Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta tò mò :
“Đại sư, ngài còn có thể—ừm, còn có thể vàng hơn nữa không?”
Minh Phàm đại sư đứng động như hóa đá, trông chẳng khác tượng gỗ.
rất lâu , một nói mơ hồ như mộng du mới vang lên từ trong làn sương vàng sánh ấy:
“Ngươi muốn… vàng… vàng hơn nữa?”
“Đúng vậy, Minh Phàm đại sư, ngài có thể không?”
06
vừa dứt, làn sương vàng lại càng đậm, đến mức bao trùm cả ta vào trong.
Hắn thực sự làm được!
Ta vui mừng khôn xiết, mặt đầy vẻ ngạc nhiên thích thú.
Chuyện xem vận, phụ thân từng dặn ta hiện tại chưa hiểu ý nghĩa, tuyệt đối không được nói với kỳ .
Sợ người ngoài ta suy đoán lung tung rồi bị ảnh hưởng theo.
Ta nhịn đến sắp chết ngộp rồi đây này.
Hiếm lắm mới gặp được một vị Minh Phàm đại sư, lại còn hiểu tình hình của ta.
Mà với trí tuệ của hắn, chắc chắn có thể chỉ dạy ta, giúp ta phân biệt ràng ý nghĩa đằng từng màu sắc.
Trong lòng ta có đôi phần nôn nóng.
Ta bước lên một bước, tiến hẳn vào giữa làn sương vàng dày đặc ấy.
“Minh Phàm đại sư, có chuyện này ta đang người đây. Người có thể dạy ta không?”
Minh Phàm loạng choạng lùi nửa bước, lưng dựa vào thân cây phía .
Hắn ngửa đầu, nhắm mắt lại.
Một lát mới mở mắt ra, đôi đồng tử đã trầm xuống, ánh nhìn mơ hồ khó đoán.
“Chờ đã—
Giang Thương, ngươi có thể nhìn những thứ trong đầu ta.
Ngươi không những không sợ, mà còn muốn ta dạy ngươi?”
Ta vô tội chớp mắt mấy cái.
“Ừ, ta có sợ đâu?
Sợ phụ thân ta phát hiện sao?
Vậy thì chúng ta cẩn thận một , đừng để ông biết là được.”
Vừa nói, ta vừa liếc mắt nhìn xung quanh một vòng, rồi rón rén kéo tay áo Minh Phàm.
“Đêm , giờ Tuất, gặp nhau trước cổng lớn Vân Ẩn nhé?”
Minh Phàm im lặng, ánh mắt rơi xuống mu bàn tay ta.
Ta nhìn theo ánh mắt hắn—tay trắng, váy trắng, mười sơn đỏ, da mịn như ngó sen, chạm vào là muốn vỡ tan.
Trong lòng ta tự hào một . Không ta khoe chứ, tay ta còn đẹp hơn cả mặt.
Sương vàng càng dày .
Minh Phàm đại sư đúng là đỉnh thật. Hắn là người đầu tiên ta từng có thể điều khiển nồng độ vận của mình.
Ta không khỏi dâng lên một khâm phục.
“Minh Phàm đại sư, người nhất là rất lợi hại.
Ta thật sự rất mong chờ .”
07
“Thương nhi——”
“Á, ta tới đây!”
“Đại sư, phụ thân ta đang gọi rồi, nhớ kỹ ước hẹn của chúng ta nhé!”
Ta vẫy tay chào Minh Phàm đại sư, vội vã túm váy, chân chạy líu ríu rời đi.
Phụ thân ta, vừa rồi dưới gốc đào nói chuyện với .
Ta đáp là Minh Phàm đại sư.
Phụ thân kinh ngạc gật đầu.
“Hắn vậy mà gần gũi với con ư? Thương nhi, thân phận Minh Phàm đại sư không đơn giản. Nếu hắn đã chỉ dạy con, thì nhất khiêm tốn học , biết chưa?
Chuyện này với con là có lợi.”
“Biết rồi mà! mà phụ thân, rốt cuộc hắn là vậy? Đại sư Vô Trần bình thường nghiêm khắc như thế, vậy mà gặp hắn là mặt mày nở hoa như cúc nở.”
“Ăn nói bậy bạ! Không được bàn luận về phương trượng.”
Phụ thân trách mắng ta một câu, rồi kể, phương trượng không nói thân phận của Minh Phàm, càng giữ kín, lại càng thân phận hắn phàm.
Chưa biết chừng… là cao tăng từ Trấn Quốc trong kinh thành.
Nói rồi phụ thân lại tiếc nuối thở dài.
