Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thái tử từ trước tới nay vốn là người hào phóng.
ta tuổi, phát hiện trên người hắn có một bộ phận khác ta.
Ta bèn nói rằng ta cũng muốn có.
Hắn liền cởi quần, định bụng cắt một nửa chia cho ta, thì bị cung nhân phát hiện.
ấy,
Ta suýt mất mạng khi tròn tuổi.
hắn, suýt thành hoạn quan chín ngàn tuổi.
1
ta tuổi, theo phụ mẫu cung dự yến.
điện yến hội, văn võ bá quan vận triều phục chỉnh tề, tiếng tơ nhạc ngân vang khắp nơi, không khí náo nhiệt vô cùng.
Phụ mẫu bận rộn chào hỏi, ứng đối khách khứa.
Ta thì lại gấp gáp muốn đi .
Tiệc cung đình ồn ào náo nhiệt, ta gọi bọn họ mấy lượt không ai nghe thấy.
Đành phải tự mình đi tìm nhà xí.
Hoàng cung đèn đuốc sáng rực, dưới mái ngói lưu ly ánh lên sắc vàng rực rỡ của cung điện nguy nga, khiến ta nhìn đến hoa cả mắt, càng đi càng xa.
Trải qua bao phen trắc trở.
Cuối cùng ta cũng tìm được một nhà xí.
Nào ngờ lại thấy một đồng tử cũng đang đứng , vận thường phục màu vàng tươi thêu kim, đang giải quyết.
Nhìn qua tuổi tác dường ngang với ta.
“Vì sao ngươi lại đi đứng?” Ta tiến lên hỏi thẳng.
ngờ phát hiện, trên thân thể hắn có một bộ phận so với ta.
“Sao thân thể ngươi lại có thứ ?”
Hắn giật mình hoảng hốt, vội vàng quần lên.
Gương mặt nhắn trắng trẻo khắc hoạ rõ nét, cố tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng ánh mắt nhìn ta lại đầy u oán.
Biết là mình hắn sợ, ta ngửa mặt lên, nở một nụ cười lấy lòng ngoan ngoãn.
một hồi ta lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng giải thích.
Sắc mặt hắn càng lúc càng trầm trọng.
“Ngươi từng gặp Thái y chưa?”
Ta lắc đầu.
Hai tóc trên đầu cũng theo lắc lư, vốn dĩ buộc ngay ngắn, giờ trông có phần lệch lạc.
“Chưa từng, ta gặp qua lang trung thôi.”
Nói đến đây, đôi mắt ta đã ngân ngấn .
Ta nói với hắn: “Ta cũng muốn có cái .”
Nhìn thấy mắt ta rơi tí tách xuống đất.
2
Hắn thoáng chốc trở nên luống cuống.
giúp ta lau mắt trên mặt, nhẹ nhàng chỉnh lại hai tóc trên đầu ta.
Nhưng “ nhân nhi” trước mặt hắn vẫn có ý định ngừng khóc.
chợt, hắn đắc dĩ tay ta, hào phóng nói: “Ta đi tìm , cắt một nửa chia cho ngươi.”
Nghe hắn nói thế, mắt ta rơi dữ dội hơn.
Vị bằng hữu mới quen này, thật quá nghĩa khí !
Ta gật đầu, lau mắt nói: “Đợi này ta mọc ra, sẽ lập tức trả lại cho huynh.”
Hắn lại đưa tay, chỉnh hai tóc lệch của ta cho ngay ngắn.
“Ừm, vậy đừng khóc .”
Cung rất nhanh mang đến.
Thế nhưng ngay khi hắn định hạ , đã bị một đám cung ào đến ngăn cản kịp thời.
Cung , thái giám quanh quỳ rạp thành một mảng đen kịt.
Lúc ấy ta vẫn chưa hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc.
Cho đến khi phụ thân và mẫu thân cuống cuồng chạy tới.
Phụ mẫu vốn luôn nâng niu ta châu ngọc tay, hôm ấy lại dạy ta một trận ra trò bằng “món ăn” đặc biệt: roi mây xào thịt.
Thân là văn thần, thì ra phụ thân cũng có tiềm chất võ tướng.
mẫu thân thì, quả là trung hào kiệt, không hề kém cánh mày râu.
Suýt thì ta đã sớm “thọ 4 tuổi”.
May thay có nam hài ấy che chắn.
Dù tuổi tác ngang ta, nhưng lại cực kỳ có khí phái nam nhi, một mực hết lỗi lầm về mình.
Đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình.
Bằng hữu vậy, ta kết giao không sai!
Mãi về ta mới biết hắn là Thái tử.
