Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

7.

Ta đưa tay vỗ vỗ lưng hắn:

“Tỷ tỷ một bài cho ngươi nhé, mau ngủ đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

Hắn không nói gì.

Ta nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng suy nghĩ rất lâu vẫn không ra bài ru nào, đầu chưa nghĩ xong thì miệng đã :

“Đến đây ~ niềm vui à ~ dù sao vẫn có ~ rất nhiều thời gian ~”

Một bàn tay lẽo vươn ra bịt miệng ta.

Kiều Ảnh nhíu mày nói:

“Đừng nữa, khó quá.”

Ta sửng sốt:

“Sao tay ngươi thế?”

Ta kéo tay hắn , nhét vào trong chăn.

“Trời thì nằm sát ta đi.”

Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng to, tiếng mưa rơi như ru người ta vào giấc ngủ.

Trong miệng ta lẩm nhẩm “Tuyết Liên Hoa”, tay gõ nhịp lên tay của Kiều Ảnh.

Một lát sau, ta không thể chống chọi lại cơn buồn ngủ nữa.

khi thiếp đi, ta lẩm bẩm một câu cuối cùng:

“Tiểu Ảnh Ảnh, về sau đừng tùy tiện g.i.ế.c gà, ăn thịt cứ nói với tỷ tỷ, tỷ tỷ mua cho ngươi…”

Sau đó, Kiều Ảnh nói gì ta không rõ, ta chỉ biết đêm ấy mình ngủ rất say…

Không biết là do ta ảo tưởng hay là sau đêm đó, thái độ của Kiều Ảnh đối với ta thật sự đã có tiến triển.

Hắn không còn nhạt như nữa.

Ví dụ như, khi ta đi mua thức ăn với hắn ở đầu làng, hắn đi phía nhưng vẫn sẽ dừng lại để chờ ta.

Ví dụ như, nếu ban đêm ta về muộn, hắn sẽ thắp nến cho ta.

Lại ví dụ như, thi thoảng tâm trạng hắn tốt cũng sẽ gọi ta là tỷ tỷ, há há há.

Bấy , ta nhận được niềm vui khi con.

Chỉ là… Tốc độ trưởng thành của Kiều Ảnh thật sự quá khủng khiếp.

Ta phải chuyển nhà liên tục.

May mắn là hàng xóm đều rất hướng nội, không thích ra ngoài hóng chuyện, cuộc sống nhỏ của ta và Kiều Ảnh trôi vô cùng thoải mái.

Bấm ngón tay tính toán, ta đã rời khỏi Vạn Kiếm tông hai năm rồi.

Tuy rằng tốc độ trưởng thành của Kiều Ảnh không còn nhanh như , thế nhưng hắn cũng đã lớn bằng đứa trẻ mười tuổi.

Lúc ta và nhị sư muội đốt linh phù tám chuyện, không ít lần ta từng khoe khoang.

“Ta nói các ngươi , ma quân bây được ta dạy dỗ trở nên rất ngoan, ta nói gì hắn nấy.”

Nhị sư muội:

“Thật sao? Ta không tin.”

Tam sư muội:

“Thật sao? Ta không tin.”

Tiểu sư muội:

“Cái từ dạy dỗ này, có phải có hơi không thích hợp không…”

Ta rất tức giận về câu hỏi của họ!

“Hôm nào ta đưa Kiều Ảnh đó, các ngươi xem thử một chút là biết ngay.”

“Tính tình lãnh đạm của hắn thật sự không phải thứ người bình thường có thể chịu nổi đâu.”

Ta ôm linh phù khóc lóc, không hề nhận được có gì sai sai.

Cho đến khi…

Nhị sư muội:

“Đại sư tỷ. Ngươi có nhìn ra cửa không?”

Cơ thể ta chấn động, mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía cửa.

Thế nhưng chỉ kịp nhìn thấy một góc áo.

Trời ơi, xong đời rồi.

Ta cười một tiếng:

“Ta đi dỗ trẻ đây.”

8.

Thấy ta ra ngoài, Kiều Ảnh bắt đầu tăng tốc độ.

Hắn chạy lên ngọn núi cạnh, ỷ vào dáng người nhỏ nên rất nhanh đã bỏ xa ta.

Thằng nhóc chet tiệt này!

Ta hít sâu vài hơi, nhấc chân chạy vào rừng.

“Kiều Ảnh!”

Ta đi gọi:

“Ngươi ra đây mau!”

“Tỷ tỷ giải thích với ngươi , ngươi đừng tức giận nữa!”

