Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Hai giọt trong nước chậm rãi gần, sau hòa một!

“Hòa ! Hòa !”

“Trời ơi! Thật sự là con ruột!”

“Ta đã nói , cô nương trông giống hệt Vương gia lúc trẻ!”

Khóe môi Liễu Thanh Sa khẽ cong một nụ đắc ý.

Nàng ta quay , nhìn ta, ánh tràn đầy khiêu khích.

lượt , .”

ta siết chặt tay ta, móng tay gần như bấm da thịt.

“Không được! Không thể nghiệm!”

ta gào .

nước vấn đề! Ta không tin!”

!”

Ca ta Tiêu Lăng Phong tới, định kéo ra.

“Sự thật đã bày ra trước , muốn cố chấp bao giờ?”

“Nếu thật sự là huyết mạch nhà chúng ta, nghiệm một lần thì sao? Trừ phi… muội ấy chột dạ!”

“Ta không chột dạ, nhưng ta sợ đau thôi.”

Ta lười biếng nói, tiện tay ném viên sỏi trong tay nước kia.

Nước bắn tung tóe đầy Liễu Thanh Sa.

“Ngươi!”

Liễu Thanh Sa tức nghẹn.

!”

Cha ta nổi giận.

lúc nào con loạn! Qua đây! Lấy !”

Cha ta nắm lấy cổ tay ta, dùng kim bạc chích đầu ngón tay ta.

Một giọt rơi xuống nước trong mới.

Sau chính ông.

Hai giọt trong nước… không hề hòa nhau.

Đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Sắc cha ta trắng bệch, lùi hai .

“Không… không thể nào…”

Ca ta Tiêu Lăng Phong nhìn nước, ánh phức tạp.

“Quả nhiên… quả nhiên là giả.”

ta.

Bà ngây ngốc nhìn nước ấy, như mất hồn.

Bà run rẩy đưa tay muốn chạm nước, bị cha ta vung tay hất ra.

“Thẩm Quân Quân! Ngươi nhìn đi! Đây chính là đứa con gái tốt ngươi bảo vệ suốt mười lăm năm!”

“Là một con hoang!”

Cha ta gầm .

Liễu Thanh Sa tiến đỡ cha ta, dịu giọng an ủi:

“Cha đừng tức giận quá hại thân… tuy không phải ruột thịt, nhưng dù sao ở bên cha nhiều năm…”

“Đuổi nó đi!”

Cha ta thẳng ra cửa, thậm chí không thèm nhìn ta một .

“Đuổi đồ giả mạo ra ngoài! Vĩnh viễn không được Vương phủ nửa !”

đâu! Lột hết mọi thứ đáng giá trên nó xuống! là đồ nhà họ Tiêu!”

Ca ta lạnh lùng bổ sung.

Thị vệ mày dữ tợn vây tới, bọn hạ nhân thay bằng ánh khinh bỉ.

Ta nhìn cảnh , đột nhiên cảm thấy… thật chẳng thú vị gì.

Tiểu Mạnh Bà trong đầu cuống cuồng nhảy dựng:

“Bảo ! Mau chạy đi! Cốt truyện sụp ! Cha ngươi bây giờ hận không thể giết ngươi!”

“Chạy?”

Ta khẽ bật .

Ta đẩy mấy tên thị vệ chắn trước ra, trước Liễu Thanh Sa.

Nàng ta nép trong lòng cha ta, đắc ý nhìn ta.

“Liễu Thanh Sa phải không?”

Ta nghiêng đầu nhìn nàng ta.

“Ngươi phải nghĩ rằng ngươi bớt, ngọc bội, thể nhỏ nhận thân… thì đã thắng chắc ?”

Liễu Thanh Sa che miệng khẽ, giọng thấp mức hai chúng ta nghe thấy:

, bây giờ ta mới là quận chúa phủ Trấn Bắc Vương.”

là con chim khách chiếm tổ chim khác, cuối cùng sẽ trắng tay.”

“Vậy sao?”

Ta thu nụ , ánh lạnh đi.

“Vốn dĩ ta nghĩ, nếu ngươi muốn quận chúa , cho ngươi chẳng sao. Dù sao Vương phủ rách quy củ nhiều quá, ta chán ở .”

“Nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên… coi ta như kẻ ngốc đùa bỡn.”

Ta đưa tay, từ trong ngực lấy ra một mảnh vỡ màu xanh.

“Mọi , nếu ai tin tín vật vậy.”

“Vậy không bằng để mọi xem thử… đây là gì?”

Trong khoảnh khắc nhìn thấy mảnh vỡ kia, nụ Liễu Thanh Sa cứng đờ.

là…”

Ta lắc lắc mảnh vỡ trong tay, tủm tỉm nhìn cha ta.

“Cha, cha nhớ năm con ba tuổi, con từng đập nát thư phòng cha không?”

“Hôm con lỡ tay vỡ khuyết một góc khối ngọc bội Long Phượng Trình Tường cha nói là được tiên hoàng ban thưởng.”

“Lúc cha tức mức muốn đánh con, sau vẫn là tìm thợ thủ công, miễn cưỡng sửa .”

mảnh vỡ nhỏ bị văng ra…”

Ta mảnh ngọc xanh trong tay mình.

“Con vẫn luôn lấy viên bi chơi, giữ tận bây giờ.”

Ta từng áp sát Liễu Thanh Sa.

“Nhưng khối ngọc bội trong tay muội muội… hoàn mỹ không tì vết.”

Sắc Liễu Thanh Sa trong chớp trở nên trắng bệch.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.