Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Chẳng bao , tin tức Yến Hành và Lương Âm đính truyền khắp .
Nhưng so việc đó, các tiểu thư quyền quý ở lại quan tâm đến vị trưởng công tử họ Trần hơn nhiều.
“Công tử họ Trần ở Vĩnh Xuyên đúng là phong thái hơn người. ấy ta chỉ tình cờ thấy một trên phố mà tim còn rung động mãi.”
“Thôi đi, đừng mơ mộng nữa. Ta còn nghe nói, công tử Trần đem lòng yêu quý cô Phỉ của Yến vương phủ. Hai người thường xuyên ra ngoài dạo chơi nhau, thân thiết lắm.”
“Lại là cô Phỉ nữa, nàng ta có gì hay chứ?”
“Thật ra cô Phỉ rất tốt bụng. đó nàng cùng công tử Trần câu cá bên sông, câu được bao nhiêu cá. Ta chẳng câu được gì, nàng còn tận tình chỉ dạy, sau đó còn cho ta mấy . Ta thấy nàng thật lòng tốt.”
“Chỉ vài cá đã dụ được ngươi, thật chẳng có mắt!”
“Nói không thích cô Phỉ, sao ngươi lại học nàng, mặc váy trắng, mặt mộc không son phấn? Chẳng lẽ định quyến rũ công tử Trần?”
“Ngươi nói lại nữa xem?”
tức, cả đám náo loạn, cãi vã ầm ĩ.
Trong viên phía sau Yến vương phủ, đám nha đang trốn sau giả sơn lười biếng.
“Thế tử gia cũng gấp thật, cô Lương chưa đầy một tháng đã vội đính , chắc cô Phỉ lại trốn đâu đó khóc rồi.”
Yến Hành đi ngang qua giả sơn, bước chân khựng lại.
Lẽ ra nên răn dạy đám nha vì dám bàn chuyện chủ tử.
Nhưng khi nghe đến ba chữ “cô Phỉ”, chàng lại không nhịn được mà nghiêng người, trốn sau thân cây lắng nghe.
“Ta thấy không đến mức ấy đâu. Gần đây cô Phỉ ngày cũng đi chơi công tử Trần. là du hồ, cúng chùa, ngắm … Đâu còn thời gian buồn rầu?”
Một nha vừa nói vừa phun vỏ hạt dưa.
Làm mấy người kia càm ràm: “Phun bừa bãi, lát nữa tự dọn đấy!”
Cô nha bật cười, rồi hạ giọng thần bí:
“Mấy trước, ta còn thấy công tử Trần cõng cô Phỉ đấy! Các người không biết đâu, ánh mắt công tử Trần nhìn cô Phỉ lúc đó dịu dàng cực kỳ. Hình như còn nói gì đó làm cô Phỉ cười mãi không ngừng. Nhìn hai người họ, đúng là sinh một đôi!”
“Rắc” một tiếng.
Dường như có cành cây bị dẫm gãy.
Đám nha tức im bặt.
Chỉ thấy một mèo hoang nhảy ra sau cây.
Cả bọn vỗ ngực thở phào:
“Dọa chết ta, tưởng quản gia tới cơ!”
Mãi đến khi một nha khác run rẩy quỳ sụp :
“Tham… tham kiến thế tử…”
Cả đám mặt trắng bệch, loạt quỳ .
Yến Hành đứng đó, sắc mặt như băng.
Chàng ném ngọc bội đất.
“Cút.”
11
Yến Hành tìm được ta trong viên.
Chàng bước từng bước phía ta, ánh mắt tối sầm, như bị đè nén điều gì đó rất .
“Phỉ Bảo Châu.”
Giọng chàng lẽo.
Ta vừa quay đầu, cổ tay đã bị chàng túm chặt.
“Những lời ngươi nói trước kia, ta không tin một chữ.”
Ánh mắt lẽo kia làm ta sợ đến cứng người.
“Yến Hành… trùng hợp thật…”
Chàng túm tay ta, không cho lùi nửa bước.