“ Trấn Quốc chỉ mở cửa tầng lớp quyền quý. Nếu con mà đến xem vận, trời ạ, tùy tiện bám một người thôi, nhà mình cũng chẳng còn là phú hộ tầm thường nữa, chắc chắn sẽ lên một bậc.
Tiếc là tổ huấn quy , trong thời gian xem vận, không được rời khỏi Nam Châu. … Nam Châu đất nhỏ người thưa, như tỷ phu của con đã là long phượng trong đám người rồi.
“Phụ thân cũng không mong con tìm được người như tỷ phu, Thương nhi à, phụ thân chỉ có mình con là hài tử, con cứ chọn kỹ vào, tìm một người đọc sách có tiền đồ rộng mở, là phụ thân mãn nguyện rồi.”
Phụ thân lải nhải một hồi.
xong, quyết tâm của ta càng kiên hơn trong việc xin Minh Phàm đại sư chỉ dạy.
Để thể hiện sự tôn trọng, đêm khi trời tối hẳn, ta đặc biệt tắm rửa, đốt hương, thay sang một bộ y phục màu nhạt.
Nha hoàn còn khen:
“Tiểu thư, người vốn đã diễm lệ, mặc thế này lại càng toát lên vẻ thanh tú phàm ạ!”
“Khụ khụ, ta buồn ngủ rồi, tối muốn ngủ sớm. Ngươi không cần ở đây với ta đâu, tối qua ngươi ngáy ầm trời, ồn muốn chết, đi ngủ chỗ khác đi.”
Ta vài câu đuổi nha hoàn ra ngoài.
Chờ đến khi trời tối đen như mực, ta lén lút túm váy, lặng lẽ chuồn ra cửa lớn.
Không gọi phu xe, ta tự mình điều khiển xe ngựa.
Chiếc xe này là do phương trượng tặng phụ thân, ngựa kéo xe tên gọi Hương Tuyết, từ nhỏ đã do ta chăm sóc, tính tình cực kỳ hiền lành, còn rất biết .
Ta vừa chốt cương, vừa nói với nó đi Vân Ẩn, nó phì mũi hai tiếng, tự động nhấc vó, chạy như bay về phía .
08
Đêm trăng sáng vằng vặc, con đường ngoài Vân Ẩn vốn là quan đạo được sửa sang kỹ càng, vừa bằng phẳng vừa rộng rãi.
Xe ngựa nhanh chóng tới nơi.
Ta nhảy xuống xe, quay đầu quan sát một vòng.
Dưới tán cây tùng La Hán cách không xa, Minh Phàm đại sư thân hình cao ráo, dáng đứng thẳng tắp, đang hướng mắt nhìn về phía này.
Ta đánh xe đến trước mặt hắn.
“Lên xe đi, chỗ này không tiện nói chuyện. Chúng ta vòng vào rừng nhỏ.”
Minh Phàm đại sư mặt đỏ bừng, chui vào xe ngựa.
Hắn dường như cũng vừa tắm xong, tóc còn ẩm, thoang thoảng mùi hương mát lạnh tựa trúc xanh, sạch sẽ dễ .
Xe vừa dừng lại, ta cũng nhanh chóng chui vào khoang xe.
Chiếc xe này đã được ta chuẩn bị từ trước: tháo bỏ hàng ngang ghế ngồi, lót thảm Ba Tư dày êm, chỉ đơn giản bày hai cái đệm ngồi bằng cỏ bồ.
Một góc khoang có một chiếc đèn lồng bằng lưu ly vàng mờ, ánh sáng dịu nhẹ soi sáng không gian nhỏ hẹp và tĩnh mịch này.
Minh Phàm quỳ ngồi ngay ngắn trên đệm đối diện, ta bước vào thì yết hầu động, khàn khàn lên tiếng:
“Giang cô nương.
Ta đã suy nghĩ rất kỹ, chuyện này… thật sự không thỏa đáng—”
“Đại sư—”
Ta cũng quỳ xuống, mềm hẳn lại, khẩn thiết cầu xin.
“Ta biết là không đúng, … ta cũng hết cách rồi.
Ngươi không biết ta đã nhịn bao lâu đâu!”
Tính ta xưa miệng chẳng có cửa, từ khi có thể xem vận, phụ thân cấm ta hé nửa với : không nói với tổ mẫu, không nói với mẹ, càng không được nói với nha hoàn Phỉ Thúy.
Ta chỉ muốn mỗi Chu quản gia thôi: tại sao ông lại là màu xanh lá?
mà… ta cái cũng không thể làm.
Chỉ có Minh Phàm đại sư là biết chuyện của ta, lại còn có thể chỉ dạy ta.
