Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 14

“10 ?”

Ta chau mày nhìn Hiền Vương điện hạ vì sợ chàng nhận sai người, ấn tượng lớn của ta suốt 10 nay chỉ có đ.ao k.iếm của kẻ thù và bóng hình của mẫu thân bà ấy rơi xuống vách núi.

“Ta biết nàng quên rồi, thái y nói việc đó ảnh hưởng lớn đến nàng, có chuyện nàng không còn nhớ được nữa rồi.”

Giọng nói của Sở Tịnh Quân vừa mềm mại vừa đem theo vài phần tủi thân, ta đau lòng vuốt ve mái tóc chàng.

“Xin lỗi.”

“Hôm đó ta đến Văn Uyên Các tìm sách, trên đường trở về thì từ đâu truyền đến một tiếng đàn cầm, đó là một khúc hay mà ta từng , ta thật tò mò người đ.á.n.h được một khúc hay như là ai, là vô thức đi theo tiếng . Người đ.á.n.h đàn là một cô nương xa lạ, có lẽ nhỏ hơn ta một chút, nàng xinh đẹp, đang ngồi một mình trên bờ hồ, đôi mắt hơi cụp xuống có phần lãnh đạm, tựa như nàng và cõi trần tục này chẳng mảy may có một chút liên quan.”

Sở Tịnh Quân vừa kể, đôi mắt hạnh phúc như đang sống trong ngày tháng đó, mặc dù ta không nhớ nhưng ta cảm nhận được, người đó chính là ta.

“Vốn dĩ ta đã định rời đi, bởi vì nhìn cô nương đó không dễ gần cho lắm, ta sợ nếu như làm phiền nàng ấy đ.á.n.h đàn sẽ bị nàng ấy chán ghét . Kết quả tình cờ có một chú chim nhỏ bay đến khiến nàng dừng lại, nàng ngoảnh qua thì liền nhìn thấy ta, đôi mắt nàng tựa như mặt hồ Thái Thể phẳng lặng, không lo đời, đó nàng cười một cái, mặt hồ đó liền trở nên lóng lánh nhấp nhô, nàng đưa đĩa bánh sen đến trước mặt ta, nói: Ngươi có muốn ăn chút điểm không, cái này ngon lắm đó.”

“Trên đời này làm gì có tiên nữ nào như chứ?”

Ta xong lịch sử đen tối của mình thì vạn phần xấu hổ, Sở Tịnh Quân trìu mến nhìn ta, hôn nhẹ lên bàn tay của ta một cái.

“Trên đời này không có tiên nữ, nhưng cô nương mà ta xinh đẹp chẳng khác gì tiên nữ .”

*

Sở Tịnh Quân đang chuẩn bị từ chối thì thấy tiểu cô nương nhiệt tình mời gọi, “ đậu cuốn thì sao? Ta còn có bánh bao nhân đậu, bánh bột lọc củ sen, còn có đậu vàng cực kì ngon! Chè Dương Mai đã ướp lạnh, có uống không nào?”

“… Một bát là được rồi.”

Sở Tịnh Quân nhìn nụ cười của tiểu cô nương mà không nỡ từ chối, kết quả là đ.á.n.h chén thêm một đĩa điểm và có được một chỗ ngồi. Tiểu cô nương đ.á.n.h cho chàng ấy khúc , có khúc chàng chưa bao giờ qua.

“Vì sao ngươi lại biết đ.á.n.h khúc như ?”

Sở Tịnh Quân cầm bát chè, thấy tiểu cô nương đang ăn bát bột lọc củ sen đến phồng má, đáng .

“Bởi vì ta đ.á.n.h đàn, này ta muốn trở thành công giỏi đại lục này! Ngươi thấy ta đ.á.n.h nào?”

hay”, Sở Tịnh Quân nghiêm túc gật , như thể cảm thấy không đủ lại bổ sung thêm một câu nữa, “Hay hơn tất người ta biết.”

Tiểu cô nương vui vẻ chuyển sang cho chàng một miếng đậu cuốn.

“Có mắt nhìn đấy.”

