Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6.
Giống hệt như kiếp trước, khi Phó Thành bất ngờ tỉnh lại, cả nhà họ Phó liền đem hết công lao đổ lên đầu Tần Tịch.
Họ tặng cho cô ta vô số trang sức, túi xách giá trị liên thành, nâng niu như bảo bối.
đến đâu, Tần Tịch cũng khiến người khác ghen tị đến đỏ .
Cô ta càng lúc càng đắc ý.
Ngay khi Phó Thành mới tỉnh, cô ta liền cố ý về nhà khoe khoang trước mặt tôi:
“Cả nhà họ Phó đều nói em là phúc tinh. Nếu không có em, Phó Thành chắc chẳng tỉnh nhanh như vậy.
Ban đầu em còn lo anh ấy không thích mình, sao tụi em cũng chẳng phải yêu đương tự nguyện, anh ấy trước đó thậm chí còn chẳng biết em là , sợ anh ấy phản kháng.
ngờ, tỉnh dậy một cái liền nhất kiến chung tình với em.
Thế nên làm người nhất định phải biết sống thiện lương. Chính nhờ em đủ lương thiện, dám vì gia đình này hy sinh, mới đổi lấy được mệnh tốt như thế này.”
Tôi chỉ ngồi nghe, chẳng biểu lộ gì đặc biệt.
Thấy tôi không tỏ ra ghen ghét hay hâm mộ, Tần Tịch lại châm chọc:
“Chị, có phải chị không nổi khi thấy em sống sung sướng đúng không? Nhìn em khó khăn lắm mới có được những tháng tốt đẹp, chị liền giả vờ lạnh nhạt, không cho em sắc mặt tử tế? bảo chị ích kỷ, chẳng hy sinh vì gia đình này.”
Tôi trợn , đứng dậy định trở về lo việc riêng.
Thực ra hôm vốn dĩ tôi không định ở nhà.
Chỉ vì ba mẹ nói Tần Tịch sẽ ghé qua, tôi – làm chị – mới phải nán lại tiếp đón cho họ yên lòng.
“Khinh Phi, sau này mong cầu xin em!” – thấy tôi không tâm, Tần Tịch nghiến răng buông :
“Chị cũng biết địa vị của em ở nhà họ Phó bây giờ thế nào, chị cũng gia sản họ Phó khổng lồ ra sao. Sau này chị mà gặp chuyện, có hòng tìm đến em!”
“Được thôi.” – tôi gật đầu ngay, rồi quay sang Tần Tịch:
“Vậy sau này em có chuyện gì cũng mong tìm đến chị.”
“Buồn cười chết mất!” – Tần Tịch cười to đầy mỉa mai, ngửa mặt đầy đắc ý:
“Chị thử nhìn lại xem chị bây giờ là cái gì, còn tôi là cái gì? Chị tôi có khả năng phải đến cầu cạnh chị chắc?!”
“Tốt, vậy coi như nói ràng.” – tôi lười phí với cô ta.
“Khinh Phi, đã thế thì chúng ta nói trắng ra cho ràng trước mặt ba mẹ !” – Tần Tịch nghiêm giọng, làm ra vẻ chính nghĩa.
Tôi nhíu mày nhìn cô ta.
Cái gì mà “nói cho ràng” chứ?!
Tần Tịch hùng hồn tiếp :
“Hiện tại tôi đã sống cuộc người người, vốn cũng định nâng đỡ chị một tay. sao tài sản nhà họ Phó, cả nhà ta có mấy cũng không đuổi kịp. Mà chị là chị gái ruột duy nhất của tôi, tôi có lòng tốt chị được sống dễ hơn, nên mới đặc biệt giới thiệu Phó Khuynh cho chị.
Không ngờ chị chẳng biết ơn, còn châm chọc tôi hết này đến khác. Thôi được, hôm trước mặt ba mẹ, chúng ta nói ràng: về sau bất kể chị gặp chuyện gì, tới tìm tôi. Ngược lại, tôi cũng sẽ không đến nhờ chị giúp đỡ!
