Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chưa kịp nói hết câu cánh tay ta đột nhiên bị nắm c.h.ặ.t, Sở Tịnh Quân sắc mặt ửng hồng đến bất thường, chân mày thì nhăn lại như đang nhẫn nhịn thứ gì đó, đôi mắt đào hoa xinh đẹp như đang có một đợt sóng ngầm đang chuẩn bị cuộn trào.
“Chàng tr.úng đ.ộc rồi?”
Ta nghe đâu đó có mùi thơm kỳ lạ, đưa tay bắt mạch cho Sở Tịnh Quân, nhưng chàng lại cúi người rồi khẽ thì thầm vào tai ta, “Không phải là đ.ộc.”
Sao vành tai lại đỏ thế kia?
Ta cũng cúi đầu xuống nhìn theo tầm mắt của chàng, ta đang khom eo cộng động tác này cộng với tà áo lỏng lẻo, từ góc độ của Sở Tịnh Quân có lẽ là đã nhìn thấy hết cả núi non rồi.
Cho dù là đồi nhỏ hay núi to nhưng bị Vương điện hạ nhìn thấy thì cũng thật là mất mặt.
Ta định đứng nhưng hiện cánh tay vẫn bị ai đó nắm c.h.ặ.t, mới đầu còn tưởng là nước , lúc này mới ý thức được làn da của chàng đang bỏng đến dọa người. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Ta chau mày hỏi thì thấy Sở Tịnh Quân đau khổ ôm n.g.ự.c, thở gấp.
Không được c.hết, chàng như sau mỗi lần tắm ta bị ám ảnh đấy, không thể gọi người nhưng cũng không thể để chàng ngồi mãi trong bồn tắm được nhưng ở tư thế này rất khó để ta dùng lực, trạng thái của chàng thì không thể phối hợp với ta được, do dự một lúc ta chỉ đành nhảy vào trong rồi vòng qua eo chàng định đỡ chàng đứng .
“Có thể đứng không? Chàng sốt rồi, đứng trước nhé.”
Đột nhiên cảm thấy người trong lòng mình sững lại sau đó không đợi ta kịp phản ứng lại hôn tới.
*
Trúng xuân d.ư.ợ.c sao không nói luôn!!!
*
Lúc trước lo lắng Sở Tịnh Quân bỏ mạng trong bồn tắm, giờ ta bắt đầu lo lắng cho chính mình rồi, ta cố gắng giữ tĩnh, không dám động đậy mạnh, đôi môi bỏng vừa rời , ta cúi người vớt một chút nước vỗ vào mặt. Sau đó chưa kịp nói lời nào, Sở Tịnh Quân lại đỡ gáy ta rồi hôn , cả người chàng ran, hàng mi đang nhắm lại còn khẽ run nữa.
Sau một màn k.ích đ.ộng như thế, tà áo mỏng manh sớm đã chỉ còn dựa vào chiếc thắt lưng miễn cưỡng ở lại trên thân người, như còn tệ hơn cả không mặc gì cả.
Hôn xong, Sở Tịnh Quân gục mặt vào hõm vai ta, hơi thở của chàng rực, mặc dù hơi bất tiện nhưng ta vẫn nhân cơ hội này đỡ chàng ra ngoài/
Mọi thứ tựa như màn nổ pháo lúc đón thê t.ử nhà , nhưng có thể nổ lâu như thế, Vương điện hạ quả thực không phải người thường.
“Sắc Sắc… ta xin lỗi…”
Giọng nói của chàng trở nên khàn đục, bàn tay của chàng đặt trên vai ta dù đã cố gắng kiềm chế nhưng vẫn khiến ta không khỏi đau nhức, thứ cứng c.áp mà ta cảm nhận được ở hạ thể càng khiến ta vài phần kinh hoàng.
Đây rốt cuộc là thứ trải nghiệm gì thế???
Điều an ủi duy nhất của ta lúc này chính là, cũng may chàng không gọi tên người khác.
*
Ta biết vì sao Sở Tịnh Quân không cần ta bác bỏ tin đồn kia rồi, tại sao ư, vì chàng thật có năng lực “7 lần một đêm không trùng tư thế” còn sao nữa.
Vì sao ta biết ư?
Vì ta đã thử qua còn sao nữa?
*
“*******–”!!!!!!
*
Lúc tỉnh lại ta hiện mình đã trở viện lúc trước rồi, đang nằm trong trên một chiếc giường êm ái, cạnh còn có hai băng giám. Suy nghĩ đầu tiên lúc mở mắt của ta chính là cảm thấy cực kì có lỗi với Châu Ngọc, người ta đã tốt bụng cho mượn chỗ nghỉ ngơi, kết quả lại còn làm ra chuyện ấy, hy vọng Sở Tịnh Quân còn có chút mặt mũi mà thu dọn sạch , nếu không sau ta thật không biết phải làm sao để lăn lộn ở Vũ Đức ty được nữa.
