Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Nhị ca, huynh suốt ngày nghĩ mấy vớ vẩn , nếu muốn cưới thê t.ử thì đi tìm Tổ mẫu nhờ chỉ cho một mối là được rồi.”
vừa bới cơm vừa chen lời.
Tiểu Nhị ngẩng bốn lăm độ nhìn trần nhà, thần sắc tan nát:
“Nếu cả đời không có được một người một lòng một dạ, thì còn ý nghĩa gì nữa…”
“Ái! Ai đ.á.n.h ta vậy!”
Vân thu tay về, cười tươi như hoa:
“Nhị điện hạ, ngài chiếm chỗ của ta rồi.”
“À? Ờ…”
Tiểu Nhị sững người, vội vàng nhích sang chỗ khác.
“ , muội Tiểu Hàn bao hôn?”
Vân gắp một đũa rau mùi, món Tiểu Nhị ghét nhất, bỏ vào bát hắn, hài lòng nhìn hắn mày đau khổ nuốt xuống.
Kỳ Quân Hàn đỏ bừng, nắm tay áo :
“Ây da, toàn bộ cứ để Tổ mẫu quyết định là được rồi.”
Thượng Quan Cẩn Tiểu Cửu bị bộ dạng của hắn làm cho buồn nôn đến mức hơi nuốt không trôi cơm, đồng loạt nhìn về phía cửa, vừa hay chạm phải ánh mắt của ta.
“Tổ mẫu!”
Mấy đứa vừa thấy ta liền vây quanh, mồm miệng mười kể cho ta nghe trải nghiệm của bọn chúng ở .
Trước kia đều là ta kể cho bọn chúng nghe, thì ngược lại, ra cả đám thỏ con kể cho ta rồi.
21
Kỳ Quân Hàn trở về có một nguyên vô quan trọng, đó là lại mẫu phi của hắn.
hắn ba đã bị chia cắt với mẫu phi, nhưng trong ký ức vẫn còn lưu lại rất nhiều hình ảnh mờ nhạt về nàng.
Đến hắn phát hiện, mẫu phi của hắn chỉ còn lại hơi thở cuối , cố gắng gượng chống đỡ để được hắn lần cuối.
nữ trong hậu cung dùng đủ mọi thủ đoạn cản trở hắn mẫu phi.
Chính Tiểu Cẩn đã đêm khuya xông vào cung, tranh thủ cơ hội để hắn được mẫu phi lần cuối .
Cũng chính lần , hắn phụ của là một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn đến mức nào.
Vì ngai vàng của , ông ta có đem con ruột đưa ra ngoài làm con tin, cũng có đem phi t.ử của ban cho sủng thần mặc sức chơi đùa, bất kỳ ai trong lòng ông ta cũng chỉ là một đối tượng có tùy ý vứt bỏ.
Còn nữ trong hậu cung kia, vẫn vì sủng ái giả dối ấy không ngừng tranh giành, đấu đá, chẳng qua là vì d.a.o c.h.é.m tới người nên không thấy đau thôi.
Kỳ Quân Hàn không hề có ý định tranh đoạt vị, thứ hắn muốn chỉ là tên cẩu đế kia phải trả mạng cho mẫu phi của hắn!
Hắn dẫn theo các huynh đệ tỷ muội nhau lập kế hoạch, nâng đỡ Tam t.ử lên ngôi, g.i.ế.c c.h.ế.t tên cẩu đế kia để tế linh hồn mẫu phi.
Đợi đến khi mọi bụi lắng cát rơi, bọn họ phát hiện lại thêm một nữa đã trôi qua.
Gấp rút vội vàng, cuối cũng kịp trở về trước để Tổ mẫu đón Tết.
“Tổ mẫu, người không đâu, đáng sợ lắm, con sợ đến mức gầy hẳn đi rồi.”
Ta nhìn Tiểu Cửu ba không đã cao lớn hẳn lên, sờ sờ gò má đã mất đi lớp thịt b.úng ra sữa, trong lòng có chút tiếc nuối.
Sau cũng không còn có sờ được cái khuôn nhỏ mềm mại như vậy nữa hay không.