Còn , chị cũng không được phép tiếp cận Phó Thành. Phó Thành là chồng tôi, tất cả của anh ấy đều thuộc về tôi!”
Tôi phì cười.
Giây phút ấy, tôi cuối cùng cũng hiểu ra ——
Hóa ra Tần Tịch ba hoa một hồi, chỉ là vì lòng đang sợ tôi với Phó Thành có gian tình mà thôi!
Kiếp trước, ít nhất ở trước mặt người ngoài, Phó Thành đối xử với tôi gần như hoàn hảo đến cực điểm.
Chẳng trách Tần Tịch lại thấp thỏm lo sợ — sợ nhỡ đâu Phó Thành lại động lòng với tôi ?!
Giờ Phó Thành mới vừa tỉnh, sau một quãng thời gian dài hôn mê, thân cần hồi phục. Cô ta còn chưa hề biết cái bản chất biến thái của anh ta, chỉ thấy rằng anh ta chẳng hề tỏ ra phản cảm với mình.
Nhưng mà… nói thẳng ra thì —
Con mồi tự dâng đến tận cửa, thử hỏi có kẻ săn nào lại từ chối?
“Chị, chị không đến mức vô liêm sỉ thế chứ?! Giành cả chồng của em gái ruột mình?!” – thấy tôi không lập lên cam đoan, Tần Tịch lập bùng nổ, gào lên đầy kích động.
7.
Tôi bị cái kiểu logic ngang ngược của Tần Tịch chọc cười.
“Chị biến thái vừa thôi!” – cô ta giận dữ mắng.
“Tâm lý biến thái thì mới hay người khác cũng giống mình.” – tôi mỉa lại.
“Chị!”
“Tôi chưa bao giờ có cái ý đó. Tôi còn ước gì em với Phó Thành bị trói chặt cả , không bao giờ thoát nổi.” – tôi nhấn từng chữ.
“Thế thì chị thề ! Thề là chị không hề có chút ý xấu xa nào với Phó Thành. Nếu có thì chị chết không yên thân!”
“Tại sao tôi phải thề chỉ làm vừa lòng em?!”
“Chị không thề, là lòng có quỷ!”
“Em này cũng bẩn thỉu, trơ trẽn, vô liêm sỉ như em sao?! Tôi khác em, tôi còn biết giữ đạo đức, chứ không như em, ba niệm đều méo mó cả!”
“Khinh Phi, đủ rồi!” – Tần Tịch bị tôi nói cho chọc trúng chỗ đau, đến đỏ mặt.
Ba mẹ thấy chúng tôi cãi nhau kịch liệt thì vội vàng nhào vào làm người hòa giải.
“Tôi với chị không còn là người một nhà !” – Tần Tịch gào lên, giận dữ đến cực điểm. – “Hôm tôi phải đoạn tuyệt hệ chị em với chị!”
“Dịch Dịch!” – ba mẹ hoảng hốt gọi.
“Nếu hai người dám cản tôi, thì tôi cũng đoạn tuyệt cả hệ cha mẹ con cái!” – cô ta trừng , nói năng không chút kiêng dè. – “ quên, công ty nhà mình giờ còn sống sót được, đều nhờ nhà họ Phó, đều nhờ tôi cả!”
ấy làm ba mẹ sượng mặt.
đó là , nhưng chuyện bán con cầu vinh, đến đâu cũng là nỗi nhục.
Người ngoài đâu phải không bàn tán sau lưng họ.
lòng ba mẹ cũng chẳng dễ , nhưng vì cơ nghiệp mấy , họ chỉ có cắn răng đựng.
Huống chi ông nội còn đang nằm viện, tiền thuốc men đắt đỏ, nếu mất nguồn kinh tế thì chỉ còn cách trơ nhìn ông lìa .
