Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, Hồng Anh cũng là thật ngất hay giả ngất.
người mềm nhũn, nằm gọn trong lòng Thập Ngũ, không nhúc nhích.
Ta nghi nàng nhân cơ hội ăn đậu hũ của Thập Ngũ thì đúng hơn.
Thập Ngũ thì hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Hồng Anh đột ngất đi.
Hắn tái mặt, hoảng hốt:
“Hồng Anh, cô làm sao vậy?!”
Ta thật sự không nỡ nhìn thêm nữa, sợ không nhịn được thành tiếng.
“Thập Ngũ, ngươi đưa Hồng Anh xuống đi, tìm đại phu xem cho nàng.”
“Đa tạ tiểu thư!”
Ta quay đầu lườm Cửu hoàng tử một cái:
“Chàng đừng dọa nàng sợ quá!”
“Nàng chỉ bảo vệ nàng ta, trong lòng nàng không có ta!”
Cửu hoàng tử nói xong, vành mắt lên, quay người đi.
A a a a!
Ta cũng muốn ngất .
Ta vội ôm cánh tay hắn, lắc qua lắc lại:
“Có! Có chứ!”
“Chàng chiếm hết trái tim ta rồi!”
“Thật sao?!”
“Thật hơn trân châu.”
Cửu hoàng tử vừa nín đã bật , nhưng lại thêm một câu:
“Không có thành .”
Ta nghĩ ngợi một chút…
Rồi bước lại gần hắn, nhón chân, vòng tay ôm cổ hắn, khẽ hôn lên đôi môi hồng của hắn.
“Như vậy… có đủ thành chưa?”
Đôi mắt Cửu hoàng tử sáng bừng.
tay đặt lên eo ta, lông mi khẽ run, hơi thở dần nặng hơn, giọng nói trầm xuống:
“Chưa đủ…”
Hắn kéo ta vào lòng, người dán sát vào nhau.
Rồi cúi đầu hôn lên môi ta nữa, đầu lưỡi khẽ tách môi ta ra.
Trong mắt Cửu hoàng tử dâng lên dòng chảy ngầm mãnh liệt.
Ban đầu còn dịu dàng…
Sau đó càng lúc càng mạnh mẽ, gần như cuồng nhiệt.
Ta bị hắn hôn đến toàn thân mềm nhũn, muốn đẩy hắn ra không đẩy nổi, chỉ có để hắn ôm .
“Vi Vi, ta muốn sớm nàng.”
“Ta không đợi nổi nữa.”
“…Ừm.”
Mặt ta bừng, khẽ đáp.
19
Chỉ là ta không ngờ…
Cái gọi là “sớm” của hắn lại nhanh đến vậy.
Ba ngày sau!
Đêm động phòng hoa chúc, ta không nhịn được học Hồng Anh than thở:
“Triệu Tử Ngọc, chàng đúng là nam nhân tâm cơ!”
“Tâm cơ của ta… dùng lên nương tử.”
Trong bóng tối, ánh mắt hắn nóng rực nhìn ta.
“Xuân tiêu một khắc ngàn vàng.”
“Nương tử, chúng ta đừng phụ cảnh xuân.”
Cửu hoàng tử bế ta lên, bước về phía giường cưới.
Phù dung trướng ấm, độ xuân tiêu.
Ngoại truyện
Góc nhìn của Hồng Anh
1
Ta nghi ngờ thế giới này… chính là một cuốn tiểu thuyết Cà Chua khổng lồ.
Ta đang ở nhà vệ sinh công ty, vừa hưởng lương vừa đọc tiểu thuyết để lười biếng.
Vèo…
Ta vào chính cuốn tiểu thuyết mình đang đọc.
Còn thành nữ phụ xui xẻo, à không… là nha hoàn của nữ phụ.
Giờ sách không đau cũng thành trào lưu rồi sao?!
Không cần tai nạn xe, không cần ngã ch//ết nữa à?!
2
thức của ta vừa trở lại….
Đúng lúc nghe thấy hoàng đế trên long ỷ hỏi:
“Đại tiểu thư muốn ban thưởng gì?”
Xong đời rồi!
Ta phải làm sao nhắc tiểu thư đừng cầu ban hôn đây?
Cẩu Thái tử có bạch nguyệt quang là Thẩm Ngâm Nguyệt.
