Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Có lẽ từ xưa đến nay, chưa từng có tân nương nào dám nghịch ý ngài như vậy.
Ta đã sớm chọn con đường tìm đến cái chếc, kẻ không màng sinh t.ử thì còn gì phải sợ, họ nào biết được hậu quả khi dám thách thức một tà thần.
“Ôi, lại gặp phải kẻ ép mua ép bán nữa .”
dự liệu của ta, ngài không hề nổi giận, chỉ khẽ nhíu đôi mày thanh tú, thở :
“Được thôi, đợi khi oán trong tiêu tán, ta sẽ dùng sau.”
Giọng thần thái ấy, chẳng khác nào bậc trưởng bối bất đắc dĩ dỗ dành một đứa trẻ ngang bướng.
Dẫu vậy, nhưng ngay sau đó ngài đã xoay lưng, chuẩn bị dẫn theo linh hồn đi.
Trong khoảnh khắc, vô số linh thể tụ lại, hòa bước chân ngài, tạo cảnh tượng hùng tráng khó diễn tả.
Ngài thực sự muốn đi.
Rõ ràng, từ đến , ngài chưa từng để tâm đến ta, lời kia cũng chỉ tùy tiện buông ra.
Nhưng nếu ta quay trở lại, một tân nương bị trả về chỉ có con đường chếc.
Trong giây lát , khi bóng dáng họ sắp tan biến, ta không kịp nghĩ ngợi, liền vươn nắm c.h.ặ.t lấy một oán linh gần ngài nhất.
Có lẽ oán linh kia cũng không ngờ ta dám làm như vậy, chẳng kịp thoát thân.
Một luồng sáng trắng lóe lên, khi ta mở lần nữa, bản thân đã ở giữa một chốn đào nguyên nơi trần .
Thật đẹp.
Cảnh sắc trước khiến ta sững sờ, như bước mộng cảnh.
Ta từng sống qua năm tháng đằng đẵng trong bóng tối, lần hiếm hoi được bước ra cũng chỉ thấy đất đai khô cằn, nứt nẻ.
Nhưng nơi lại khác hẳn, trời xanh cao rộng, mây trắng lững lờ, chim ca ríu rít, hoa cỏ tỏa hương, xa xa còn có hươu nai, trâu bò thong thả uống nước giữa rừng, như một bức họa sinh đầy sức sống.
Có lẽ đây chính miền thanh tịnh Sơn Thần vẫn lẽ gìn giữ.
Ngài thấy ta, chỉ khẽ chau mày:
“ theo đến tận đây sao?”
Oán linh vội vàng quỳ xuống, Sơn Thần nhẹ nhàng xoa nó:
“Ắt oán của nàng tương đồng với , mới không bị ngăn cản. Không phải lỗi của .”
xong, ngài liền xoay người bước trong hang, từ đến chẳng hề lưu tâm đến sự tồn tại của ta.
Ta đứng một lúc, vẫn quyết định theo chân tiến .
Oán linh lập tức chắn trước mặt ta.
Ta chỉ khẽ đáp, giọng bình thản:
“Tâm ý cầu chếc của ta, trời đất đều rõ, còn lo ngại điều gì?”
Oán linh không có linh trí trọn vẹn, cũng chẳng thể thành lời, nó ngây người một hồi bắt giơ ngón đếm đếm suy nghĩ.
Ta liền tranh thủ khoảnh khắc ấy nhanh ch.óng lách trong.
Vừa bước , ta liền hiểu vì sao nó muốn ngăn ta lại.
Vị Sơn Thần khi nãy còn mang vẻ sinh dạt dào, nay sắc mặt trắng bệch, đôi nhắm nghiền, toàn thân bị vô số dây leo quấn c.h.ặ.t, như đã cạn kiệt sinh lực.
Một vị thần linh ở ngay trước , lại hoàn toàn không hề đề phòng ta.
Ta chậm rãi đưa ra.
Trong khoảnh khắc ấy, dường như không gian xung quanh khẽ rung , bầu không trở căng thẳng khó tả.
nhưng ta chỉ nhẹ nhàng gom lại rối của ngài, sắp xếp cho ngài ngồi trong tư dễ chịu hơn.
Suy nghĩ quá lâu khiến tâm thần mệt mỏi, ta liền dựa dây leo thiếp đi.
Khi tỉnh lại, dây leo đã đan thành một chiếc giường êm ái, còn Sơn Thần với như suối đang lẽ ra cửa .
Ngài nhận ra ta đã tỉnh, bất ngờ lên tiếng hỏi:
“ biết tết chăng?”
Ta còn chưa kịp phản ứng thì một bàn đã đưa tới, trên đó đặt một chiếc lược gọn gàng do oán linh mang đến.
Ta nhận lấy chiếc lược, tiến lại gần, chậm rãi chải mềm mượt như tơ của ngài, từng sợi quấn quanh ngón , như lưu lại chút vương vấn khó .
Khi đã tết xong, Sơn Thần cúi bóng mình trong mặt nước, khẽ “ồ” một tiếng:
“Hóa ra kiểu đuôi sam.”
Ngài dường như chẳng bận tâm đến trò vụng về của ta, cứ giữ nguyên ấy bước ra .
Ta thoáng thấy ngượng ngùng, vội vàng chạy theo sau:
“Ta… chỉ biết kiểu thôi.”
Ngài không để ý, chỉ đưa chỉ về phương xa:
“ phàm nhân, nơi không giữ được . Đi theo hướng đó, ắt sẽ khỏi được.”
xong, ngài cũng chẳng chờ ta đáp lại, liền quay trở trong .
Đến lúc , ta mới hiểu, ngài vốn chẳng hề quan tâm đến lời ta , trong ngài, ta có lẽ chỉ như một sinh linh nhỏ bé vô tình lạc bước.
ta cũng không giải thích điều gì, rằng nếu quay về, ta vẫn chỉ đối diện với con đường chếc, huống hồ trong lòng ta còn chất chứa hận ý chưa tan.
Vì vậy, ta lẽ xoay người, trở lại hang .
Lần , khi ngài đang say ngủ, ta lại lén bới của ngài.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, ngài bóng mình trong làn nước, thoáng sững lại khẽ bật cười:
“Lần , nghề của đã khá hơn .”
ta ở lại chốn .
So với Sơn Thần, oán linh lại kẻ thường xuyên qua lại bên ta hơn.
Trong lòng ta, nó dần giống như một lão bà chăm nom tận tụy.
Mỗi khi Sơn Thần chỉ khoác trung y, đứng trên đỉnh núi đón gió hồi lâu, oán linh liền hiện ra, oán dày đặc, chăm chăm ngài không .
Khi ấy, Sơn Thần chỉ khẽ thở , giọng bất đắc dĩ:
“Được , được , ta quay về.”
Về sau, có lẽ vì ngại phiền, oán linh đưa cho ta một chiếc áo , ý bảo ta mang đến khoác cho ngài.
Ban ta có phần do dự, dẫu sao ngài cũng tà thần, ta e hành đường đột sẽ khiến ngài không vui.
Nào ngờ, Sơn Thần chỉ liếc ta, nhẹ nhàng xoa :
“Đi thôi.”