Chính vì thế, ở kiếp trước tôi mới cam lòng hi sinh.
Nhưng đến lượt Tần Tịch, điều ấy lại trở thành cái cớ cô ta mặc sức hống hách nhà.
“Chuyện của chúng ta, kéo ba mẹ vào.” – tôi lên , không họ thêm khó xử.
hiện tại tôi vẫn chưa đủ sức vực dậy công ty vượt qua nhà họ Phó.
Tôi lạnh nhạt nói:
“Được, tôi đồng ý. Từ giờ tôi và em đoạn tuyệt hệ chị em.”
“Vậy thì tốt!” – Tần Tịch hất cằm, giọng như đóng đinh chặt sắt. – “Sau này chúng ta không còn dính dáng gì . Bất kể tôi gặp chuyện gì, hay chị gặp chuyện gì, đều chẳng liên ! Nếu còn dính vào nhau, trời đánh thánh vật!”
“Được.” – tôi đáp ngay không chút do dự.
Tần Tịch cong môi cười đắc ý.
sao hôm cô ta cũng đã đạt được cả hai mục đích:
Một là ép tôi không được phép có bất kỳ dính líu nào với Phó Thành.
Hai là cắt đứt hệ chị em với tôi, từ đường đường chính chính độc chiếm cái gọi là “vinh hoa phú quý” của riêng mình.
lòng tôi bỗng dấy lên một cơn khát vọng kỳ lạ ——
Rất tận nhìn thấy cái cô ta hối hận, sẽ thảm hại đến mức nào, không, , nổi!
Những sau đó, Tần Tịch không thèm quay lại nhà .
tin thì liên tục tràn ngập hình ảnh của cô ta:
【Phó Thành hồi phục thần tốc, vợ là Tần Tịch luôn kề cận không rời.】
【Phó Thành đưa vợ yêu Tần Tịch dạo khắp các trung tâm thương mại, tiêu tiền như nước chỉ đổi lấy một nụ cười.】
【Phó Thành tổ chức sinh nhật cho Tần Tịch, tặng hẳn biệt thự ven biển trị giá hàng tỉ, đêm đêm cuồng hoan…】
Ngồi văn , tôi không kìm được mà siết chặt nắm tay.
Kiếp trước, tôi suýt mất mạng ngay tại căn biệt thự ven biển ấy.
Cái gọi là “ đêm” kia, thực ra chính là “ , đêm đêm” hành hạ đến tận cùng!
8.
Phó Thành và Tần Tịch “diễn vở ân ái” truyền thông suốt nửa năm trời.
Hôm , sau khi tăng ca trở về, vừa bước vào cửa, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.
ghế sofa nhà tôi, Phó Thành đang ung dung ngồi đó, ba mẹ thì nhiệt tình tiếp đãi.
Tần Tịch ngồi ngoan ngoãn bên cạnh anh ta, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tôi thấy cô ta ngoan hiền đến vậy, bây giờ lại tỏ ra dè dặt, khép nép.
Thực ra Phó Thành không phải đầu đến nhà tôi, chỉ là mỗi như thế tôi đều cố tình tránh mặt.
Nhưng này, không báo cho tôi trước.
“Bối Bối về rồi.” – mẹ vội gọi tôi lại – “Đây là Phó Thành, em con đã kết hôn với cậu ấy lâu rồi, mà con vẫn chưa gặp qua. Lại đây, làm quen .”
Tôi nhìn Phó Thành.
Anh ta cũng chăm chú nhìn tôi, khóe môi kéo ra một nụ cười giả tạo:
“Chị gái đúng là người bận rộn. Mỗi tôi tới đây đều nghe nói chị đang tăng ca.
Gần đây công ty nhà họ Tần phát triển thế nào rồi? Có chỗ nào cần đến giúp đỡ từ nhà chúng tôi không? Chị cũng chẳng cần vất vả quá thế.
