Ta Là Ác Quỷ Của Nhà Họ Giang

Ta Là Ác Quỷ Của Nhà Họ Giang

Hoàn thành
7 Chương

Mẹ tôi lấy lão độc thân già được 7 tháng thì sinh ra tôi, một đứa tr/ẻ đủ ngày đủ tháng.

Bà là “đồ l/ẳn/g l/ơ” khét tiếng cả làng.

Chỉ để nuôi tôi khôn lớn, bà mặc kệ việc lão già đó đưa mình lên giư/ờ/ng của những g/ã đ/àn ôn/g luống tuổi khác.

Bà nuốt hết đắng cay, chỉ vì muốn tiễn tôi đi học.

Nhưng tôi lại trốn học, đá/nh nhau, gi/ế/t người, phóng hỏa, việc ác nào cũng làm.

Đứa tr/ẻ nhà bên n/é/m đá tôi, tôi đ/á/nh g/ãy chân nó.

Thằng con nhà cậu m/ắ/ng tôi là đồ ho/a/ng, tôi đ/á n/át h/ạ b0/ộ của nó.

Lão độc thân già định gi/ở t/ò đ/ò/i b/ì, tôi cầm gạch đ/ậ/p v/ỡ đ/ầ/u lão.

Mỗi lần tôi gây họa, đều có người tìm đến tận cửa.

Mẹ tôi lại qu/ỳ trước mặt họ, d/ậ/p đ/ầ/u đến mức máu chảy đầm đìa, van xin họ tha cho tôi.

Bà bị đ/á/nh đến thừa sống thiếu ch/ế/t, vẫn liều mạng che chở tôi trong lòng, khóc lóc cầu xin:

“Hướng Tình, mẹ xin con, sau này đừng động thủ nữa được không?”

“Mẹ sợ sau này không bảo vệ nổi con nữa…”

Tôi chê bà nói nhiều, nên miễn cưỡng gật đầu, hứa sẽ không ra tay nữa.

Mãi đến năm 18 tuổi, nhà họ Giang, dòng họ giàu nhất thành phố này, cho người tới đón mẹ tôi đi.

Họ nói bà mới là thiên kim thật sự, năm xưa bị bảo mẫu bế nhầm.

Một tháng sau, bà được đưa trở về.

Nhìn cái x/á/c không còn một mi/ếng th/ị/t nào lành lặn của bà, tôi phấn khích đến mức run rẩy.

Bà ch/ế/t rồi.

Cuối cùng cũng không còn ai quản tôi nữa.