Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4.
Ta cũng không dung túng cho muội ta nữa, trực tiếp đạp cửa xông , giáng thẳng tát lên mặt muội ta.
“Kẻ không hiểu lễ số, dám nhục mạ đích tỷ, truyền ra ngoài làm mất mặt Vệ phủ ta mà thôi!”
Muội ta cười như điên như dại, ánh lờ đờ tán loạn.
“Tỷ không nhục nhã cướp phu quân của muội muội, rốt cuộc ai mới là kẻ làm mất mặt Vệ phủ hơn?”
Ta lửa công tâm, nhắm ngay má trái của muội ta bồi thêm tát nữa.
Sau lôi muội ta ném ra mặt phụ thân và mẫu thân.
Ninh nằm rạp trên đất nước giàn giụa, khóc không thành tiếng, khóc đến mức thở không ra hơi.
“Phụ thân ơi, tại sao gì tỷ tỷ cũng muốn tranh giành con, ngay cả Hoành cũng muốn cướp , nữ nhi có Hoành thôi, không thể mất chàng ấy nữa…”
“Cầu xin phụ thân thành toàn…”
Phụ thân xót xa cho muội ta, hết cách đành tìm đến Triệu Hoành, mong mỏi sớm cử hành hôn lễ.
Ngờ đâu Triệu Hoành sắc lãnh đạm, giọng lạnh lẽo, hoàn toàn trái ngược hình tượng kia.
“Muốn ta cưới Ninh cũng không là không thể, trừ phi để Khinh Hòa cùng gả đây.”
Phụ thân tức vô ngần.
“Quả thực là cầm thú không bằng!”
“ Ninh không là không có ai lấy, không cần thiết nỗi tủi nhục .”
Buổi bàn hôn sự kết thúc trong sự bất hoan.
Sáng sớm hôm sau.
Triệu Hoành tìm đến ta.
Quầng hắn xanh xao, sắc u ám, có tí sức sống nào, cả người ủ rũ rã rời.
Vừa nhìn thấy ta hắn liền vui mừng quá đỗi, kéo chặt lấy tay ta, trong đong đầy tình ý.
“Khinh Hòa, đừng gả cho Tạ Dục có không?”
Ta giật lại vạt áo, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Không Thế tử đang sảng gì! Ta và Tạ Dục đã đính thân rồi, tuyệt đối không có gả cho kẻ khác!”
Hắn buông tay ra như xì hơi, sau thẹn quá hóa .
“ thích ta sao? không ta thì không gả sao?”
của hắn làm ta mảy may dao động, sắc mặt vẫn tĩnh lặng như nước.
“ đều là cũ năm xưa rồi, vật đổi sao dời, tình cảm ta dành cho ngươi đã sớm bị những trắc trở của thời gian mài mòn cho cạn kiệt, giờ đây đối ta, ngươi cũng là kẻ khách qua đường đáng bận tâm.”
Triệu Hoành thất đứng sững tại chỗ, rất lâu sau vẫn chưa thể định lại.
Sau nghe …
hôm hắn thúc ngựa đến hoàng , khẩn cầu Thánh thượng thu hồi mệnh lệnh.
Thánh thượng nổi , đóng cửa không gặp.
Hắn liền quỳ rạp cửa đại điện không đứng lên.
Thậm chí còn cản đường của Thánh thượng.
Hoàng thượng lôi đình nổi , trong lúc tức tối đã phạt đánh hắn ba mươi trượng.
Triệu Hoành bị đánh đến da tróc thịt bong, miệng vẫn cứng rắn không mở xin tha.
Hoàng hậu cho người đưa về Hầu phủ.
Nằm liệt trên giường nửa tháng không gượng dậy nổi.
Ninh nào cũng đến chăm sóc, phụ thân và mẫu thân có ngăn cấm cỡ nào muội ta cũng tìm cách lẻn .
Lâu dần, hai người cũng chán nản, không buồn quản nữa, mặc kệ muội ta muốn làm gì thì làm.
Vừa mới lê bước xuống giường, hắn lại chạy hoàng quỳ gối cầu xin Hoàng hậu.
Hoàng hậu hết cách đành triệu ta .
Thừa chắc chắn sự việc sẽ liên quan đến Triệu Hoành, ta giả vờ xưng bệnh, phụ thân bèn thay ta tiến .
Hoàng hậu vài câu, liền cho phụ thân lui.
Những ấy chung quy cũng là khuyên ta suy nghĩ lại cho kỹ càng mà thôi.
Vài sau, nào Triệu Hoành cũng đến cổng phủ nhà ta uống đến say mèm.
Say rồi thì làm ầm ĩ lên đòi gặp ta.
Ta không gặp, hắn liền gõ cửa liên hồi.
Hàng xóm láng giềng kêu khổ thấu trời.
Để dập tắt triệt để niệm tưởng của hắn, lần ta đã ra mặt gặp hắn.
Ta dùng nhẹ nhàng khuyên bảo.
“Triệu Hoành, lần chúng ta tụ tập vui vẻ thì lúc chia tay cũng chia tay trong êm đẹp !”
Hắn mặt mày giàn giụa nước , trí đã kề bên bờ vực sụp đổ.
“Khinh Hòa, cũng là sống lại có đúng không?”
Ta nín lặng không lên tiếng.
Hắn tiếp .
“Kiếp do ta không nhìn rõ cõi lòng mình, sau khi chết ta vẫn luôn lởn vởn quanh , ta rất hối hận vì những điều đã làm ở kiếp , ta vết thương lòng gây ra cho đã không thể chữa lành, nhưng kiếp xin hãy cho ta cơ hội để bù đắp có không?”
Ta thở dài tiếng.
“Muộn rồi…”
Hắn vẫn không cam tâm, lôi ra kể lể rất nhiều.
Hóa ra người hắn vẫn luôn thích là ta, nhưng lại lầm tưởng tình cảm dành cho Ninh.
Sau khi Ninh tự vẫn, hắn cho rằng mình đã phụ bạc muội ta, bèn quyết định lạnh nhạt ta.