Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Người nhắc đến chuyện hồi nhỏ.

“Lúc nhỏ ta yếu ớt nhiều bệnh, pháp sư bảo ta gửi nuôi tướng quân .”

“Mẫu thân ngay sát vách.”

“Nàng mất mẫu thân từ nhỏ, bị kế mẫu ép sống viện hẻo lánh.”

“Ta thường mang đồ ăn mới lạ cho nàng , nàng liền may túi thơm cảm tạ ta.”

Bệ hạ bật cười:

nghề à…”

“Thêu hổ mà giống mèo hoa.”

ta làm bạn đến năm mười sáu tuổi, phụ thân huynh trưởng của ta đều qua đời.”

“Cho nên…”

Nói đến đây, giọng bệ hạ hơi nghẹn :

“Ta phải hồi cung làm hoàng đế.”

ta đã hẹn rằng nàng đến bên ta.”

“Nhưng đến phút cuối, chẳng vì sao người đưa là di mẫu .”

“Bọn họ ngay cả chút niềm vui cuối của ta cũng cướp .”

“Ta đã mất hết thân nhân, người tiếp theo có phải là ta không?”

Ta không phải an ủi người thế nào.

May mà ta chỉ là đứa trẻ năm tuổi.

Ta có ôm cánh người làm nũng:

“Bệ hạ, bây giờ hoa văn mẫu thân thêu đã đẹp .”

“Người làm cho bệ hạ đôi đồ che gối.”

“Người ta xem nhé.”

09

Ta ăn đến bụng tròn vo, buồn ngủ díp .

Kiếp trước lúc nào cũng bị đói.

Kiếp này ta nhất định phải ăn bù .

Mẫu thân đưa đồ che gối cho bệ hạ:

“Thân chàng không .”

“Phải chú ý giữ ấm.”

Bệ hạ vuốt những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, hỏi:

“Nàng Niên Niên cung có quen không?”

Mẫu thân gật đầu:

vương nhiều.”

“Cũng không khổ hồi nhỏ của ta.”

“Ăn miếng bánh quế hoa cũng phải bẻ đôi chia nhau.”

Bệ hạ giơ che miệng, nhưng vẫn không giấu ý cười:

“Khi là ta lừa nàng.”

“Ta luôn cảm thấy bánh nàng bẻ ra ngon .”

“Nên lần nào cũng cố ý chỉ mang miếng.”

Nến nổ lách tách.

Mẫu thân nắm lấy bệ hạ:

“Lưu Viễn, bây giờ chàng có bảo vệ ta Niên Niên nhất thời.”

“Vậy chàng có bảo vệ ta cả đời không?”

Hơi thở bệ hạ nặng :

“Xin lỗi.”

“Ta không cần lời xin lỗi.”

Mẫu thân ngước , có sự kiên định chưa từng thấy:

“Chàng không đường đường làm hoàng đế sao?”

“Chu Tri sớm muộn cũng có ngày giết chàng.”

“Ta không chàng chết.”

“Ta càng không chết, ta còn có Niên Niên.”

“Chàng có bằng lòng ta lật đổ Chu Tri không?”

Quyền thế của Nhiếp vương đã truyền qua ba đời, thế lực cắm rễ chằng chịt.

Nói thì dễ làm bao.

Nhưng bệ hạ vẫn không chút do dự nắm mẫu thân:

“Ta bằng lòng.”

“Dù cuối phải chết nàng.”

“Cũng đáng.”

10

Kế hoạch đầu tiên của mẫu thân là dẫn ta trở về vương .

Bệ hạ không đồng ý:

“Hắn giết nàng.”

Mẫu thân lắc đầu:

“Hắn đối xử với ta .”

vậy mới hiện sự rộng lượng anh minh của hắn.”

“Trước lúc đó, chàng cũng phải đối xử với hắn chút.”

Bệ hạ im lặng gật đầu.

Ta ôm bệ hạ:

“Gần đây trên người bệ hạ không còn đắng trước nữa.”

“Xin người chăm sóc cho mình.”

Người xoa đầu ta:

“Làm nũng cũng vô dụng.”

“Ta đã dặn mẫu thân . Về nhà cũng phải giám sát luyện chữ.”

Nụ cười của ta lập tức xụ xuống.

Mẫu thân bệ hạ yên lặng nhìn nhau vài hơi thở.

Sau đó bà dẫn ta lên xe ngựa trở về .

Mọi thứ Nhiếp vương vẫn cũ.

Phụ thân đứng chờ ta trước cổng .

còn có nhiều thần tử.

Bọn họ nhìn ta từ trên xuống dưới, giống đang nhìn món đồ.

Phụ thân rơi nước :

“Hàm Tuyết, nàng chịu khổ !”

“Niên Niên, mau đến chỗ phụ thân.”

Ta nghe lời mẫu thân, rưng rưng lao lòng phụ thân:

“Phụ thân, Niên Niên nhớ người.”

Ta lấy toàn bộ châu báu kỳ trân nhận từ bệ hạ ra, đem tặng cho hai thứ đệ.

Ánh phụ thân nhìn ta hiện lên vài phần phức tạp.

Nhưng ta vờ không hiểu.

Ta cung kính thỉnh an mấy vị di nương.

Các bà cũng cười hiền hòa với ta.

Mẫu thân dựa phụ thân, rơi nước tủi thân.

Sự phẫn nộ của mọi người đối với bệ hạ càng thêm mãnh liệt.

Mấy môn khách thân cận vừa cửa đã vây phụ thân tới thư phòng:

“Vương gia mới là thiên mệnh sở quy!”

11

Khi phụ thân đến, cằm ông ta nâng cao:

“Nàng lâu không về nhà, đối bài ta đã trả cho mẫu thân .”

“Còn viện, Nhị lang thân không khỏe, phải đó dưỡng bệnh.”

“Cây nhân sâm nghìn năm của hồi môn của nàng, mấy ngày trước Tam lang không khỏe, ta đã bảo người lấy ra làm thuốc .”

Bất kể phụ thân nói gì, mẫu thân đều cúi mày thuận đáp :

“Trước đây là thiếp hồ đồ, không phu quân .”

nhà sau này đều phải dựa hai thứ tử, tất nhiên nên ưu tiên cho bọn .”

“Thiếp Niên Niên đâu cũng nhau.”

Trước kia mẫu thân luôn không biểu cảm.

Bây giờ bà hạ giọng mềm mỏng lấy lòng, giọng phụ thân cũng dịu :

“Nàng vậy là .”

“Trước kia nàng làm ầm hòa ly, ta không so đo với nàng.”

“Nàng cứ yên trước đã, sau này ta đến thăm nàng.”

Ông ta vừa , mẫu thân liền dặn ta:

“Bất cứ thứ gì phụ thân hoặc tổ mẫu đưa tới, đều không ăn.”

“Họ gọi riêng ra ngoài cũng không .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.