Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJprivYO

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

12

“Hắn phát hiện điều bất thường từ một số đồ dùng hằng ngày của Như Yên và từ qua lại bên ngoài.”

“Hắn bắt đầu âm thầm điều tra Như Yên.”

“Thậm chí hắn đã tra đến Tế Đường, tra đến trên đầu ta.”

“Người của chúng ta mấy lần xuống hắn, đều bị hắn tránh được.”

“Cho nên tổ chức mới hạ t.ử lệnh.”

“Bảo Như Yên khởi động kế hoạch cuối .”

“Chính là giả mang thai, hạ độc, vu oan cho ngươi.”

“Một là để trừ bỏ ngươi, đích nữ phủ Trấn Quốc , đả kích Thẩm gia.”

“Hai là để khiến Cảnh cũng nhiễm kỳ độc, bại danh liệt, không còn có thể tạo thành uy h.i.ế.p.”

“Đây là kế một mũi tên trúng hai đích.”

Cuối ta cũng hiểu.

Hóa ra phía sau ba trăm trượng kia còn ẩn giấu một trận ám chiến kinh tâm động phách như vậy.

Hóa ra Cảnh sớm đã biết Như Yên có vấn đề.

Hắn không mắt mù tim tối.

Hắn chỉ đang nhẫn nhịn, đang bày cục.

Nhưng vì sao hắn không nói cho ta biết?

Vì sao không cầu phụ ta giúp đỡ?

lực của phủ Trấn Quốc , tra một tổ chức Vân, chẳng dễ như bàn sao?

Như thể nhìn thấu tâm tư của ta.

thở dài.

“Hắn không dám.”

“Bởi vì hắn không biết trên triều đường, ai là người, ai là quỷ.”

“Hắn thậm chí… từng nghi ngờ phụ ngươi, Trấn Quốc .”

Ta toàn chấn động.

“Không thể nào!”

“Hắn dựa vào đâu mà nghi ngờ phụ ta?”

“Bởi vì Như Yên năm đó chính là thông qua một vị thích xa của phủ Trấn Quốc , mới có thể vào Tĩnh An Vương phủ.”

nói ra một chân tướng khiến ta như bị sét đ.á.n.h.

“Hơn nữa, lực của tổ chức Vân kinh thành vô lớn, rễ sâu khó nhổ.”

“Hắn sợ để lộ phong thanh sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, khiến Thẩm gia các ngươi cũng rơi vào hiểm cảnh.”

“Vì vậy, hắn chỉ có thể dựa vào chính .”

“Hắn đem một số manh mối tra được giấu trong cây trâm này.”

“Ban đầu hắn tìm cơ hội tự giao cho ngươi.”

“Nhưng hắn không ngờ mọi chuyện lại phát triển nhanh như vậy.”

“Ngày ba trăm trượng ấy, hắn bị ép vào đường .”

“Hắn chỉ có thể đ.á.n.h cược, cược rằng ngươi đủ thông minh để phát hiện bí mật của cây trâm này.”

“Cược rằng ngươi sẽ đến tìm ta.”

Ta nắm cây trâm bạch ngọc, lòng bàn lạnh ngắt.

Ta đã trách lầm hắn .

Ta vẫn luôn cho rằng hắn là nam nhân vong ân phụ nghĩa, lòng dạ tàn nhẫn tuyệt tình.

Nhưng hóa ra, hắn cũng từng một giãy giụa trong bóng tối.

Hắn cũng từng dùng cách của riêng để bảo vệ ta.

Tim ta như bị đó hung hăng siết lại.

Có chút đau.

“Vậy bây giờ thì sao?”

Ta ổn định lại tinh thần, hỏi.

“Ngươi nói những điều này ta, không sợ tổ chức Vân g.i.ế.c ngươi diệt khẩu sao?”

cười t.h.ả.m.

“Từ khoảnh khắc ngươi bước vào Tế Đường, ta đã là một người c.h.ế.t .”