Tuy nhiên, mặc cho ta hét khàn cả cổ, vẫn không hề có tiếng trả lời.

Cành cây cứa vào da khiến ta đau đớn.

Sắc trời tối, trong lòng ta không hiểu tại sao bỗng dưng thấy rất tức giận.

Ta dễ dàng lắm hả?

Ta, một thanh niên tốt trong thời đại không hiểu sao đột nhiên xuyên tới nơi này, chưa hưởng được tốt lành nào đã phải trẻ con.

còn không phải là trẻ bình thường, hắn chính là ma quân Phượng Ảnh g.i.ế.c người không chớp mắt đó!

Có trời biết ta đã sống khổ sở thế nào suốt những năm .

Đêm nào ta ngủ cũng nằm mơ bị ma quân thịt.

Kết quả là bây

Ta còn phải chạy khắp ngọn núi thằng nhóc , sau khi được còn phải dỗ dành, quá sức mệt mỏi!

Ta càng nghĩ càng giận, sau đó dứt khoát mặc kệ luôn.

Khi ta đặt m.ô.n.g đất, ta nhận ra mình là chúa xui xẻo thật sự.

“Á——”

Ai đào hố ở đây thế!

Bấy , ta không thể gì khác ngoài việc nằm sõng soài dưới hố sâu, ngẩng đầu nhìn trăng nhô lên trên đỉnh đầu, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời của mình.

Thật sự là… Không có ý nghĩa gì cả.

Với công lực của ta thì vốn dĩ có thể trực tiếp bay lên, nhưng ta không thế, cứ nằm yên dưới đáy hố.

Thứ nhất, ta mệt mỏi, ta nghỉ ngơi.

Thứ hai, ta xem xem, chờ lát nữa thằng nhóc thúi Kiều Ảnh không thấy ta thì có sốt ruột hay không.

Dù sao ta ở hắn lâu như rồi, cho dù là cún cũng phải ra tình chớ!

Mãi đến khi trăng sáng vằng vặc, mãi đến khi khắp núi vang vọng tiếng tru của mấy con thú rừng, vẫn không có ai đến ta…

Mệt tim quá.

Ta thở dài một hơi, xoay người ngồi dậy, chuẩn bị bay lên thì thấy trên đỉnh đầu vọng tiếng sột soạt.

“Này.”

Ta ngạc nhiên vui vẻ, ngẩng đầu nhìn lên.

Kiều Ảnh thản nhiên cúi đầu nhìn ta:

“Có thể trèo lên không?”

Ta lập tức nghiêng người sang một :

“Haiz, hình như trẹo chân rồi, không đứng vững nữa.”

Kiều Ảnh không lên tiếng, lẳng lặng nhìn ta.

Ta bắt đầu chột dạ, chuẩn bị ngừng diễn, trở lại bình thường thì thấy Kiều Ảnh im lặng bỏ đi.

Ta: “??”

Ta ngơ ngác tại chỗ, chưa kịp phản ứng thì đã thấy hắn trở về.

Kiều Ảnh ném một sợi dây thừng :

“Nắm lấy nó đi, ta kéo ngươi lên.”

Huhuhu, động quá, thật sự rất động.

Đúng là không uổng công ta hắn .

Ta nắm lấy sợi dây thừng, bộ cọ xát một chút, sau đó thuận thế trèo lên.

“Tiểu Ảnh Ảnh, tỷ biết ngươi sẽ không mặc kệ tỷ !”

Ta túm lấy tay hắn, lấy áo hắn lau đi bụi bặm trên mặt mình.

Kiều Ảnh ghét bỏ rút tay ra:

“Đừng gọi ta như , gớm quá.”

Ta bĩu môi:

“Đâu có, thân thiết biết bao.”

Diễn kịch phải diễn cho trót, ta khập khiễng đi theo Kiều Ảnh chân núi.

Chưa đi được vài bước thì hắn đột nhiên ngừng lại, ta suýt nữa đụng phải người hắn.

“Sao ?”

Kiều Ảnh quay đầu nhìn thoáng chân ta, sau đó đi đến cạnh ta, nắm lấy tay ta đặt lên vai mình.

Ta ngây ngẩn cả người, nghiêng đầu nhìn hắn với vẻ khó tin.

Kiều Ảnh mím môi:

“Ngươi đi quá chậm.”

…………

9.

Nửa năm sau, ta dắt Kiều Ảnh đến một ngôi làng .

Ngôi làng này không giống những ngôi làng đây chúng ta từng sống.

