Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
chiến tranh lạnh đã lâu, đột đến cả cái chấp niệm ta cũng không còn nữa.
Suy nghĩ một , ta nói thật lòng:
“Trở về kinh thành, chơi vài năm trước đã, đợi chơi đủ rồi thì tuyển một phu quân ở rể. Nếu không có ai hợp ý thì cứ chơi bời thế cả đời cũng tốt.”
Cha luôn cưng chiều ta, gả ta cho Tạ Khanh An chẳng qua là thấy hắn đáng tin cậy có tiền đồ, ta lại là kẻ ham mê sắc đẹp. Bây giờ dẫu ta có quay trở về, có lẽ cha cũng sẽ không nói gì đâu.
“Tuyển phu quân ở rể?”
Khóe môi Tạ Khanh An nở một nụ cười giễu cợt.
“Cũng , nếu hòn ngọc quý trên tay Thái sư đại nhân có ý tuyển phu quân ở rể, e là niên tài tuấn khắp kinh thành đều sẽ lũ lượt kéo đến .”
“Đến , e rằng Tạ mỗ ta đây khó lọt vào mắt xanh của nàng nữa.”
Thực ra lời sai rồi, niên tài tuấn khắp kinh thành cộng lại cũng khó sánh phong thái của Tạ Khanh An. cục xương khó gặm quá, lại còn lạnh buốt răng, nếu không vạn bất đắc dĩ thì ta cũng không từ bỏ đâu.
“ .”
Tạ Khanh An thở dài một tiếng, đi tới bên giường, từ dưới gối mò ra một bình sứ nhỏ.
đợi ta ngăn cản, hắn đã uống cạn dịch lỏng còn lại trong bình. Quăng bình sứ đi, hắn giật tung dải buộc tóc, để mặc mái tóc đen nhánh xõa . Trong ánh nến lung lay, ánh mắt Tạ Khanh An lấp lánh, dường như tỏa ra vài phần yêu khí.
“Thích có ý nghĩa sao, hôm nay ta sẽ nàng chơi cho triệt để.”
13
Trước đây chỉ là một thần d.ư.ợ.c đã khiến Tạ đại nhân lạnh rơi vào t.ì.n.h d.ụ.c. Tạ Khanh An uống nhiều như , ta không dám tưởng tượng sau khi t.h.u.ố.c phát tác sẽ là cảnh tượng thế nào.
Nhìn Tạ Khanh An từng bước tiến lại gần, ta không thể tin nổi nói:
“ đã sớm rồi, hai bát canh trước. . .”
Bàn tay lớn những khớp xương rõ ràng mơn trớn một bên mặt ta, ngay sau là đôi môi hơi lạnh của Tạ Khanh An.
“Nàng thích thì dỗ cho nàng vui.”
Ta lúng túng đẩy hắn ra, lời nói có lộn xộn:
“Lỡ như ta hạ độc thì sao?”
Tạ Khanh An c.ắ.n vào vành tai ta, thấp giọng cười khẽ:
“ ta cũng cam lòng, dù sao cũng chỉ là một cái mạng, A Vân cứ lấy đi là .”
Chân bủn rủn không chịu nổi, ta không đứng vững nữa, ngã ngồi giường, vẫn không thể nghĩ thông:
“Đã như , tại sao lại vì Tuyết Tình giận ta?”
Mùi gỗ bọc lấy ta từ phía sau, Tạ Khanh An rút dải thắt lưng của ta, từng lớp từng lớp trút bỏ xiêm y, ta da thịt chạm nhau. Thân nhiệt hắn không từ nào đã tăng cao, hơi nóng cho mùi hương vốn nhã càng trở nên nồng nàn hơn.
Ta trốn, lại bị hắn siết c.h.ặ.t eo kéo trở lại.
“Tại sao lại giận?”
Một nụ hôn rơi bụng dưới của ta.
“Bởi vì A Vân giờ hiểu lòng ta.”
Sự ẩm ướt trườn dần dưới.
Ngửa thở dốc một , ta đứt quãng nói:
“, năm rõ ràng đã ngưỡng mộ nàng ta như . . .”
Tạ Khanh An ngẩng lên, đôi mắt thâm trầm nhìn ta:
“Nàng sao ta ngưỡng mộ là nàng ta?”
“ bẻ hoa mai cho nàng ta. . .”
“Vốn định nhờ nàng ta chuyển cho nàng, nàng lại nói ngươi ghét nhất là hoa mai.”
Ta, ta tưởng rằng nhành hoa mai kia bẻ cho Tuyết Tình nên đương không thích.
“ còn điêu khắc tượng ngọc cho nàng ta!”
“Tay nghề thuở ban của ta, điêu khắc nử t.ửtrong thiên hạ đều một khuôn mẫu, sao lại cứ là nàng ta?”
Tất, tất là vì Tuyết Tình e thẹn nói ta như thế.
“Bài thơ tình kia. . .”
Tạ Khanh An cúi , bóp cằm ta hôn .
Ta đột hiểu ra. Bài thơ tình kia từng có chữ ký. Ta và Tuyết Tình là bạn bè, cho dù trong lòng có buồn bã cũng không hỏng nhân duyên của bạn. Kéo theo là đối Tạ Khanh An cũng giữ khoảng cách, thậm chí là kính nhi viễn chi.
Mũi tên đã trên dây, ta đấu tranh hỏi câu hỏi cuối :
“ tại sao mãi không chịu viên phòng ta?”
Tạ Khanh An lấy một chiếc gối mềm kê dưới hông ta, thản nói:
“Bởi vì ta nàng hiểu rằng, đang ở trước mặt nàng không là cái gọi là phu quân.
“ là ta, Tạ Khanh An.”
14
Tạ Khanh An luôn cậy mình thông minh, đưa ra mấy câu đố chữ cho ta đoán.
đợi ta đoán ra thì cũng chẳng còn hơi sức đâu đoán nữa. Tạ Khanh An một đọc sách sao lại có thể như !
Chế-t đi sống lại một hồi, ta khóc đến khản cả giọng, chẳng mấy chốc hắn lại hăng hái trở lại.
Hắn còn nói năng hùng hồn, khẳng định t.h.u.ố.c vẫn hết tác dụng, khó chịu vô . Ta có thể gì đây, t.h.u.ố.c tự mình mua thì tự mình chịu .
Đêm nay không đã gọi nhiêu lần nước, lại giày vò qua lại nhiêu bận. Lần tiên ta khát khao Tạ Khanh An bận rộn công vụ đến thế.
Tạ Khanh An lại c.ắ.n nhẹ ngón tay ta, thản nói:
“Ngày mai là ngày nghỉ định kỳ, hơn nữa ta đã lâu không nghỉ ngơi, nghỉ thêm hai ngày cũng không sao.”
Không không , đây là việc không có trách nhiệm!
Ta gào thét điên cuồng, âm đều bị nhấn chìm giữa môi và răng.