Nghe nói chị còn tự mình lên livestream mua vui cho người ta, là khổ cực quá.”
Nhìn lại gương mặt giả dối đến cực điểm kia, tôi chỉ hận không xé nát ra từng mảnh.
Chỉ cần đến những gì mình đã trải qua ở kiếp trước… tôi khẽ cười:
“Cũng tạm. sao cũng không dựa dẫm vào người khác cả được.”
“Chị cố chấp như vậy. Giờ chúng ta là người một nhà, có gì cần thì cứ việc mở miệng.” – Phó Thành hào phóng lên .
“Ừ.”
Tôi chẳng buồn phí thêm .
“Còn chút việc, tôi lên trước. Mọi người cứ từ từ trò chuyện.”
Bỏ lại câu đó, tôi thẳng bước lên lầu.
Thêm một ánh nhìn vào Phó Thành thôi cũng đủ khiến tôi thấy ghê tởm.
Về đến thư , tôi tập trung xử lý công việc.
Cho đến khi nghe thấy tranh cãi từ bên vọng sang.
“Con ly hôn với Phó Thành! Con không quay lại căn nhà đó ! Con không !” – Tần Tịch nức nở.
“Con với Phó Thành cãi nhau à? Vợ chồng nào chẳng có lúc xích mích, sáng cãi chiều lại làm lành thôi. Thằng ấy tốt với con như thế, sao lại nói mấy ngốc nghếch vậy?” – mẹ khuyên nhủ.
“Anh ta chẳng tốt đẹp gì hết, anh ta là một kẻ biến thái, anh ta…”
“Đủ rồi! Từ bé đến lớn, con toàn nói năng hồ đồ. Mẹ chẳng tin nổi!” – giọng mẹ đã lộ thiếu kiên nhẫn.
Một là mẹ vốn chẳng bao giờ tin Tần Tịch, chỉ cô ta đang tự chuốc lấy.
Hai là dạo này Phó Thành liên tục khoe ân ái, mẹ sao có tin vào mấy này.
cửa mở rồi đóng, chắc mẹ bỏ .
Khóe môi tôi cong lên, chẳng giấu được ý cười… một chút hả hê.
Đúng lúc đó, cửa thư bị đó thô lỗ đẩy mạnh.
Tần Tịch lao vào, thấy nụ cười môi tôi, đôi đỏ hoe trừng thẳng:
“Khinh Phi, có phải chị cố tình không?! Chị biết hết rồi đúng không?!”
“Tôi chẳng hiểu em đang nói gì.” – tôi giả vờ ngơ ngác.
“Chị biết Phó Thành không phải loại tử tế, vậy mà vẫn tôi gả cho anh ta! Chị ác độc quá!” – Tần Tịch gào lên, như kẻ đã hoàn toàn sụp đổ.
Tôi giả vờ kinh ngạc:
“Phó Thành không tốt ư? Anh ta chẳng phải hết mực cưng chiều em sao? Nào là trang sức, siêu xe, biệt thự… cả thế giới còn đang ghen tỵ với em. Em còn bất mãn điều gì ?”
“Chị đang chế nhạo tôi đúng không?!” – Tần Tịch thét lên, gần như mất kiểm soát.
“Tôi đâu có cười nhạo. Tôi chân thành chúc phúc em đấy chứ. sao chính em từng nói: không cho tôi lại gần Phó Thành, cũng không cho tôi cầu xin em bất cứ điều gì. Thế nên… tôi chỉ biết đứng xa thôi.” – tôi buông giọng đầy tiếc nuối.
“Chị…!” – Tần Tịch run rẩy, đến mức như sắp nổ tung.
Nước cô ta gần như sắp trào ra.
Vẫn còn định nói thêm gì đó.
“Dịch Dịch, em ở đâu? Chúng ta về nhà thôi.”
Bên ngoài, giọng Phó Thành bất ngờ vang lên.