Khuôn mặt tuấn tú mang vẻ âm trầm khiến người khiếp đảm.
“Ta nhớ rất rõ, đó ngươi trốn trong phòng, định dùng đục tự để ép ta cưới ngươi.”
Ta vội gỡ tay chàng ra, lí nhí giải thích:
“Không… không … Ta chỉ đang đục tường để giấu bạc, chàng hiểu lầm rồi… thật sự hiểu lầm rồi…”
Sắc mặt chàng tái nhợt.
“Vậy còn chuyện ngươi nghe tin ta muốn cưới Lương Âm, ăn không nổi, cơm chỉ nuốt được hai miếng, cũng là ta sao?”
“Đó là do ta ăn no ở phủ Trần Giản rồi. Đầu bếp nhà hắn nấu ngon quá, ta cũng ăn quá no…”
Giọng ta lỡ mang chút trách móc thân mật.
Ngay tức, cổ tay ta bị chàng siết đến đau thấu xương.
Yến Hành nghiến từng chữ: “Nhưng ngươi đã ý rồi.
ý làm thiếp của ta. ý hòa thuận lại ta.”
Ta trợn tròn mắt:
“Khi chứ?”
Yến Hành mím , giọng có phần ngượng ngùng, nhỏ đi rõ rệt:
“Lúc ta mang Kim Vương Bát trả lại viện của ngươi.”
Sớm biết thế, ta đã không đá Kim Vương Bát đó!
“Ta thật sự không ý! Chàng hiểu lầm rồi! Yến Hành, buông tay đã, có gì nói…”
Chàng như không hề nghe thấy.
“Ta biết, ngươi đang nói dối. Ngươi chỉ muốn ta cưới ngươi. Được, ta cưới.
Cưới ngươi làm chính thê.”
Lương Âm bên cạnh cuối cùng cũng phản ứng lại.
Nức nở nói: “Yến Hành, chàng có biết mình đang nói gì không? Nếu chàng cưới nàng ta, còn thiếp thì sao? Thiếp biết làm sao?”
Yến Hành nhìn Lương Âm, mấp máy.
Cuối cùng, chỉ nói: “Âm Âm, xin lỗi.”
Ta đứng chết lặng.
đầu tiên, ta cảm thấy tình thế vượt khỏi tầm kiểm soát.
12
Ta sai rồi.
Sai ngay khi nhận lời đến gặp Lương Âm.
Hiếm khi, ta cảm thấy tuyệt vọng.
Khi tình thế rối ren chưa gỡ được.
Yến vương phi ung dung bước tới.
nhìn Yến Hành, giơ tay lên.
Một cái tát vang dội giáng má chàng.
“Đứa bất hiếu! Chưa điên đủ sao?!
“Ta đã ý cho ngươi cưới Lương Âm, giờ ngươi lại muốn làm cái gì nữa?
“Bảo Châu giờ là thê của công tử họ Trần rồi!”
Yến Hành bị tát đến lảo đảo.
Chàng ngây người nhìn đất, như bị đánh đến ngẩn ngơ.
Không ngừng lặp đi lặp lại:
“Bảo Châu là thê của Trần Giản… Sao có thể… Ta không biết mà…”
Vệ sĩ sau lưng Yến vương phi tức xông tới, khống chế Yến Hành.
Ta liếc thấy Trần Giản đứng sau lưng Yến vương phi, mắt liền sáng rỡ, cảm động đến suýt khóc, tức nhào tới.
Ghé sát tai hắn thì thầm:
“Sao chàng lại tới? Đúng là nghĩa khí!”
Trần Giản cười khẽ, nhẹ nhàng ôm ta một cái.
“Là lỗi của ta.”
Ta nhận khăn tay hắn đưa, lau nước mắt.
Lại vỗ nhẹ vai hắn.
“Tốt lắm, bạn bè sống chết có nhau.
“Trần Giản, nay ta nhận định chàng là bạn thân rồi!”