“Tổ mẫu, người còn đâu, Tiểu Hàn đã lưỡng tình tương duyệt rồi, bao thì cho bọn họ hôn vậy?”
Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối
Tiểu Nhị không từ lúc nào lại lén uống thêm mấy ngụm rượu, nói đã hơi líu lưỡi, bị Vân tát cho một cái đến choáng váng.
Ta nhìn hai người có chút căng thẳng kia, mỉm cười nói:
“Đợi Tiểu Hàn đủ mười tám thì hôn.”
Phần lớn nam thực ra đều phải sau lễ đội mũ hai mươi thân, nhưng ta trước kia thường nghe nói nam qua hai mươi lăm là đã sáu mươi lăm rồi.
Mặc kệ là thật hay giả, thiếu niên chính độ xuân xanh chắc chắn vẫn tốt hơn người đã có , đương nhiên phải để hưởng thêm mấy phúc.
Tiểu Hàn mười sáu , nếu ban hôn ngay bây …
Hít… vậy thì cũng quá tội lỗi rồi.
22
Tiểu Hàn sau khi hôn hai thì sinh được một cặp long phượng thai.
Hai người cưng nựng được hơn một tháng liền lúc ta ngủ trưa, lén đặt bọn trẻ vào Thọ Khang Cung.
Đợi ta tỉnh dậy sai người đưa trả về thì hai người đã sớm lang bạt chân trời góc bể rồi.
Ta nhìn hai đứa trẻ con còn đang gặm tay, ngửa lên trời thở dài.
Hóa ra nuôi xong một lứa lại tới một lứa nữa, xong dứt đúng không?!
Vân Tiểu Nhị hình như cãi nhau to một trận, dạo gần đây đang chiến tranh lạnh, ai cũng không thèm để ý tới ai.
Tiểu Cẩn nói bọn họ rất nhanh cũng sẽ gửi cho ta một đứa trẻ, ta bảo nàng đừng có “quạ miệng”.
Tiểu Cẩn không phục, nói với ta rằng Tiểu Lục gần đây đang theo đuổi Nhị tiểu phủ Thượng , ngày nào cũng leo tường, Thọ Khang Cung rất nhanh sẽ đầy đất là trẻ con bò.
Ta: ……
Tiểu Cửu thì lại khá khiến người ta yên tâm, rảnh rỗi là ở luôn Thọ Khang Cung giúp ta trông trẻ, cho đến một lần nàng ra khỏi cung, trở về lại mang theo một bé con, còn vẻ hoảng hốt chỉ vào đỉnh đứa trẻ:
“Tổ mẫu, trên nó có chữ, là “nam phụ si tình”, người có nhìn thấy không?”
“……”
Hay lắm, hóa ra là đợi ta ở đây.
Không chỉ ta không nhìn thấy chữ trên nó, chữ trên đứa trẻ kia, từ sau khi các con trở về từ , ta cũng không còn nhìn thấy nữa.
Không ngờ năng lực còn có chuyển sang người khác.
Đứa trẻ à, con cố gắng lên nhé.
Ta vỗ vỗ vai Tiểu Cửu, khích lệ:
“Ông trời ban cho con năng lực , có lẽ là để con giúp đứa trẻ ấy thay đổi vận mệnh vốn có của , để chúng mở ra cuộc đời thật sự thuộc về chính . Tiểu Cửu, con có sẵn lòng giúp họ không?”
Ánh mắt Tiểu Cửu kiên định:
“Tổ mẫu, con nguyện ý! Con sẽ đối xử với nó giống như Tổ mẫu đã đối xử với bọn con vậy!”
Cả Tiểu Cửu ta đều không , sau đó sẽ có hơn mười đứa trẻ oe oe chờ b.ú.
Không chỉ một thiếu nữ xuân như nàng trông trẻ đến mệt mỏi rã rời, ngay cả ta, một bà lão đã về hưu, cũng bị kéo ra làm lại nghề cũ.
Quả đúng là chủ đ.á.n.h một chữ: xong dứt…
– Hoàn văn –