Sở Tịnh Quân định đưa tay ra để đón thì cô nương đột nhiên nắm tay chàng, Sở Tịnh Quân giật mình, theo bản năng định thu lại nhưng nhìn thái độ nghiêm túc của đối phương nên lại thôi.

“Thiếu niên này, ta thấy ngươi có thiên phú đó, có muốn học đàn cùng ta không?”

“Ngươi dạy ta?”

“Đúng rồi! Có điều ta sắp phải đi xa một chuyến, đợi đến ta trở về đi, ta sẽ dạy cho ngươi. Đảm bảo ngươi sẽ trở thành công nổi tiếng của Nam Bình Quốc, à không của Đại Lục này!”

Đôi mắt tinh anh, đẹp đẽ như chứa muôn vàn ánh sao khiến Sở Tịnh Quân không khỏi rung động, chàng cũng cười rồi khẽ nắm bàn tay của tiểu cô nương.

“Được, ta đợi ngươi.”

*

đó mà chàng nhận được lại là tin tức Quân thượng gặp phục kích, tiểu cô nương bị thương nặng đi mẫu thân và một phần ký ức, nàng không còn nhận ra chàng nữa rồi.

Sở Tịnh Quân buồn, buồn cho mình mà cũng buồn cho nàng, chàng muốn tới an ủi cô gái không cười thì lạnh lùng tựa như một tiên nữ mà hễ cười lại trở thành một cái bánh bao đáng nhưng nàng đã không còn ở Tân An nữa rồi. bặt vô âm tín, cho đến Sở Tịnh Quân thăm dò được thì biết được nàng đã đến Tô thị ở Tây Vực, còn trở thành thân chỉ huy sứ của Vũ Đức ty nữa

Chàng biết tiểu cô nương muốn báo thù cho mẫu thân nên đã vào Quang Lộc ty làm việc, danh chính ngôn thuận tiếp cận với các loại hồ sơ giấy tờ, chàng biết không ai muốn để nàng dấn thân vào vũng bùn lầy này , nhưng nàng lại quá đỗi ngoan cường.

Sở Tịnh Quân nghĩ, nếu như không khuyên được, thì làm chiến hữu của nàng một cách thầm lặng cũng tốt, tóm lại không để nàng phải một mình chiến đấu.

*

“Chàng có phải nam chính khốn khổ vì tình nhảy từ trong truyện ra không?”

Ta Sở Tịnh Quân nói xong liền cảm thấy có chút bực mình.

“Không nói ra thì có phải độc thân nguyên một đời rồi không?”

Tỏ bày thì sẽ chếc sao? Nói câu “Ta nàng” khó lắm sao?

sao A Sắc ta mà cũng không nói ra?”

Sở Tịnh Quân tủi thân nhìn ta, đổi một cách xưng hô khác, “Ta giống chàng ư? Ta ít cũng là một tiểu thư còn đang gánh vác trọng trách trên vai, còn chàng lại là vị vương gia vướng vào mối tình tay ba nổi tiếng tứ phương, đến việc cưới ta cũng chẳng khác nào bị ép, phúc ở bên cạnh thì có tới mấy người nhìn ta không thuận mắt. Ta đúng là trí rồi mới chủ động tỏ tình với chàng.”

Ta bực mình đáp lại một tràng.

“Mai Trúc Cúc” 4 tiểu nha này, cũng chỉ có Tiểu Trúc là hết sức vun đắp cho chuyện tình của ta và Sở Tịnh Quân, Tiểu Mai thì chỉ chú vào việc của Vương , Vương Gia có cưới 5, 10 người nữa, nam nữ gì cũng được tất. Nhưng Tiểu và Tiểu Cúc thì chỉ hận không thể sớm ngày đá ta ra khỏi .

Tiểu Cúc phụ trách việc nấu nướng, lần nào cũng toàn là món mà Sở Tịnh Quân , điểm thì lại đơn điệu và thanh đạm đến là tội nghiệp, từ ngày Sở Tịnh Quân đi làm lại, muội ấy chưa từng thổi lửa một lần vì ta, Tiểu Trúc ngốc nghếch còn không biết là điểm mà ta làm đều do muội ấy tự tay chuẩn bị. Còn về Thấm, kể từ ta bước chân vào Vương phi, chỉ xuất hiện và lần nhưng lần nào cũng đằng đằng sát khí, lần này còn thông đồng với Đức phi để ra tay với Sở Tịnh Quân, còn cảnh cáo ta và Trạch Hy ở Thái y viện.