13
Lúc này, Yến Hành vùng vẫy dữ dội.
Đôi mắt đen láy gắt gao nhìn ta, gằn từng tiếng:
“Phỉ Bảo Châu, ngươi ta, ta có thể nhịn!
“Nhưng nếu ngươi dám hắn đi, sớm muộn ta cũng giết ngươi!
“Ngươi không được cưới hắn! Người ngươi thích là ta!”
Ta sợ đến mặt mày tái mét, rụt người núp sau lưng Trần Giản.
“Đi mau, đi mau!”
Trần Giản nhìn Yến Hành.
Khóe hơi cong, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
“Yến thế tử, xin hãy tự trọng.”
Đã quen vẻ dịu dàng của Trần Giản.
đầu thấy hắn nghiêm mặt cảnh cáo người khác, ta nhất thời ngơ ngẩn.
Đến khi quay đầu lại, thấy mắt Yến Hành đỏ ngầu, đang không ngừng gọi tên ta.
Tựa như sắp ăn tươi nuốt sống ta đến nơi.
Sau đó, Yến Hành bị thị vệ áp giải rời đi.
Tiếng hắn gọi tên ta vọng rất trong hành lang, mãi đến khi toàn không nghe thấy nữa.
Ta đứng nguyên tại chỗ, lưng áo ướt đẫm mồ hôi .
Trần Giản khẽ đặt tay lên vai ta, giọng trầm ổn:
“Không sao rồi.”
Ta gật đầu, nhưng tim đập loạn.
Đêm đó, ta gần như không ngủ.
Hễ nhắm mắt lại, trước mắt liền hiện lên ánh nhìn đỏ ngầu của Yến Hành, giống như dã thú bị cướp mất thứ duy nhất thuộc mình.
Ta chợt nhận ra — ta ở lại thêm một ngày , đều là thêm một ngày nguy hiểm.
Ngày sau, trong Yến vương phủ rộ lên tin tức.
Yến Hành bị Yến vương phi đánh một cái tát giữa chính sảnh, lại bị cấm túc.
Lương Âm khóc đến ngất xỉu.
Quan hệ hai nhà vốn đã định xong sự, trong nháy mắt trở nên lúng túng.
Cả phủ rối như tơ vò.
Không ai còn tâm trí để ý tới ta.
Ta nhân lúc ấy, lặng lẽ trở viện.
Đóng cửa.
Đào tường.
Đem toàn bộ bạc đổi ngân phiếu.
Kim Vương Bát được ta gói kỹ, đặt vào rương, dùng vải lót từng lớp.
Ta làm mọi thứ rất chậm, rất cẩn thận.
Không vì luyến tiếc.
Mà vì ta biết — đây là cuối cùng ta còn ở lại nơi này.
Đêm thứ hai, Yến vương phi sai người gọi ta tới.
nhìn ta rất , ánh mắt phức tạp hiếm thấy.
“Bảo Châu,” nói, “ngươi đi đi.”
Ta khựng lại.
“Ngươi không sai,” thở dài, “chỉ là… ở lại nữa, sớm muộn cũng xảy ra chuyện.”
đẩy phía ta một xấp ngân phiếu, giọng khàn khàn:
“Đây là phần ta đã hứa.”
Ta quỳ , dập đầu thật sâu.
Không nói cảm ơn.
Bởi vì giữa ta và , vốn chỉ là một cuộc giao dịch.
Đêm đó, ta thu dọn xong mọi thứ.
Ngoài không trăng, chỉ có gió thổi qua mái ngói.
Ta đứng trước cửa viện, quay đầu nhìn Yến vương phủ cuối.
Không lưu luyến.
Chỉ cảm thấy… nhẹ nhõm.
14
Ba ngày sau, ta rời .
chân Trần Giản rời đến Vĩnh Xuyên.
Ta vừa rời khỏi, liền nhốn nháo cả lên.