“Ta chỉ không nhìn thấy thêm nhiều người vô tội c.h.ế.t trong âm mưu này nữa.”

“Ta làm đại phu cả đời, cứu người chữa thương là thiên chức của ta.”

“Ta không thể trơ mắt nhìn toàn thành bách tính chôn dã tâm của một đám kẻ điên.”

Trong mắt hắn lóe lên một tia quyết tuyệt.

“Thẩm tiểu , ta biết ngươi không người tầm thường.”

“Ngươi là người duy nhất có thể ngăn cản .”

Cảnh đã xong , hiện giờ tất cả hy vọng đều đặt trên người ngươi.”

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc chìa khóa.

Và một tấm đồ được gấp gọn.

“Nhiệm vụ của Như Yên, ngoài phát tán độc d.ư.ợ.c, còn có một việc nữa.”

“Chính là tìm một trong Tĩnh An Vương phủ.”

“Một do tiền triều Đại Yên để lại.”

đó liên quan đến mạch sống phục quốc của tổ chức Vân.”

Cảnh bị giam cầm, Vương phủ bị niêm phong, vừa vặn cho cơ hội.”

nhất định sẽ nghĩ cách lẻn vào Vương phủ.”

nhét chìa khóa và đồ vào ta.

“Đây là chìa khóa và đồ mật đạo phòng hậu viện Tĩnh An Vương phủ.”

“Là năm xưa Cảnh vì đề phòng bất trắc, âm thầm cho xây dựng.”

“Hắn nói, ấy rất có thể được giấu trong phòng.”

“Hắn còn nói…”

dừng lại, giọng càng hạ thấp hơn.

“Hắn còn nói, trên ấy có khắc một con phượng hoàng.”

14

Phượng hoàng.

Đồ đằng của tiền triều Đại Yên.

Ta nắm chiếc chìa khóa lạnh băng và tấm đồ, chỉ cảm thấy chúng nặng tựa nghìn cân.

Từ cuộc báo thù của một phụ nhân hậu trạch, đến một âm mưu kinh thiên động đến quốc .

Cuộc đời ta sau khi trọng sinh đã hoàn toàn rẽ vào một con đường không thể quay đầu.

“Thẩm tiểu .”

nhìn ta, ánh mắt khẩn thiết.

“Ta biết thỉnh cầu này rất quá đáng.”

“Nhưng hiện giờ, chỉ có ngươi mới có thể làm chuyện này.”

“Xin ngươi nhất định tìm được đó trước .”

“Nếu không, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.”

Ta gật đầu, cất chìa khóa và đồ sát bên người.

“Ta biết .”

“Vậy còn ngươi?”

Ta nhìn hắn.

“Ngươi có dự tính ?”

lắc đầu, trên lộ ra nụ cười thản nhiên.

“Ta không đi đâu cả.”

“Ta ngay đây, chờ đến.”

“Người nhà của ta đều trong .”

“Ta chạy không thoát.”

“Ta chỉ hy vọng việc ta làm hôm nay có thể tích chút đức cho người nhà ta.”

Trong mắt hắn đã có ý chí chịu c.h.ế.t.

Ta biết, dù ta nói nữa cũng vô dụng.

Ta cúi người thật sâu hắn.

“Tô đại phu, bảo trọng.”

Nói xong, ta xoay người, kéo then cửa, bước ra ngoài.

Ánh trời trong sân hơi ch.ói mắt.

Ta đội lại mũ che , che đi toàn bộ cảm xúc trên gương .

Xuân Hòa thấy ta đi ra, vội vàng tiến lên đón.

“Tiểu , người không sao chứ?”

Trong giọng nàng đầy lo lắng.

Ta lắc đầu.

“Không sao.”

“Chúng ta về nhà.”

Trên đường về, trong xe ngựa là một mảnh tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Đầu óc ta rối như một cuộn chỉ.

Cảnh , Vân, dư nghiệt tiền triều, đồ đằng phượng hoàng…

Tất cả những điều này giống như một tấm lưới khổng lồ, vây c.h.ặ.t ta chính giữa.

Ta thậm chí bắt đầu hoài nghi.

Ta trọng sinh về rốt cuộc là để báo thù.

Hay là để bị cuốn vào một vòng xoáy còn lớn hơn.

về phủ Quốc .

Sắc trời đã hơi tối.

Ta vừa bước vào viện của , liền thấy một bóng dáng cao lớn đứng dưới gốc hải đường.

Là ca ca ta, Thẩm Phong.

Huynh ấy đã thay bộ nhung trang, mặc một bộ thường phục màu xanh.

Ánh trăng rải trên người huynh ấy, kéo bóng huynh ấy thật dài.

Dường như huynh ấy đã chờ ta rất lâu.

“Ca ca.”

Ta bước lên phía trước.

“Muộn này , sao huynh còn đây?”

Thẩm Phong xoay người.

Sắc huynh ấy không được tốt lắm.

Trong ánh mắt mang theo vài phần xem xét, chút cảm xúc phức tạp mà ta không hiểu.

“Muội đi đâu?”

Huynh ấy đi thẳng vào vấn đề.

Giọng điệu có chút cứng nhắc.

Trong lòng ta lạnh đi.

“Muội… muội chỉ thấy hơi bí bách, ra ngoài đi dạo một chút.”

Ta không dám nhìn vào mắt huynh ấy.

“Đi dạo?”

Mày Thẩm Phong càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

“Thanh Nguyệt, có muội có chuyện đang giấu ta không?”

“Không có.”

Ta lập tức phủ nhận.

“Ca ca, huynh đừng nghĩ nhiều.”

“Muội có thể có chuyện được chứ.”

“Thật sao?”

Thẩm Phong tiến lên một bước, nhìn thẳng vào ta.

“Từ sau khi muội về từ Tĩnh An Vương phủ, muội đã nên rất kỳ lạ.”

“Muội lén phái người đến chợ quỷ, dò hỏi những đồ án kỳ quái.”

“Hôm nay, muội lại một đến Tế Đường đường Chu Tước.”

“Đó là một cứ điểm của tổ chức Vân, muội có biết hay không!”

Giọng huynh ấy đột nhiên cao lên.

Mang theo chút run rẩy vì sợ hãi sau cơn nguy hiểm.

Ta hoàn toàn sững sờ.

Huynh ấy… sao lại biết?

Huynh ấy vậy mà biết hết.

“Huynh… huynh phái người theo dõi muội?”

Giọng ta cũng lạnh xuống.

“Ta là ca ca của muội!”

Trong mắt Thẩm Phong thoáng qua chút tổn thương.

“Ta đang lo cho muội!”

“Muội là một nữ t.ử yếu đuối, vừa mới từ quỷ môn quan đi một vòng về.”

“Giờ lại dám đi trêu chọc đám kẻ liều mạng ấy!”

“Rốt cuộc muội làm !”

“Có muội cảm thấy cái mạng này của nhặt về quá dễ dàng không!”

Huynh ấy gần như đang gầm lên ta.

Ta nhìn hốc mắt hơi đỏ vì phẫn nộ của huynh ấy, trong lòng chua xót.

Ta biết, huynh ấy thật sự đang lo cho ta.

Từ ngày ta được khiêng về phủ Quốc .

Huynh ấy đã tăng hộ vệ quanh viện ta lên gấp ba lần.

Mỗi cử động của ta e rằng đều không thoát khỏi mắt huynh ấy.

Ta im lặng.

Ta không biết nên giải thích huynh ấy nào.

Chuyện này quá mức khó tin.

Lại liên lụy quá lớn.

Ta không kéo huynh ấy, kéo cả Thẩm gia vào vũng nước này.

Thấy ta không nói.

Trên Thẩm Phong lộ ra chút thất vọng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.