Nếu như không nể mặt Sở Tịnh Quân, ta sớm đã cho chúng biết cái giá của việc đắc tội với chỉ huy sứ của Vũ Đức ty là gì rồi.

“A Sắc ~”

“Nói chuyện t.ử tế.”

Sở Tịnh Quân ôm c.h.ặ.t ta, dịu dàng vuốt ve tấm lưng trần trụi, ngón tay nóng bỏng không ngừng di chuyển khiến ta không thể nào trốn tránh.

“Không thấy ta còn đang giận sao?”

Mặc dù ta cố gắng tỏ ra đáng sợ có thể nhưng cũng không thể ngăn cản việc Sở Tịnh Quân làm bậy, chàng lại thể hiện khả năng “7 tư một đêm không trùng lặp” của mình một lần nữa, ta sắp khăn gói bỏ trốn thôi.

*

Có điều, lại là “ kiến chung tình” à, Sở Tịnh Quân và Thái t.ử không hổ là huynh đệ.

*

Trạch Hy vẫn ngồi ăn mỳ ở cửa ra vào của Thái Y viện như , ta đến nơi ấy đang xì xụp uống uống nước mì, “Tứ cô nương lần có thể đừng đến vào giờ dùng bữa của ta được không?”

“Đừng tưởng bở, ta đến tìm Kiều Nương.”

Ta sải bước đi vào trước, Trạch Hy ôm bát mỳ đi theo .

“Người tìm vợ ta với tìm ta thì có khác gì nhau?”

“Vợ có thể tắm cùng ta, ngủ cùng ta, còn ?”

Trạch Hy ngoan ngoãn im lặng.

Chuyến ghé thăm bất ngờ này của ta được Vương Kiều hết sức chào đón, Trạch Hy ngồi sắc t.h.u.ố.c bên cạnh, chỉ trực để hóng hớt câu chuyện của hai chúng ta.

“Ta còn có chút để bụng, ngươi nói chàng ấy và Trần Uyển Quân rốt cuộc là mối quan hệ gì? Còn có Thấm và Tiểu Cúc, thật là phiền phức.”

Ta vừa nhấm hạt dưa vừa nói, tựa như đang bát quái chuyện của người khác .

“Nếu Vương phi muốn biết, sao không trực tiếp đi hỏi ấy?”, Vương Kiều nâng ly trà, nhìn ta bằng ánh mắt khó hiểu, “Đây không giống với phong cách thường ngày của Vương phi chút nào.”

“Không, không, ngươi hiểu lầm rồi, ta không hoài nghi Sở Tịnh Quân, ta đang tò mò suy nghĩ của cô nương kia.”

Mấy việc mà Trần Uyển Quân làm gần đây chỉ khiến nàng ta rơi vào cảnh gà bay trứng vỡ, bất kể là Sở Tịnh Quân hay Thái t.ử đều không thể với tới, cuối cùng đến danh phận của phi cũng không thể có được, vị cô cô không bình thường của nàng ấy không biết chừng còn có thể khiến nàng ấy lâm vào đường cùng. Nàng ấy cũng đâu phải là người không có óc, sao lại để mọi chuyện diễn biến như ?

Còn về Tiểu và Tiểu Cúc, đá ta ra khỏi thì Sở Tịnh Quân sẽ người khác thôi, hơn nữa “người khác” ở đây đương nhiên sẽ không bao gồm hai người đó. Tiểu thân là hộ vệ nhưng lại kết cấu với người ngoài ra tay với chủ t.ử, Tiểu Cúc là bếp chính của Vương nhưng ngày nào cũng cố tình cho t.h.u.ố.c tr.ánh th.ai vào trong đồ ăn. Thật tưởng rằng Sở Tịnh Quân sẽ không biết ư?

“Bởi vì tình chứ còn gì nữa? Tình sẽ khiến con người đi lý trí, tên đang ngồi sắc t.h.u.ố.c kia không phải là ví dụ điển hình ư?”

