Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tối ta không đọc truyện nữa mà đắp chăn ngủ từ sớm.
Sở Tịnh Quân mang điểm tâm vào không khỏi ngạc nhiên, “Không ư?”
“Không nữa, không nữa, ngủ sớm một , nghỉ ngơi lấy sức để đ.ánh tr.ận.”
Đây có lẽ là đêm đầu tiên kể từ ngày về phủ ta ngủ trước chàng.
Sáng sau thức dậy Sở Tịnh Quân mặt mày nhợt nhạt, liền ngồi sang bên cạnh để ngắm nhìn chàng một lúc.
“Đợi một lát nữa ta sẽ bảo nhà bếp luộc hai quả trứng cho chàng chườm mắt, gương mặt đẹp như thế này mà xuất hiện quầng thâm là không được rồi.”
Ta vỗ vỗ vai chàng rồi đứng hẳn dậy, gọi tì nữ lấy nước rửa mặt, Sở Tịnh Quân vẫn ngái ngủ ngồi ôm chăn trên giường, nhưng giọng nói lại vẫn dễ nghe như gió xuân tháng 3, “Sao nàng có thể ngủ say như vậy chứ?”
“Bình thường chàng cũng ngủ say như vậy mà, sao nhiên lại mất ngủ rồi?”
Sở Tịnh Quân không nói nữa, nhìn bộ dạng ngơ ngác hiếm hoi này của chàng, trái tim ra như muốn nhũn ra. thầm thán, chẳng trách nào tiểu thư họ Trần kia lại yêu chàng ngay từ lần gặp đầu tiên, đẹp rung động người như thế này cơ mà.
Ta bắt đầu tò mò về nhan sắc của Thái t.ử, là một người có niềm đam mê các loại sách truyện, ta dám khẳng định rằng bề ngoài của Thái t.ử tuyệt đối không tệ, hơn nữa là một phong cách hoàn toàn khác Sở Tịnh Quân.
Mà cũng không cần phải đoán già đoán non nữa, mấy ngày nữa Hiền đưa ta về cung dự cung rồi, kiểu gì cũng gặp thôi!
*
Sở Tịnh Quân nói rằng ngày 15 mỗi tháng đều phải về cung dự cung một lần, nghĩ việc mình đã phi được một tháng rồi, ta nhiên mọi thứ thật là thiếu chân thực.
Lần này về cung và lần trước khác nhau nhiều, lần trước chỉ là gia mà thôi, tổng cộng chỉ có 4 người là Quân thượng, Hoàng hậu, quân và ta mà thôi, nhưng lần này có nhiều người, nào là gia này Quận Chúa kia, nào là Cung tần này nào là nhân kia, ta chẳng quen ai số họ cả.
Ta nở nụ thân thiện chào hỏi mọi người, có mặt đây ai cũng anh tuấn, xinh đẹp cả, nhưng đẹp nhất vẫn là Sở Tịnh Quân.
Thật đấy!
*
Ta không bận tâm về nhan sắc của mình cho lắm, vì dù sao ta cũng đâu có dự định sinh con cho nhà họ Sở đâu.
*
Cuối ta cũng nhìn Thái t.ử rồi.
Phong thái ung dung tại này quả nhiên xứng đáng để đối thủ của Sở Tịnh Quân.
Ta lén nhìn chàng ta thêm mấy lần, vô thức gật đầu tán thưởng, sau bất ngờ bị ai vòng tay qua eo kéo vào , ta nói vậy chứ gì ai ngoài Sở Tịnh Quân được chứ.
Chàng đưa cho ta một miếng lê, giòn ngọt, ta tiếp chuyện các nhân, công chúa đây, Sở Tịnh Quân cũng nói .
Thế rồi ta vô tình nhìn một góc nọ, gương mặt Thái t.ử đang vô khó coi.
Cạn lời thực sự!
*
Cung không tùy tiện như gia , chỗ ngồi đều đã được sắp đặt sẵn rồi, và ta đương nhiên ngồi bàn Sở Tịnh Quân. Chàng nay vào vai một người quân yêu chiều vợ hết mình, ta cũng không thể để chàng phải mất mặt rồi, cố gắng tròn vai của một chính thê hiền lương tôn sùng quân nhất mực.
Ta quay đầu gắp cho Sở Tịnh Quân một măng, chàng kinh ngạc nhìn ta.
nhau dùng bữa cũng được một tháng rồi, chàng thích gì ta đều , nên ta lại gặp thêm cho chàng một khoai tây hầm thịt, khiến chàng tít cả mắt. Sở Tịnh Quân tươi như thế, nhan sắc lại tăng hạng mấy phần, ta lại phải gắp thêm.