Thế nên ta nhìn hắn đầy chân thành, cúi mình hành lễ.
“Xin người đấy.”
Minh Phàm đại sư bỗng nghẹn thở, hai tay siết chặt đặt bên người, như thể đang cố nén nhịn điều .
Ta không muốn để hắn từ chối nữa.
dịch đệm ngồi lại gần hắn hơn một , ngồi thẳng người, ánh mắt nghiêm túc.
“Đại sư, chúng ta bắt đầu đi.”
09
Ta quỳ trên đệm cỏ, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Minh Phàm, mắt to chớp chớp, ánh lên đầy mong đợi.
Xe ngựa trên đường lắc lư, búi tóc ta đã lỏng hơn một nửa, mấy sợi tóc mai trượt khỏi vai, rủ xuống vai áo.
Minh Phàm đưa tay ra, đốt trắng như ngọc móc mấy sợi tóc đen, từ tốn vuốt về phía lưng ta.
Đầu tay hắn ấm nóng, lướt qua bờ vai khiến ta giác rùng mình, cả người cứng lại theo phản xạ.
“Giang Thương.” Minh Phàm trầm hơn thường ngày ba phần.
“Ta vốn tên là Tiêu Cảnh, giờ mang thân tội.
Tuy rằng trong lòng có ngươi, thời điểm không thích hợp, không dám làm lỡ ngươi. Ngươi đi đi.”
Người ta thường nói, ngắm mỹ nhân dưới ánh đèn, càng ba phần diễm lệ.
Minh Phàm vốn đã tuấn tú, lúc này lại ngồi trong ánh đèn lồng mờ ảo, ánh sáng hắt lên hàng chân mày hắn, dịu dàng như nước.
Mà hắn lại ngồi gần đến thế.
Não ta trống rỗng luôn.
Chỉ chăm chăm nhìn đôi môi dịu dàng ấy, lúc mở lúc khép lại.
Đẹp chết đi được.
Hắn nói ta hoàn toàn không vào tai.
Chết thật, không thể để hắn phát hiện được!
May mà… mấy năm qua phụ thân mỗi năm đều mời tiên sinh dạy ta học.
Làm học trò kém quen rồi, ta cũng luyện được vài chiêu đối phó.
Ta lập tức làm vẻ mặt nghiêm túc đầy suy ngẫm.
“Ừm, thì ra là vậy—”
Minh Phàm gật đầu.
“Trời đã khuya, đường sá không yên, để ta đưa ngươi về.”
Nói rồi hắn đứng dậy, toan rời khỏi xe.
Ta hoảng hồn.
Xong rồi, chắc chắn là trả sai rồi!
Ta lập tức túm tay áo Minh Phàm, kéo hắn ngồi trở lại đệm.
Khẩn cầu:
“Đừng mà—
Minh Phàm đại sư, xin người ta một cơ hội.”
Minh Phàm sững người, nhíu mày.
“Ngươi… không hiểu ta nói sao?”
đã lộ vài phần tức giận.
Ta nào dám nói là mình không được chữ nào.
Lúc này… không hiểu cũng giả vờ hiểu!
Ta lập tức gật đầu lia lịa.
“Ta hiểu rồi!”
Sợ hắn không tin, ta vội nói :
“Ta hiểu hết mà.
nên, người không thể đi!”
10
Minh Phàm ngạc nhiên nhướng mày, đồng tử hơi co lại.
Trong góc xe, ngọn đèn lồng bỗng nổ nhẹ một tiếng, ánh sáng chớp lên một cái rồi lập tức mờ nhòe.
Một luồng vàng cực kỳ nồng đậm tuôn ra từ người Minh Phàm.
Quá đậm rồi.
Quá vàng luôn rồi.
Ta cảm mình sắp mù đến nơi, chẳng nhìn hết.
Ta luống cuống đưa tay ra, như kẻ mù mò mẫm trong bóng tối, lung tung khua khoắng.
đến khi chạm được vào cánh tay của Minh Phàm, lòng ta mới bình tĩnh lại đôi .
Một tay ta siết chặt hắn, tay kia vỗ lên ngực mình.
“Đại sư, ngươi thật sự quá vàng rồi ! Ngươi làm sao mà làm được thế hả?”
Nói rồi còn mang theo oán trách.
“Ngươi lợi hại như vậy, vậy mà không dạy ta.
Ngươi đừng đi mà, đừng ghét ta ngốc, ta nhất sẽ nghiêm túc học hành.”
Minh Phàm im lặng.
tay ta vừa vặn đặt ngay trên cổ tay hắn.
Mạch đập ràng, mạnh mẽ, đập thình thịch dưới đầu tay ta.