Câu nói của Vương Kiều khiến Trạch Hy dừng tay lại, đối diện với ánh mắt của bọn ta ấy xấu hổ quay đi, còn liên tục lẩm bẩm điều gì đó.

“Nói cũng phải, Tương Sinh đó dám một mình đối với ta, đời này có nằm mơ ta cũng không nghĩ tới việc sẽ bị một nam nhân coi như tình địch.”

Ta bình tĩnh đ.âm th.êm một nh.át d.ao vào lòng Trạch Hy khiến ta ôm n.g.ự.c, làm bộ như sắp ph.un m.áu không bằng.

“Uống đi, uống rồi đi nhanh.”

“Hội săn b.ắ.n mùa thu vào 3 ngày là cơ hội cuối cùng rồi, bố trí thỏa đáng một chút, câu chuyện 10 này cũng nên kết thúc thôi. Ơ, t.h.u.ố.c này…”

Ta nhìn Trạch Hy bằng ánh mắt vô cùng nghi hoặc.

“Thuốc này có công hiệu gì?”

“Thuốc bổ thôi.”

Bất kể là màu sắc hay hương vị, đều giống hệt với mà Sở Tịnh Quân thường hay tự mình chuẩn bị cho ta.

“Ngoài ra còn có công hiệu gì khác không?”

Ta mơ hồ đã có được đáp án.

“Ờm… không phải là chủ yếu nhưng mà, thực có thể giải được th.uốc tr.ánh th.ai đó.”

Trạch Hy nghĩ một rồi đáp.

*

Ta phát hiệu ra điều bất thường nhưng không muốn để bụng là bởi vì thời gian , ngày nào ta và Sở Tịnh Quân cũng dùng bữa với nhau, Tiểu Cúc không dám làm càn, công hiệu của mỗi lần cho t.h.u.ố.c thì kéo dài đến 10 tiếng là cùng, không ảnh hưởng quá đến sức khỏe. này chàng đi làm trở lại, ta cũng không ăn cơm ở Vương nữa.

Ta sợ Sở Tịnh Quân không ở đó, Tiểu Cúc thời nghĩ không thông mà b.ỏ đ.ộc vào, đó ta đã phân vân không biết có nên lật bài ngửa hay không, nhưng cuối cùng vẫn làm như không biết, hòa bình làm nền tảng.

Trước kia ta cho rằng Sở Tịnh Quân không mình sở dĩ cũng là vì như . Ta biết chàng đều biết chuyện này, nếu như chàng không có ý định can dự, thì ta cũng không muốn làm phiền. Chàng đối với ta tốt, nhưng ta có thể cảm nhận được giữa chúng ta còn có khoảng cách vô hình nào đó, chàng quá đỗi điềm đạm, đoan trang, ta cũng không dám vượt qua giới hạn.

Đó cũng là động cơ khiến ta ngay đêm đó liền chạy đến Thái y viện để đòi t.h.u.ố.c tr.ánh th.ai, ta tưởng rằng chàng không muốn có bất kì dây dưa nào với mình.

*

Thì ra nam nhân này nhân ta không chú ý vẫn luôn cố gắng cắt đứt đi sợi dây ngăn cách đó.

*

Ta tức tối trở về tiểu viện định tìm Sở Tịnh Quân hỏi tội, người của vương coi ta là thần nông hay sao mà suốt ngày cho ăn này uống kia? nhưng chưa kịp bước vào cửa viện thì đã bị một làn khói xộc tới, phía trước tối đen, ta nhanh ch.óng ngất đi.

Xem ra tình thật khiến con người ta trí mà, ta mà lại có ngày mắc chiếc bẫy quá ư cũ rích này.

tỉnh lại, thấy trong người nóng bức nôn nao, lai ở trong một căn phòng xa lạ, bên cạnh còn có Thái t.ử đang nằm đó, ta liền biết chuyện gì đang xảy ra.

À, có một chút không giống lắm.

Chân tay của ta bây giờ không chút sức lực, hiển nhiên là đã trúng Nhuyễn Gân Tán rồi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương