Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bàn hắn miết dọc hông ta.
Ta cắn chặt môi: “Tòa lầu phía trước chính là miếu vũ cúng bái thần tiên, Điện lẽ không e sợ thần linh giáng tội hay ?”
Hắn từ phía vòng nâng nhẹ cằm ta, chất giọng khàn đặc: “Cô tự nhiên không sợ. Dáng vẻ đạo cô khoác trên thân nàng thế … quả thực có một phong vị riêng. Nếu là ở trước mặt tượng thần, cũng chưa chắc không .”
Ta mở to đôi mắt.
Điên . Hắn thật sự điên .
Nước mắt bất giác rơi xuống, lăn dài trong lòng bàn hắn.
Hắn giống bị phỏng, hơi run rẩy, ngón khẽ miết giọt lệ kia.
“Nguyệt Nhi đừng khóc, là Cô sai .”
Ngữ điệu bỗng nhiên chuyển sang cực kỳ nhu hòa, “Nguyệt Nhi, Cô không trách nàng giở tính tình. Nàng chỉ cần ngoan ngoãn Thái tử phi của ta, nàng sẽ chỉ là thê tử duy nhất của Cô thôi.”
ngón hắn vuốt ve từ cằm ta miết thẳng đuôi mắt, thậm chí còn gia tăng thêm vài phần lực đạo.
Ta cảm nhận được một trận tê rần.
“Bằng không thì kì thi khoa cử năm do phụ thân nàng chủ khảo… Cô không ngại tung chút tin tức tiết lộ đề thi đâu.”
Hắn mân mê cuộn lọn tóc vương trên người ta.
Ta cứng đờ trong lồng ngực hắn, một bước cũng không dám cử động.
Ta có cảm nhận được, những lời hắn nói đều là sự thật, hắn hoàn toàn có chuyện bực .
“Điện thật sự chỉ ta thê tử của ngài ?”
Cảm nhận được thân hình ta không còn run rẩy.
Hắn không trả lời câu hỏi của ta chỉ cười khẽ mãn nguyện: “Nguyệt Nhi, nàng đáp ứng .”
“Nàng yên tâm, Cô hôm gặp nàng, chỉ là vì nhớ nàng, tuyệt đối sẽ không động chạm gì nàng.”
Hắn bế bổng ta giường, từ phía ôm trọn lấy ta.
“Đêm hãy để ta cứ thế ôm nàng vậy đi.”
Hắn nhè nhẹ vỗ lưng ta, dường đang dỗ dành một hài tử, , chỉ có nhịp thở của hắn là vững vàng lại.
Ta cũng nhắm nghiền hai mắt, vờ chìm giấc ngủ.
tâm can rối bời, gần suốt một đêm không dám nhắm mắt.
Cho lúc phương đông hửng sáng, hắn buông mi ngắm nhìn ta nằm trên giường.
Ánh mắt si mê cuồng dại, mang theo một thứ ôn nhu bết dính.
“Bọn họ kẻ nào kẻ nấy đều toan tính Cô. Cô mới ngộ … chỉ có nàng đối đãi với Cô là toàn tâm toàn ý.”
âm thanh chìm xuống:
“Cô hận bọn họ. Trước lúc chết kẻ duy nhất nào quên được chính là nàng. May mắn ông trời ban cho Cô một cơ hội lại từ … Dẫu có chút muộn màng, vẫn chưa hẳn là quá trễ.”
7.
Trì Kỳ chân vừa khuất, ta bừng tỉnh mở to mắt.
Thanh Nịnh đỏ hoe đôi mắt bước , trông thấy đôi môi sưng đỏ của ta, nước mắt tức thì lã chã tuôn rơi.
“Tiểu thư, là Thanh Nịnh không tốt. Đêm qua nô tỳ vốn gọi người, ngờ lại trúng mê hương… Lúc tỉnh lại thấy ngoài cửa phòng người có trọng binh canh giữ, nô tỳ không được.”
Ta . Tình cảnh đêm qua, cả bản thân ta còn thoát thân, lại có trách cứ nàng ấy.
“Thu thập hành lý cho ta đi.”
Đạo quán rốt cuộc không dung thân được nữa.
Ta cùng nàng ấy vừa bước khỏi đạo quán, một toán nhân mã nghênh đón, không dung giải thích ép thỉnh hai chúng ta xe.
Xe ngựa lư nhấp nhô chạy kinh thành, không phải là Tề phủ, lại là một tòa biệt viện xa lạ.
Mãi khi Trì Kỳ bãi triều, ta mới được diện kiến hắn.
“Điện , đây là giam lỏng ta ở chốn ?”
Hắn mỉm cười : “Phụ thân nàng truyền tin nàng phải thanh tu ba năm. Cô tính toán xong , đợi một năm sẽ xin Phụ hoàng tứ hôn, Cô đợi không kịp.”
“Cô được nhìn thấy nàng.”
Hắn nâng cổ , ống áo tuột xuống, để lộ một đoạn dây tơ đỏ.
Trên vòng dây đỏ tết chặt một đồng tiền đồng nho nhỏ, tết kèm theo vài lọn tóc mây.
“Cô dùng tóc của nàng, cùng với tóc của Cô, và cả đồng tiền hỷ đan lại thành dây. Cô sẽ mang nó mình.”
Trong mắt hắn đong đầy nhu tình mạch mạch, tựa hồ không phải giả dối.
Ta lại nói nổi lời nào.
“Nguyệt Nhi, nàng lẽ nào không vui ?”
Hắn khẽ nghiêng , giọng điệu bỗng thấp, mang theo một cỗ thân mật âm lãnh, quẩn quanh tai ta.
“Hôm đại ca nàng bị ngự sử dâng sớ hạch tội, nàng đoán thử xem là vì cớ gì?”
Lồng ngực tựa bị một tảng uất khí dồn ứ kìm hẹp, gần không thở nổi.
Từng câu từng chữ của hắn đều thốt vẻ quan tâm ta, hứa hẹn với ta những thứ ta từng khao khát nhất.
cái hắn lại chỉ là bắt ép ta khuất phục, là lấy người nhà ta mồi nhử uy hiếp.
Ta nén lệ ẩm nơi khóe mắt, gượng gạo vẽ nên một nụ cười.
“Được bầu bạn Điện … tự nhiên là vui vẻ .”