Ta định ra khỏi giường nhưng hiện eo chân đều đau nhức, xương cốt như thể sắp gãy vụn ra rồi, cổ thì như bốc hỏa, ta cố gắng bò với một ly trà trên bàn, chưa uống được đến ngụm thứ hai thì Sở Tịnh Quân đẩy cửa bước vào.
Ta tĩnh uống trà , Sở Tịnh Quân thì lại do dự ở cửa mất nửa ngày, rồi mới chầm chậm đến ngồi cạnh ta.
Định làm gì , cứ như thể ta là người trúng t.h.u.ố.c rồi ***** chàng ấy không bằng.
Sở Tịnh Quân mang một chiếc cốc sứ đến cho ta, trong có một thứ súp màu nâu nhạt, sền sệt, vị có chút ngọt, không ngon nhưng cũng không đến nỗi khó ăn.
Lúc ở Vương phủ ta cũng hay ăn thứ này, Sở Tịnh Quân cũng ăn, mặc dù không biết công hiệu cụ thể là gì nhưng đại loại là t.h.u.ố.c bổ, cộng là do Sở Tịnh Quân tự nay chuẩn bị nên ta cứ ngoan ngoãn ăn thôi, lần này cũng không phải là ngoại lệ.
Đến lúc độ của súp đã vừa phải, ta nhanh ch.óng vào việc, Sở Tịnh Quân im lặng hồi lâu cuối cùng mới thận trọng tiếng.
“… còn ổn không?”
Không, không một chỗ nào không một chút nào.
“Ta không lại ở đó.”
Cũng phải, chẳng ai rằng viện của đại nhân Vũ Đức ty lại có một nữ nhân đang tắm rửa.
“Ta trúng xuân d.ư.ợ.c, thực … không chống cự được…”
“Sắc Sắc ta chịu trách nhiệm với .”
Sở Tịnh Quân đột nhiên nắm lấy tay ta, ta quay đầu qua ngạc nhiên nhìn chàng, “Không cần…”
Ôi trời, giọng ta khàn …
Ta chỉ vào cổ mình rồi xua xua tay, không nói gì nữa.
“Sắc Sắc không cần lo lắng, ta thật …”
Đối diện với gương mặt tội lỗi của Sở Tịnh Quân lâu khiến ta cảm thấy có chút phiền phức, nhưng hiện giờ lại không có năng lực để đôi co với chàng ấy, chỉ đành đưa tay ra hiệu để chàng dừng lại. Nhìn Sở Tịnh Quân đột nhiên thận trọng nhìn ta, ta chỉ đành thở dài bất lực, dùng tay chấm một chút nước trà rồi vẽ mặt bàn, “Chuyện gì ?”
Sở Tịnh Quân c.ắ.n môi, khó khăn nói, “Mắc bẫy của kẻ khác.”
*
Vương điện hạ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tính cách lại ôn nhu tựa ngọc, mẫu thân lại là Hoàng hậu đương triều, nhà ngoại cũng là danh gia vọng tộc, bản thân lại là người tình trong mộng của biết bao cô của Nam Quốc, con rể ưu tú được biết bao gia đình quý tộc nhắm trúng. Nếu như không phải thường tính cách của chàng ư ôn thuận, nói không chừng có không ít người ủng hộ chàng làm Thái t.ử quản quyền nhiếp chính mất.
Nhưng qua một thời gian dài xúc, ta nhận ra người này mực nước ở chỗ Nhất Đắc Các chẳng có chỗ nào khác nhau.
Ta thật tò mò kẻ nào lại chán sống như thế, dám dở trò dơ bẩn với chàng.
Sở Tịnh Quân lần này mắc bẫy kể cũng hay thật đấy, không chỉ chàng ấy mà đám hộ vệ theo cùng cũng không biết rốt cuộc đã trúng th.uốc như thế nào, chàng chỉ theo thói quen cùng Hoàng hậu dùng bữa sau đó đến Vân Hà viện đ.á.n.h đàn, không rằng vừa mới đến nơi thì đầu óc quay cuồng không kịp gọi người thì đã ngất rồi. Đến lúc tỉnh lại thì hiện mình đang nằm ở một căn phòng xa lạ, còn có Trần Quân váy áo ‘không mấy chỉnh tề! Cũng may Sở Tịnh Quân nhanh trí, không quan tâm ta có còn tỉnh táo hay không cứ đ.á.n.h m.ê rồi tính , đến lúc này t.h.u.ố.c bắt đầu huy tác dụng, chàng vội vàng tìm t.h.u.ố.c giải, chưa kịp đợi đến lúc lấy lại toàn bộ ý thức thì ngoài đã truyền đến tiếng huyên náo, nói là nhìn thấy có người xông vào phòng ngủ của thư,… Sở Tịnh Quân gắng sức phá cửa sổ nhảy ra ngoài, sau đó thì có màn rượt đuổi kia, cơ thể chàng dần dần mất kiểm soát nên loạng choạng chạy vào viện của Châu Ngọc.