Một khi cầu ban hôn…
Tướng quân phủ sẽ bị tru cửu tộc!
Ngay khi ta đang than thở sống không nổi quá một tập….
Giọng nói lanh lảnh của đại tiểu thư vang lên:
“Thưởng cái búa ấy!”
“???”
Còn là cô gái Tứ nữa à?
Sau đó ta mới nghe hiểu.
Hóa ra đại tiểu thư muốn cây búa nặng nghìn cân kia.
lẽ là vì ta sách nên đã thay đổi cốt truyện?
Yeah yeah yeah!
Tốt quá rồi!
Ta phải giám sát nàng cho thật kỹ.
Không được yêu đương mù quáng, phải chuyên tâm gây dựng sự nghiệp!
3
Đại tiểu thư chắc đời trước nợ nhà họ Triệu.
xong cẩu Thái tử, lại Cửu hoàng tử.
Cái Cửu hoàng tử đó nhìn thì hiền lành vô hại.
Nhưng chỉ cần đối mắt với hắn, ta liền tê da đầu.
Đúng là đại BOSS cuối cùng.
Ta đã đọc spoiler rồi.
Nghe nói tâm cơ của hắn sâu không lường được.
Hắn ẩn nhẫn suốt cốt truyện, che giấu thực lực thật sự.
Cho đến khi cẩu Thái tử đăng cơ, tru cửu tộc nhà họ Sở.
Hắn mới đột tạo phản.
Cuối cùng tân đế Triệu Bỉnh Như và tân hậu Thẩm Ngâm Nguyệt… bị hắn gi//ết sạch.
4
Cửu hoàng tử tâm cơ kia rốt cuộc muốn làm gì?
Suốt ngày sai ám vệ cái này cái kia đến cho tiểu thư.
Không phải là nhắm vào đại tiểu thư ngây thơ, thiện lương, xinh đẹp nhà ta chứ?
Chết rồi!!!
lẽ hắn giống cẩu Thái tử?
Coi trọng binh quyền của tướng quân phủ, muốn lôi kéo đại tướng quân?
Đám họ Triệu…quả không ai là người tốt!
Đại tiểu thư của ta…ta sẽ tự mình bảo vệ!
5
Thật phiền chết đi được!!
ám vệ Thập Ngũ kia lại tới nữa!
đầu gặp mặt, hắn nói mình Thập Ngũ.
Ta liền nhạo:
“Vậy ta còn Sơ Nhất nữa kìa.”
“Trùng hợp vậy sao? Cô nương cùng với đại ca của ta à?”
Ta: …
Một Cửu hoàng tử tám trăm tâm nhãn, sao lại tìm được một ám vệ thiếu tâm nhãn thế này.
Thập Ngũ đưa cho ta một gói bọc gấm, bên trong là cô bản võ học.
“Làm phiền Hồng Anh cô nương giúp Cửu hoàng tử bộ cô bản này cho Sở tiểu thư.”
“Đây là hạ sai người tìm từ Thổ Phiên quốc, trong đó ghi lại bí quyết sử dụng búa nghìn cân.”
“Ồ.”
Ta đương sẽ không nói!
Đây là thứ chủ tử nhà ngươi vất vả tìm về để lòng tiểu thư.
Ta vừa quay người định đi thì Thập Ngũ gọi lại.
Tai hắn hơi .
“Cái… cái này là Cửu hoàng tử thưởng cho ta, bánh của Hương Mãn Lâu. Ta không thích ăn ngọt, tặng… tặng cô ăn, cô có muốn không?”
Tư ha tư ha~
Ta lén nuốt nước miếng.
Hương Mãn Lâu đó!
Ở kinh thành bao nhiêu nhà quyền quý tranh nhau mua, có người xếp hàng mấy tháng còn chưa mua được.
“Vậy… ta miễn cưỡng nhận vậy.”
Không phụ gia, thuần thiên , không ô nhiễm.
Không hổ là món bán chạy nhất!
Ngon quá~
Ta không nhịn được lắc lắc đầu.
“Nếu… nếu cô thích, sau ta lại mua… à không, cho cô.”
“Ừm… ừm, được.”
Ta vừa ăn bánh vừa ậm ừ trả lời.
Thập Ngũ nhìn ta, trong mắt .
“Vậy ta đi trước nhé.”
“Ngươi… ngươi chờ chút.”
Ta nuốt vội quá nên nghẹn.
“Ăn chậm thôi, cô nãi nãi, không ai giành với cô đâu.”
Thập Ngũ thấy vậy liền vỗ nhẹ lưng ta.
Phù….
Cuối cùng cũng nuốt xuống!
Ta mở hộp thức ăn mình , ra mấy miếng gà rán.
“Cho ngươi thử món gà rán ta mới nghiên .”
“Cảm ơn Hồng Anh cô nương!”
“Cứ gọi ta Hồng Anh là được.”
Từ đó về sau, mỗi Thập Ngũ giúp Cửu hoàng tử đồ tới.
Thuận tiện cho ta vài món lạ lạ hoặc đồ ăn ngon.
Chúng ta lễ thượng vãng lai.
Nhận đồ không ngại tay mềm, ăn đồ cũng không ngại miệng mềm.
Mỗi ta chuẩn bị trà chiều cho đại tiểu thư, để riêng cho hắn một phần.
Gà rán, khoai tây chiên, pizza…
Làm thằng nhóc đó ăn đến sung sướng vô cùng.
Hắn còn hỏi ta sao lại nghĩ ra nhiều tưởng kỳ quái vậy.
6
tỷ muội nhà họ Thẩm đúng là ghét quá mức.
Còn dám vu oan đại tiểu thư.
May Cửu hoàng tử đứng ra làm chứng.
Ta liền giơ cờ cổ vũ cho Triều Dương công chúa.
Dù nàng hơi kiêu ngạo, nhưng tâm địa hình như cũng không tệ.
Thập Ngũ không từ đâu xuất hiện, chọc chọc vai ta, nói có đồ ngon.
Là bánh mới của Hương Mãn Lâu.
Tư ha tư ha~
7
A a a a a a!!
Ta chỉ ăn có cái bánh thôi !
Sao cốt truyện lại đột biến vậy?!
Đại tiểu thư bị Cửu hoàng tử cóc mất rồi!!
Thập Ngũ cái đồ lừa đảo!!
Ta không ăn đồ hắn cho nữa!!
Ta không thèm nói chuyện với hắn nữa!!
8
Ta cầm ô đi tìm Thập Ngũ.
Hắn đột nhảy xuống từ một cái cây.
Mưa lớn làm y phục hắn ướt đẫm.
Nước mưa chảy dọc đường nét sắc sảo trên gương mặt,
trượt xuống cổ dài, rồi cơ ngực rắn chắc, bụng cơ rõ nét…
Không nhìn tiếp nữa.
Ta giơ cao ô, che cho hắn dưới tán ô.
Ngẩng đầu hỏi:
“Mưa to thế này, ngươi không tránh mưa sao?”
Hắn thuận tay nhận ô, lau nước trên mặt rồi :
“Cô hết giận rồi à?”
Đồ ngốc!
Chính mình ướt như chuột lột, còn hỏi ta có giận không.
Ta kéo tay hắn đến thiên phòng.
Chỉ vào bộ quần áo trên giường:
“Đây là y phục sạch.”
“Mưa lớn như vậy, thay xong thì trực ở thiên phòng là được.”
“Không được, ta không bỏ vị trí.”
Nghe vậy lửa trong ta lại bốc lên.
Ta chống nạnh, dọa hắn:
“Đây là tiểu thư phân phó.”
“Nếu ngươi không nghe, tiểu thư sẽ đi nói với Cửu hoàng tử rằng ngươi không nghe lệnh, bảo người đổi ngươi đi.”
“Không được!!”
Hắn kêu lên một tiếng làm ta giật mình.
Rồi nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Như vậy… sẽ không được gặp cô nữa.”
“Ngươi nói gì?”
Ta không nghe rõ.
“Không… không có gì.”
“Vậy còn đứng đó làm gì, mau thay đồ đi!”
“Cô… cô quay mặt đi.”
Mặt hắn hơi .
Nhìn bộ dạng xấu hổ của hắn, ta bỗng nổi hứng trêu chọc.
“Cởi đi.”
“Ta kiểm tra thành quả luyện công của ngươi, xem bình thường có chăm tập không.”
Có cơ bụng không nhỉ?
Ta dựa vào cửa, khoanh tay trước ngực.