*
Vốn dĩ bữa này cũng sẽ suôn sẻ lắm nếu như không có vài câu nói đ.â.m chọc của Thái t.ử.
Chàng ta mang ly rượu rồi nhìn chằm chằm vào ta, bắt đầu c.ông k.ích Sở Tịnh Quân, “Chúc mừng ngũ đệ đã cưới được một phi tốt như thế này.”
“Mặc dù không được như ý nhưng cũng xem như là một sự an ủi rồi.”
“Không Hiền phi có giỏi đ.á.n.h đàn hay không?”
Nụ trên môi ta cuối cũng tắt hẳn, đặt ly rượu tay xuống, ta lấy khăn tay ra khẽ lau miệng, “Thái t.ử điện hạ, chúng ta đổi bát lớn!”
nay tỷ tỷ phải cho người thế nào là lễ hội!
*
Dám trước mặt bổn nhân, b.ắt n.ạt người đàn ông của ta, gan to đấy!
*
Lần đầu tiên dự cung ta đã cho Thái t.ử một trận quên lối về.
khâm phục bản thân mình quá !
Mặc dù tình trạng của ta cũng không khá khẩm hơn là mấy, nhưng ta có Sở Tịnh Quân, chàng dìu ta lên xe ngựa sau ôm ta vào .
“Có muốn nôn không? Có muốn kéo rèm lên không? Uống một trà nhé?”
Ta xua tay, gượng đáp, “Là Thái t.ử nên ta phải đón, chàng hà tất phải khách sáo như thế?”
Sở Tịnh Quân dùng khăn dấp nước ấm lau mặt cho ta, ta nói chàng rằng chúng ta giờ đã là người một nhà, Thái t.ử đối đầu chàng ấy chính là đối đầu ta, sau này sẽ có ta che chở cho chàng, không cần phải sợ! Nhưng mà ta khó chịu quá rồi, không thể nói gì được nữa, nũng nịu chàng một lúc rồi ngủ thiếp .
Trên người Sở Tịnh Quân có mùi hương thơm nhàn nhạt của hoa cỏ, ta thích.
*
Sáng sau khi mặt trời đã lên đỉnh đầu ta mới thức dậy, nói cụ thể hơn là thức dậy trên giường của Sở Tịnh Quân.
Thực ra đây là giường của hai chúng ta, nhưng từ ngày về dâu tới giờ, chàng ngủ giường lớn ta ngủ giường nhỏ, không hề chung đụng, nay lại chiếm đoạt địa bàn của chàng khiến ta hơi xấu hổ. Sở Tịnh Quân không phòng nữa rồi, sau khi rửa mặt ta liền tung tăng thư phòng khiến chàng không khỏi bất ngờ.
“Có cần uống trà an thần không?”
“Yên tâm! Ta khỏe mạnh, cũng sảng khoái!”
Ta vỗ n.g.ự.c đầy hào.
Sở Tịnh Quân dịu dàng, nhưng khi nhìn món đồ mà tì nữ ôm vào nụ đột nhiên tắt ngấm, “Đây là…?”
“Thái t.ử đã nhắc nhở ta, ta đúng là đ.á.n.h đàn.”
Ta ngồi nghiêm chỉnh, gảy thử vài âm, sau chính thức gảy khúc “Bình Sa Lạc Nhạn”, vốn dĩ là một khúc nhạc du dương da diết thế nhưng dưới bàn tay của ta nó lại trở nên khí thế ngút ngàn, chân mày của Sở Tịnh Quân càng lúc càng đẩy lên cao, chính vào lúc đôi mắt xinh đẹp của chàng sắp trở nên tối sầm ta cũng “thu binh”.
Sắc mặt của Sở Tịnh Quân vô phức tạp, khiến ta không khỏi hoài nghi, “ta đ.á.n.h đàn khó nghe lắm ư?”
Mặc dù có mấy năm ta chưa động vào dây đàn, nhưng cũng không nỗi chứ, dù sao 3 tuổi ta đã bắt đầu học đàn rồi, về phương diện này ta tin lắm.
“Nàng muốn trở về Tây Vực rồi sao?”
Câu hỏi này của Sở Tịnh Quân khiến ta kỳ quái.
“ nhiên lại về để gì? Ta chưa chán phi đâu.”
“Chỉ là đột nhiên nhớ ra mình cũng đ.á.n.h đàn nên muốn thử cho chàng nghe! Đúng rồi! Chàng cũng đ.á.n.h đàn mà, đ.á.n.h cho ta nghe
Sở Tịnh Quân hơi sững lại một , sau khúc “Phượng Cầu Hoàng” chầm chậm vang lên.
*
hay hơn cả ta nữa, được rồi, ta chịu thua.