“Cho nên chàng tỉnh ở Phương Hoa của Đức Phi?”
Ta đặt b.út viết một câu hỏi, nhận được xác nhận của Sở Tịnh Quân, ta không chút do dự mà hỏi .
“ chàng không nghi Trần Quân?”
“Không thể nào là ấy được.”
Sở Tịnh Quân dứt khoát đáp, ta buông b.út vứt luôn tờ giấy vừa mới viết vào rửa b.út.
*
ĐƯợc thôi, chàng nói không phải thì là không phải!
*
Việc của ta còn đang chưa giải quyết xong, ta không có hơi sức đâu mà quản chàng hơn nữa chuyện này chàng cũng đâu có bị thua thiệt, ta tìm Trúc đổi một bộ cung phục của nô tỳ rồi quay tìm Châu Ngọc, Sở Tịnh Quân nhìn sắc trời đã tối bảo ta ở lại ăn bữa cơm rồi nghỉ ngơi hết đêm nay, ta từ chối luôn bởi nhân lúc trời tối thì mới không bị hiện .
Ta Châu Ngọc người trước người sau bước vào viện, ngài ấy nhìn ta ăn vận thì có đôi chút ngỡ ngàng, ta chỉ vào cổ mình rồi chỉ ý tay ý vào phòng tắm, may mà ở đây đã dọn dẹp sạch rồi, y phục đ.oản đ.ao cũng vẫn còn ở đó. Thay một bộ đồng phục mới mà Châu Ngọc đưa cho, ta lấy đao rồi trở phòng ngủ. Châu Ngọc đang ngồi ăn mỳ, thấy ta vào thì lấy ra một bát mỳ nữa.
“Cổ của Vương phi làm sao ?”
Ta cầm giấy b.út ngồi vững vàng, nhanh nhẹn viết ra vài dòng rồi cũng bắt đầu ăn mì, ngày hôm nay ta đói , Châu Ngọc đọc xong thì hơi nhíu mày.
“ Vương điện hạ bị tr.úng th.uốc, người nghi là Đức phi Trần Quân là kẻ đứng sau?”
Thực ra là “khẳng định”, còn gì phải nghi nữa.
Lãnh Hương túy là một thứ t.h.u.ố.c có hiệu lực khá mạnh nhưng lại hạn chế khả năng hoạt động của con người, cần phải kết hợp vài vài loại hương liệu thì mới đem lại kết quả như mong được.
Nếu như nói khi đó Trần Quân cũng ở trong phòng mà không cảm thấy bất kì điểm khác thường nào, trẻ con cũng không dám tin.
Chỉ là Đức phi ư hấp tấp, nếu như bà ta đợi nửa tiếng đồng hồ nữa mới đến “b.ắt qu.ả t.ang hiện trường” thì Sở Tịnh Quân không chừng đã thật làm xong việc rồi, dù sao nhìn thái độ chàng ấy bảo vệ Trần Quân thì cũng biết ta là có diễn xuất tốt như thế nào. Còn chuyện Trúc nói cái gì mà hiểu lầm, nghe xong bỏ đó là được rồi, nói sao thì nói ta cũng là chính thê của Vương, muội ấy có ngốc đến đâu cũng không dám nói cho ta thật.
Châu Ngọc giúp ta điều tra nhưng trước mắt chúng ta còn có việc quan trọng không thể phân tâm, mặt khác, người b,ị h.ại còn không truy cứu một người ngoài cuộc như ta hà cớ gì phải nhúng tay, nên ta đã ngăn ngài ấy lại rồi. Chỉ nói qua loa là trong trình giải cứu Vương ta cũng bị trúng mê hương, uống trà nhuận mấy ngày là hết rồi.
Không thì phải làm sao ? Nói rằng ta bị phu quân trên danh nghĩa của mình **, trong khi khí hỏa công tâm tự làm cổ mình bị tổn thương?
Tốt hơn vẫn là giấu nhẹm !