Một mệnh đáng lẽ vạn tuế, suýt bị ta “giáng chức” thành cửu thiên tuế!
3
Để bảo toàn tính mạng của cửu tộc, từ về , phụ mẫu dám cho ta tham dự kỳ yến tiệc cung đình nào .
Sợ ta lại gây ra đại họa.
Một đạo khẩu dụ ban xuống.
Tên họ của cửu tộc lại bắt đầu chớp tắt trên sinh tử bộ.
cung đặc cách cho con cháu đại thần được Thượng thư học tập.
Kỳ thực là để bạn đọc cho hoàng tử, công chúa.
Phụ mẫu liên tục xác với nội thị truyền khẩu dụ: “Tên nhi của ta thực sự cũng nằm danh sách sao?”
Câu trả lời được khiến phụ mẫu lạnh cả lòng.
Đành phải dặn dò ta: học được thì học, học không được thì ăn cho no.
Thượng thư không phải học đường, cung phải cẩn ngôn thận hành, không được nói bậy liều gây họa lần .
Nhất là phải tránh xa Thái tử.
Ta liên tục gật đầu đồng ý, quay sang hỏi: “Thái tử hiện tại trông thế nào?”
Ta giờ đã bảy tuổi.
Cách ba trước, tất nhiên không nhớ rõ dung mạo hắn.
“Người mặc hoàng bào, hoặc trên áo có thêu hình móng rồng, nhất định là Thái tử.”
Mẫu thân thở dài một hơi.
Lại dặn : “Tốt nhất là tìm một góc vắng vẻ ngồi.”
Nhớ lời mẫu thân, ngày đầu Thượng thư , ta chọn một chỗ sát cửa sổ.
Nào ngờ vị trí ấy đã có người ngồi từ sớm.
đồng tử vận áo trắng nhạt, cổ áo thêu vân văn, quanh thân mang khí chất cao quý trời sinh.
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không phải hoàng sắc, cũng có móng rồng.
Vậy là ta thản nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn.
Người ấy cũng để ý đến ta, lặng lẽ đọc sách tay.
Ta liếc nhìn, thầm lẩm bẩm lòng.
Chiếm cái chỗ phong thủy tốt thế này, rõ ràng phải hạng chăm học.
bày đặt giả vờ chăm chú!
4
Học sinh lần lượt đến Thượng thư , toàn là những gương mặt xa lạ.
Ta ngồi nghiêng người, mắt chăm chăm dõi theo cửa lớn.
mong ra Thái tử đầu tiên.
Dải ruy băng đỏ buộc hai tóc theo gió tung bay.
Bay đúng lên trang sách của người bên cạnh.
“Ngươi đang nhìn gì vậy?”
Hắn nhấc dải ruy băng ra khỏi trang sách, đặt gọn phía lưng ta.
“Ta đang nhìn Thái tử.”
“Ồ?” Vẻ thản nhiên của hắn bỗng lộ chút hiếu kỳ. “Ngươi ra Thái tử?”
Thấy hắn không có tiền đồ thế,
Lưng ta giác ưỡn thẳng, thần sắc cao ngạo: “Tất nhiên .”
Ta cố ý ghé sát tai hắn.
Lấy tay che hai bên, hạ thấp giọng: “Ta với Thái tử có giao tình – vô – cùng – thân – thiết.”
Hắn rõ ràng không tin: “Giao tình vô cùng thân thiết?”
“Ta và Thái tử là tình nghĩa sống chết có nhau!”
Mạng của ta, mệnh căn của hắn.
Ta ngồi thẳng lại, khoanh tay nói: “Tin hay không là tùy ngươi!”
Chưa kịp “lên mặt” xong.
Đằng vang lên một tiếng “Thái tử ca ca”, khiến ta cứng đờ tại chỗ.
Xung quanh không có ai khác.
Tiếng “Thái tử ca ca” ấy chắc chắn không phải gọi ta.
có thể là gọi người trước mặt.
Mẫu thân hại ta !
Thái tử đơn giản đáp lời người nọ, quay sang nhìn ta đang co rút góc, răm rắp giả chim cút.
Lúc nãy chọn chỗ ngồi khôn ngoan bao nhiêu, giờ ngồi không yên bấy nhiêu.
Thái tử đưa mắt nhìn lên đỉnh đầu ta.
“Mỗi lần gặp ngươi, hai tóc trên đầu ngươi đều bị lệch.”
Nói , lại đưa tay chỉnh hai tóc của ta cho ngay ngắn.
Cũng phải do bà vú buộc tóc vụng về, vì ta nghịch ngợm, chạy nhảy quá nhiều thôi.
5
Học ở Thượng thư gần một .