Tại một trà trong , tiểu thư đích nữ của phủ Thượng thư – vốn nổi tiếng đoan trang, thanh nhã – vừa uống ngụm trà, tức phun hết ra.
“Vậy ra cái cô Phỉ Bảo Châu đó, bám riết Yến Hành không vì yêu đương gì, mà chỉ vì ba ngàn lượng bạc thôi à?”
Có người điềm đạm sửa lại:
“Ước chừng là một vạn ba ngàn lượng bạc, thêm một Kim Vương Bát bằng vàng ròng trị giá năm trăm lượng nữa.
Lương Âm bị cô ta cho sáu ngàn lượng, tức đến ngất xỉu tại chỗ.”
Các tiểu thư khác xôn xao:
“ ơi, đúng là làm ăn phát đạt! Phụ thân ta ba năm còn chẳng kiếm được từng ấy! Yến Hành chắc tức đến phát điên! Tưởng đâu nàng ta yêu đến chết đi sống lại, hóa ra là yêu bạc trắng hơn cả mạng người!”
Có người gõ bàn, nói như kết luận:
“Không điên mới lạ! Trước còn ầm ĩ đòi đính Lương Âm, bây giờ lại nói không cưới nữa, quay ra nhất định đòi Phỉ Bảo Châu, bảo rằng mình đã yêu nàng ta rồi! Yến vương phi tức quá, tát cho một trận đến nỗi rách da tóe máu, giờ nằm liệt giường chưa dậy nổi đấy.”
“Nhưng mà… bây giờ Phỉ Bảo Châu là vị thê của Trần Giản rồi mà? Chuyện đã định như đinh đóng cột, người ta là công tử của họ Trần ở Vĩnh Xuyên, Yến Hành chẳng lẽ muốn cướp đoạt giữa ban ngày?”
Cả trà bỗng im bặt.
Ngày thứ ba sau khi rời .
Phong cảnh dọc đường như tranh vẽ, núi sông hữu tình.
Ta ngồi trong xe ngựa, vén màn lên nhìn ngó khắp nơi, mắt cứ dán cảnh vật bên ngoài.
Trần Giản ngồi thẳng lưng một bên, tay cầm sách, ánh mắt dừng lại trên người ta, khẽ mỉm cười.
Ta buông màn, ghé sang bên chàng, hiếu kỳ hỏi:
“Vĩnh Xuyên là nơi như thế vậy?”
Trần Giản đặt sách , trầm ngâm chốc lát:
“Không quá tốt, cũng chẳng quá tệ. Nhưng chỉ cần nàng từng đến đó, nhất định sẽ thích.”
Ta bật cười:
“Chàng nói như không nói vậy.”
Đột nhiên, xe ngựa bị ai đó ép dừng.
Thân thể ta mất đà ngã phía trước.
May mà ta bám được vào người Trần Giản, nếu không chắc đầu ta đã gõ một cú giáng.
Ngoài xe ngựa.
Giọng Yến Hành vang lên, khí thế hừng hực:
“Phỉ Bảo Châu, ngươi ra đây cho ta!”
Ta im lặng không đáp.
Yến Hành tiếp tục hét:
“Phỉ Bảo Châu, đừng có giả chết, ta biết ngươi ở trong đó! Mau ra đây! Không ra ta đập nát cái xe này bây giờ!”
Ta vén rèm xe, trừng mắt:
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Yến Hành cưỡi bạch mã, y phục phủ đầy bụi, quầng mắt đen kịt, sắc mặt tái nhợt như người mới khỏi trọng bệnh.
Ta còn thấy cả vết máu lờ mờ thấm qua vai áo hắn.
Thấy ta, vẻ mặt hắn sáng bừng, tay nắm dây cương cũng run lên.
“Phỉ Bảo Châu, ngươi chẳng thích tiền sao? Vậy thì ta đi. Ta là thế tử của Yến vương phủ, tương lai sẽ là Yến vương.
Chỉ cần ngươi chịu gả, toàn bộ Yến vương phủ chính là sính lễ của ngươi.