Như một lưu manh, còn huýt sáo với hắn.
Mặt hắn như con tôm luộc, nhỏ giọng mắng:
“Hạ lưu!”
“Ta nghe thấy đó, nhanh lên!”
Hắn mặt, chậm rãi cởi áo ngoài ướt sũng.
Đầu hơi nghiêng sang bên, giống như nàng dâu nhỏ bị nạt.
tay mở cổ áo, lộ ra làn da màu lúa mì.
Cơ ngực quả đầy đặn!
Ánh mắt ta tiếp tục hạ xuống…
Eo thon săn chắc.
Tám múi cơ bụng rõ ràng.
Vai rộng eo hẹp.
Thân hình này đỉnh quá rồi!
Đúng là nam Bồ Tát!
Có lẽ ánh mắt ta quá nóng bỏng, hắn xấu hổ quay lưng lại.
“Xem… xem xong rồi… cô… cô có ra ngoài trước không?”
Ta bỗng thấy lưng hắn đầy những vết sẹo chằng chịt.
Ta vô thức bước lên, chạm vào vết sẹo.
Thập Ngũ khựng lại.
Tim ta như bị kim châm, đau nhói.
Khi mở miệng, giọng ta đã nghẹn lại.
“Đau không?”
“Không đau.”
“Cửu hoàng tử là biến thái à, đánh ngươi dữ vậy?!”
“Có chuyện không nói tử tế sao?!”
Nghe thấy ta , Thập Ngũ vội quay lại, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
“Lâu rồi không đau nữa, cô ngốc.”
“Ngược lại… cô vừa , tim ta lại đau.”
“Những vết thương này không phải Cửu hoàng tử gây ra.”
“Khi còn nhỏ ta dưỡng phụ bán nghệ ngoài phố.”
“Biểu diễn không tốt, ông ta dùng roi đánh ta.”
“May lúc đó Cửu hoàng tử đi ngang qua, thấy ta thương nên sai người đưa tiền chuộc ta.”
“Từ đó ta luôn bên cạnh hạ.”
“Nếu không có Cửu hoàng tử… ta đã bị đánh ch//ết từ lâu.”
“Trong doanh ám vệ, phần lớn huynh đệ được Cửu hoàng tử .”
“ hạ đối với chúng ta rất tốt.”
“Cửu hoàng tử… thật lòng với Sở cô nương.”
“Ta chưa từng thấy hạ để tâm đến cô nương nào như vậy.”
“ phải lời thoại tiêu chuẩn của NPC trong truyện tổng tài bá đạo sao?”
“Cửu hoàng tử rõ ràng là nhắm vào binh quyền của tướng quân phủ.”
“Hắn tâm cơ thâm trầm, chỉ là đang giả vờ che giấu thực lực thôi.”
Tiểu thuyết viết như vậy .
Đừng tưởng ta không !
Thập Ngũ gật đầu:
“Đúng, hạ trí tuệ gần như yêu, ta cũng không đoán được tâm tư của ngài.”
“Nhưng với Sở tiểu thư, hạ thật lòng.”
“Cửu hoàng tử từ nhỏ không có mẫu phi che chở, thường bị các hoàng tử công chúa khác nạt.”
“Năm chín tuổi, ngài bị Lục hoàng tử đẩy xuống nước.”
“Chính Sở tiểu thư lúc ấy mới năm tuổi đã kéo ngài lên.”
“Sau đó mỗi Sở tiểu thư vào cung, Cửu hoàng tử lén sau, chỉ để nhìn nàng thêm vài .”
“Chỉ tiếc… khi ấy trong mắt Sở tiểu thư chỉ có Thái tử.”
Ta nghe vậy, trong lòng bỗng mềm đi.
Hồi nhỏ ta cũng là trẻ bị bỏ lại ở quê, thường bị lũ trẻ trong làng nạt.
Thế giới của trẻ con cũng có phân cấp, còn ác nữa.
Đứa trẻ không ai che chở…giống như cỏ dại.
Ai cũng có giẫm lên một chân.
Ta thở dài:
“Thì ra Cửu hoàng tử thương vậy… trách hắn hay .”
Thập Ngũ nhìn ta với vẻ mặt cổ quái.
“Cô nói hạ… hay ?”
