đừng than nữa.”
“Mẹ em lớn tuổi còn giúp nuôi con cho anh, anh nên biết điều đi.”
“Làm người phải biết ơn.”
Lời anh ta chẳng những không được an ủi, còn bị tôi gắn cho cái mác vô ơn, không biết điều.
Anh ta tức nỗi như cá nóc chuẩn bị nổ tung.
….
Nửa , tôi tiếng anh ta ở ban công gọi mẹ mình:
“Mẹ ơi, mẹ qua đây trông con giúp với, lo cho Gia một thời gian được không?”
“Con thật sự chịu không mẹ vợ nữa .”
Không biết mẹ chồng tôi nói gì, anh ta cụp xuống như chim cút, cúp máy, rút từ túi một bao t.h.u.ố.c.
Anh ta ngồi thụp xuống đất, vụng châm lửa hút.
Tôi chưa từng anh ta hút t.h.u.ố.c.
Hồi trước anh ta còn hào nói mình không hút t.h.u.ố.c không uống rượu, nhận là đàn ông mẫu mực.
Đàn ông hút t.h.u.ố.c giữa … giống hệt phụ nữ khóc nấc giữa .
Tôi không làm phiền, mà quay vào ngủ.
Nhưng chưa gì đứa bé lại bật khóc. Tôi bật đèn.
Từ Kiến bế con lên, mắt đỏ hoe, mặt mũi tràn đầy thất vọng.
Khi con b.ú, anh ta ngồi thẫn thờ bên giường, chẳng nói lời nào.
Hồi lâu sau, anh ta mở miệng:
“Gia … anh sẽ tiền thuê người chăm sóc, mẹ em được không?”
“Nếu em muốn vào trung tâm ở cữ, anh cũng ráng lo tiền…”
“Chứ ngày nào như thế này, anh không sống nữa.”
Anh ta nói không sống nữa.
Tôi từng uất nghẹn trong những tháng t.h.a.i , bây giờ câu đó, tôi vô sảng khoái.
Tôi vô hả lòng hả dạ.
Tôi từ chối ngay.
Lý do được đưa là:
Thuê người đâu bằng mẹ ruột.
Có con , càng phải dành tiền mua .
Tôi anh ta nên vì con, phải cố mà chịu.
đó, tôi anh ta trở mình cả không hề chợp mắt.
…
Anh ta đi làm mà hồn vía đâu đâu, cũng bị sếp gọi vào nói chuyện.
Sếp anh ta một là trông con cho t.ử tế, hai là làm việc cho hồn, chứ không đứng giữa hai việc như vậy.
Buổi tối ăn , anh ta ngồi c.h.ử.i sếp là tư bản m.á.u lạnh.
Nói nuôi con cũng là công việc góp phần cho xã hội.
Nếu ai cũng không sinh, mai mốt doanh nghiệp lấy đâu lao động?
Không mắng sếp, anh ta còn chê đồng nghiệp anh ta mệt rã rời mà vẫn ném việc nặng cho anh ta làm.
“Anh nghi là sếp lệnh cho họ như vậy, cố ý em nghỉ đấy!”
Lúc tôi mang bầu, tôi than với anh bị sếp ý, bị đồng nghiệp cô lập, anh ta nói gì nhỉ?
Anh ta m.a.n.g t.h.a.i chắc chắn sẽ ảnh hưởng hiệu suất, sếp làm kinh doanh chứ không phải làm từ thiện, nói tôi phải biết thông .
Giờ đổi sang anh ta bị trích vì con nhỏ thì anh lại không thông .
Tôi cứ lặng lẽ ăn , coi như không .
Mẹ tôi đoạn anh bị nghỉ thì lập tức căng thẳng:
“Bây giờ con tuyệt đối không được mất việc. Ngày mai công ty phải khéo léo với sếp.”
“Cầu xin cũng được, nói rõ áp lực nuôi con, không thất nghiệp.”
Từ Kiến vốn nghẹn lắm , tới chữ cầu xin, liền ném đôi đũa, , hầm hầm đi vào phòng.
Mẹ tôi cố ý nói to theo sau:
“Không ăn càng tốt, đỡ tốn tiền.”
Từ Kiến dừng lại ngay cửa phòng, đứng c.h.ế.t lặng.
Một lúc lâu sau anh mới quay người, mắt đỏ ngầu như trâu điên, nghiến răng gầm:
“Trần Gia ! Em và mẹ muốn c.h.ế.t anh à?!”
Tôi bình tĩnh nhìn lại, vô tội hỏi:
“Từ Kiến , anh vậy? nhiên điên như vậy?”
“Rõ ràng là sếp muốn anh nghỉ.”
“ anh lại trút lên đầu mẹ và em?”
Nói tới đây tôi cũng không kiềm chế nữa, bắt đầu nói tới:
“Mẹ em già , lặn lội đường xa giúp anh trông con.”
“Giặt giũ cho anh, nấu cho anh, anh đi làm có nóng canh ngon.”
“Thế mà mẹ em nói một câu nhắc nhở, anh lập tức hất đũa đi, không giữ lại một chút diện cho .”
“Anh nghĩ xem nếu anh cực khổ nấu cả bàn, mà mẹ em đứng dậy đi, giác anh sẽ ?”
Tôi thừa biết anh ta mệt mỏi.
Ngoài xã hội bị chèn , ở trong lại chịu áp lực.
Anh ta than phiền cũng tìm chút an ủi.
Nhưng tôi lại không quên đi những ngày t.h.a.i , tôi bị cả thế giới quay lưng, cả anh ta cũng mặc tôi chìm nghỉm.
Anh ta không còn xứng đáng nhận cái gọi là giá trị tinh thần từ tôi nữa.
Từ Kiến run rẩy, mặt tái mét, lại không phản bác.
anh như vỡ vụn mà gào lên:
“Trần Gia ! Ly hôn! Ly hôn!”
Con còn đỏ hỏn, đang b.ú mẹ.
Ly hôn?
Ha.
Anh ta nghĩ anh ta có tư cách mở miệng đòi ly hôn à?
…
Từ Kiến vẫn không giữ được việc, bị cho nghỉ.
May là trong thời gian bàn giao, anh ta lại tìm được công việc mới, lương cao hơn 50%.
Con cũng bớt quấy , thậm chí có lúc còn ngủ một mạch tới sáng.
Từ Kiến trông cũng đỡ rã rời hơn.
Nhưng anh ta càng lúc càng muộn, hỏi thì tăng ca.
Thật tôi biết rõ, này với anh ta không còn là bến đỗ nữa.
Trong lòng anh ta chướng mắt mẹ tôi, không muốn .