Ta đảm bảo, ta tuyệt đối không thua kém Trần Giản.”
Ta trừng lớn mắt, chỉ tay vào trán mình.
“Yến Hành, ngươi bị ngã hỏng đầu rồi à?”
Kỳ lạ là, hắn không nổi giận.
Ngược lại, còn mím , sắc mặt đỏ bừng.
Hắn cắn , như hạ quyết tâm lớn lao.
“Ta không điên. Ta biết rõ mình đang nói gì, ta nói ra những lời này đều là thật lòng.
Phỉ Bảo Châu, ta đã nghĩ thông rồi. Người ta thích là ngươi.
Chính là đã thích rồi. Những ngày ngươi rời đi, ta rất nhớ ngươi, cho nên ta đến đây.”
Ánh mắt hắn nhìn ta, thấp thoáng một vẻ cầu khẩn hiếm thấy.
“Phỉ Bảo Châu, ta đi.”
Ta suýt nữa bị hù chết.
Ba ngày trước, hắn còn dọa ăn tươi nuốt sống ta.
Giờ thì bảo thích ta?
Chẳng lẽ đó Yến vương phi cho người đè hắn , đè luôn cả trí nhớ của hắn hỏng rồi?
Ta ngơ ngác không hiểu nổi.
Yến Hành lại hạ thấp giọng, mềm mỏng hẳn đi:
“Phỉ Bảo Châu, ngươi không thích Kim Vương Bát sao? Ta đã cho người đúc thêm rất nhiều cái.
Ngươi muốn nghe gà gáy, ta sẽ cho đúc loại biết gáy; muốn nghe chó sủa, ta cũng cho làm loại biết sủa.”
Đúng như Lương Âm nói.
Ta là một kẻ bán đảo.
Khóc lóc kể khổ để người ta mua .
Vì vài tiền, ta nói phụ thân sắp lao lực chết, nói mẫu thân bệnh nặng sắp chết, nói cả nhà sắp chết đói.
Nói dối không chớp mắt.
Còn cha mẹ ta sống chết ra sao, đói khát thế , thật lòng ta không biết.
Chuyện trước bảy tuổi, ta đều chẳng nhớ được gì.
Mấy năm trôi dạt, ta từng người, cũng từng bị người ta .
Ta từng ở trong căn lều rách nát, gió thổi vào như dao cắt.
Cắn miếng bánh bao nguội , cứng như đá.
Nhưng trong đầu, hiện lên khung cảnh ta từng thấy ban ngày.
Một tòa phủ đệ nguy nga tráng lệ, phồn sa đến lóa mắt.
Ta đứng dưới tường đỏ cao vời vợi, ngẩng đầu nhìn bầu xanh ngắt.
Nắng chói chang khiến ta chảy nước mắt.
ngày ấy, ta – Phỉ Bảo Châu – âm thầm thề lòng.
Ta không muốn sống cảnh không nhà không cửa.
Không muốn cắn mãi bánh bao cứng.
Ta kiếm thật nhiều bạc, thật nhiều.
Vì số bạc mà Yến vương phi hứa, ta có thể làm mọi thứ.
Mà bây giờ, những lời Yến Hành nói thật khẩn, cũng rất nồng nhiệt.
Ta không có lý do để chối.
Thiên hạ này, ai mà chê bạc nhiều?
Nhưng ta nhìn hắn, lại kiên định lắc đầu.
“Ta không muốn.”
Ánh mắt Yến Hành thoáng chốc tan đi tất cả dịu dàng, thay bằng giá vô tận.
Không khí tức trở nên nặng nề.
“Tại sao?”
Hắn nhìn ta không chớp, sắc mặt cứng ngắc.
Gió nhẹ lướt qua tán cây, mát rượi.
Ta ngẩng đầu nhìn .
Bầu xanh như cũ.
“Bởi vì…” – ta cong cười ranh mãnh – “ta hình như… cũng không yêu tiền đến thế.”
-HẾT-