“Sao có ! Từ nhỏ ngài luyện tập cùng chúng ta, dù là người nhỏ tuổi nhất trong doanh ám vệ nhưng lại chăm chỉ nhất.”
“Dù bị thương nặng thế nào… ngài cũng chưa từng .”
…
Ta ngay !
Cửu hoàng tử đúng là đồ tâm cơ!
Thập Ngũ hạ giọng nói:
“Ta nói nhỏ cho cô … từ năm sáu tuổi, chủ tử đã đầu tích góp sính lễ cho Sở cô nương rồi.”
Ta tròn mắt.
“Ồ, còn là chiến sĩ thuần ái nữa à.”
“Thế thì tạm chấp nhận được, xứng với tiểu thư nhà ta.”
7
Trời ơi.
Đại tiểu thư và Cửu hoàng tử… lại nghe được tiếng lòng của ta!
Vậy… vậy… vậy những lúc ta chửi thầm Cửu hoàng tử trong lòng…
“Ừ.”
“Ừ.”
người họ đồng thanh đáp lại!
là sách.
Sao số ta lại khổ thế này!
Ta thật sự muốn ngất rồi.
Trong bốn người có mặt…chỉ có Thập Ngũ cái đồ ngốc là sắp lo đến phát .
8
Thẩm Ngâm Nguyệt cuối cùng vẫn gả cho cẩu Thái tử.
Nhưng chỉ là trắc phi.
Nghe nói trong lòng cẩu Thái tử có một bạch nguyệt quang, ngôi chính thê để dành cho nàng ta.
Sau này cẩu Thái tử đăng cơ…cũng không hoàng hậu.
Cũng không tru cửu tộc nhà họ Sở.
Thậm chí còn bất chấp triều thần phản đối, phong đại tướng quân thành Hộ quốc công, lại ban đan thư thiết khoán.
Thập Ngũ từng lén nói với ta:
“Vương gia đã sắp xếp mọi thứ từ trước.”
“Nếu cẩu Thái tử— à không, cẩu hoàng đế dám động đến nhà họ Sở một ngón tay…”
“Thiết kỵ Tây Bắc của vương gia sẽ san phẳng kinh thành.”
Ta chợt lóe lên một nghĩ.
lẽ kiếp trước Cửu hoàng tử tạo phản…là để báo thù cho đại tiểu thư và nhà họ Sở?
Ôi trời.
Ta đầu ship người rồi.
9
Cửu hoàng tử và đại tiểu thư thành thân.
Một năm sau.
Đại tiểu thư sinh tiểu tiểu thư.
Đứa bé mũm mĩm, yêu vô cùng.
Ngày chu, con bé lại chộp một cái búa nhỏ.
tuổi đã lộ ra sức lực kinh người, lực lớn vô cùng.
Ở trong phủ chạy ngang chạy dọc, đụng ai người đó bay.
Chọc đại tiểu thư đến mức đuổi khắp sân muốn đánh nó.
Tiểu tiểu thư chạy một mạch đến bên ta, đôi mắt to long lanh nhìn ta, khiến người ta không nỡ mắng.
OMG!
Quá yêu! Quá quá quá yêu!
Tiểu tiểu thư của ta đi làm mẫu nhí cũng được!
“Hồng Anh , con với.”
“Nương thân muốn đánh mông con.”
Tiểu tiểu thư chớp chớp mắt.
Ta đứng chắn trước mặt con bé.
“Đại tiểu thư, tiểu tiểu thư còn nhỏ, có chuyện từ từ nói, đánh trẻ con là không đúng.”
“Hồng Anh, tránh ra cho ta, hôm nay ta nhất định phải đánh nó.”
“Đại tiểu thư, nếu ngài muốn đánh tiểu tiểu thư… thì đánh ta luôn đi.”
Đại tiểu thư hít sâu một hơi.
“Được! Ô bảo kê thế lực xấu phải không? Vậy đánh ngươi trước!”
Tiểu tiểu thư thấy tình hình không ổn, đôi chân ngắn tũn chạy về phía thư phòng gọi viện binh.
“Cha ơi! Thập Ngũ thúc thúc!”
“ con với Hồng Anh !”
“Nương thân muốn đánh ch//ết tụi con!”
10
À đúng rồi~
Ta và Thập Ngũ ❤ cũng thành thân rồi.
Hì hì~
(Hết)