Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Người đàn ông , kiếp trước khi tôi chết đã sống thui thủi một mình suốt ba mươi mấy năm. Ông không bước nữa, không sinh thêm đứa nào. Người làng làm mai cho ông, ông đều lắc . Có người bảo ông không quên đứa đã chết, có người ông còn vương vấn người đàn đã bỏ .

Thật ra đều không phải.

Ông tự bản thân mình không đủ tư cách.

Ông tự trách mình bất tài vô dụng, không bảo vệ gia đình .

rõ ràng ngay từ đã không phải lỗi ông.

Ông chỉ một người lao động thật thà chất phác, bị người ta rắp tâm hãm hại.

“Bố ơi.”

“Hửm?”

bào bố tìm ở nhà . Nằm ngay hộp đồ nghề ấy.”

Động tác nhai ông khựng .

“… cơ?”

“Sáng nay dối bố đấy. bào vẫn luôn để ở nhà.”

Ông đặt miếng bánh ngô xuống, trợn mắt tôi.

thằng ranh ——”

không muốn bố chợ phiên.”

Cơn giận ông chưa kịp phát ra đã bị câu chặn đứng .

“Sao?”

không muốn bố thị trấn.” Tôi cúi , chằm chằm bát cháo, “ sợ bố thị trấn xảy ra chuyện.”

Nét ông từ tức giận chuyển sang hoang mang.

Một đứa trẻ năm tuổi rưỡi thốt ra câu “ sợ bố xảy ra chuyện” —— chắc hẳn ông nghĩ tôi gặp ác mộng, hoặc đã nghe phong phanh chuyện đó ở đâu.

Ông đưa tay vò tôi, sức vò rất mạnh, làm tóc tôi rối bù .

“Bố mày thì xảy ra chuyện chứ?”

Tôi không đáp.

Ông không gặng hỏi.

Ông vốn không phải người hay tò mò gặng hỏi.

bàn tay ông xoa từ đỉnh xuống đến gáy tôi, khựng một nhịp, như muốn vỗ nhẹ một thu về.

Cửa sân có tiếng động.

Bác Triệu bước vào.

Phía bác Trần .

Bố tôi bác Triệu liền đứng dậy: “Bác Triệu? Có chuyện vậy bác?”

Bác Triệu liếc cảnh tượng bếp —— một người đàn ông và một đứa trẻ đang ăn cháo thừa với bánh ngô, trên bếp ngay cả một đĩa thức ăn nóng sốt không có. Khóe miệng bác khẽ mím .

Trần theo bác, cúi gằm . ấy đã thay một bộ quần áo khác, tóc buộc gọn gàng, trên không còn ra dấu vết việc khóc.

đôi mắt ấy vẫn sưng húp.

“Thủ Sơn, ngồi xuống đây chuyện.” Bác Triệu ngồi xuống chiếc ghế băng dài bếp.

Bố tôi bỏ miếng bánh ngô xuống, lau tay. Ông linh cảm bầu không khí có đó không ổn —— bác Triệu rất hiếm khi đến nhà ông báo chuyện .

“Bác Triệu, xảy ra chuyện sao?”

Bác Triệu không vòng vo tam quốc.

Bác rút từ túi áo ngực ra chiếc phong bì, lấy giấy báo trúng tuyển ra, đặt bàn.

“Trước hết báo một tin . thi đỗ đại học . Ở Bắc Kinh, trường rất tốt.”

Bố tôi sững người, đó quay sang Trần .

Nét ông vô cùng phức tạp —— có mừng, có một thứ cảm xúc khó tả không thể gọi tên.

“Thật sao?” Giọng ông hơi khàn.

Trần không ngẩng , chỉ khẽ gật một .

“Chuyện tốt.” Bố tôi . Giọng ông trầm đục, khóe miệng quả thực đã nhếch một chút.

Ông mừng thay cho ấy.

Thành tâm thành ý mừng.

Có lẽ ông đã loáng thoáng đoán ra điều đó, ông vẫn —— bởi vì ấy vợ ông, vợ ông có tiền đồ, ông .

Bác Triệu ông một , khẽ thở dài.

bác lấy tờ giấy thứ hai ra.

“Thủ Sơn, cậu xem .”

Bố tôi đón lấy.

Ông biết ít chữ, nhận khá nhiều —— sư phụ dạy ông đọc bản vẽ, học một dạo ở lớp xóa mù chữ làng. Ông căng mắt đọc chữ chữ một trên bức thư đó.

Gian bếp chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng củi cháy lách tách lò.

Tôi bàn tay cầm tờ giấy ông, khớp xương trắng bệch ra.

Ông đọc rất lâu.

Đọc lâu gấp ba lần thời gian bác Triệu đọc.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.