Người dân trong làng này… Quá nhiệt tình!

Ví dụ như này.

Trương đại thẩm nắm tay ta:

“Đệ đệ ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Ta nhìn vẻ mặt lùng của Kiều Ảnh, ngượng ngùng cười nói:

“Chắc khoảng mười lăm.”

“Ái chà, không còn nhỏ nữa, hai năm sau là có thể cưới vợ rồi!”

Cưới vợ á?

Ta sửng sốt, chuyện này ta hoàn toàn không hề nghĩ tới.

Ai nguyện ý gả cho ma quân chứ, thế không phải là tự c.h.ế.t à?

Ta còn chưa trả lời, Trương đại thẩm đã tiến lại gần.

ngươi thì sao?”

Ta: “Hả?”

Trương đại thẩm:

“Muội t.ử à, ta thấy ngươi cũng không còn nhỏ nữa, đã kết hôn chưa?”

Ta theo bản năng trả lời:

“Vẫn chưa.”

Ta là người tu tiên, kết hôn cái gì chớ?

nữa, bản thân ta cũng không rõ mình bao nhiêu tuổi rồi, nói không chừng còn có thể nội người ta luôn, chẳng là vẻ ngoài nhìn vẫn trẻ thôi.

tốt quá rồi!”

Thím Trương vui sướng, vỗ lên tay ta.

Ta rụt tay về, hoảng sợ nhìn ta:

“Sao thế?”

ta kích động nói:

“Ta có một đứa em họ đủ tuổi cưới vợ, ta thấy ngươi rất hợp nha!”

Ta nhất thời câm nín.

Trong lòng bắt đầu suy nghĩ nên chuyển nhà vào mai hay là mốt.

Thấy ta không nói lời nào, Trương đại thẩm được nước lấn tới:

“Không thì, ta bảo hắn tới đây, để hai người gặp mặt một lần nhé?”

Ta vội vàng từ chối:

“Không…”

“A tỷ, ta đói bụng.”

Giọng nói Kiều Ảnh khàn khàn, hắn bình tĩnh nhìn Trương đại thẩm, ánh mắt cực kì không thân thiện.

Trương đại thẩm bị hắn nhìn chằm chằm đến mức sợ hãi, ngượng ngùng đứng lên:

“Các ngươi ăn cơm đi, ta không quấy rầy nữa.”

khi ra khỏi cửa, ta còn không quên quay đầu lại nói một câu:

“Đại muội t.ử, ngươi cứ cân nhắc đi, em họ của ta rất tốt.”

Ta: “……”

Nhìn bóng lưng ta biến mất sau đồng, ta không thể không thở phào nhẹ nhõm.

Kiều Ảnh đi tới cạnh ta.

“Ta không thích nơi này.”

Ta nghĩ rằng hắn thấy ở đây không thoải mái, cũng không nghĩ nhiều, đồng tình nói:

“Ta cũng không thích chỗ này lắm.”

“Nếu , chúng ta lại chuyển nhà đi?”

Kiều Ảnh quay đầu nhìn ta.

Bây hắn cao ta rồi.

“Ừm…”

Thế nhưng, chúng ta vẫn chưa thể chuyển nhà ngay.

Bây vào mùa mưa, mưa suốt mấy không ngừng.

Ta và Kiều Ảnh đành tạm nán lại trong thôn.

Trong lúc đó, em họ của Trương đại thẩm thế thật sự tới nhà, thoạt nhìn có vẻ… không được tốt lắm.

Thế nhưng vì phép lịch sự, ta vẫn loa nói với hắn vài câu, vất vả lắm đuổi được hắn đi, quay đầu đã bị Kiều Ảnh doạ sợ.

Không biết hắn đã đứng sau lưng ta từ bao .

“Sao ngươi đi không có tiếng hả?”

Kiều Ảnh không trả lời ta, chỉ thâm ý nhìn người đàn ông đi dưới màn mưa , giọng lùng:

“Người , không giống người tốt.”

Ta bị hắn chọc cười:

“Sao hả? Có phải người tốt hay không thì ngươi liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được chắc?”

Kiều Ảnh nghiêng đầu nhìn ta một cái rồi trở về phòng mình.

Tính tình của hắn vẫn rất kì quái, trong khoảng thời gian này còn kì quái .

Ta thầm đoán, chắc là hắn đến tuổi dậy thì.

Buổi tối, ta đốt linh phù nói chuyện phiếm với các sư muội.

“Các ngươi nói xem, chẳng may nào đó Phượng Ảnh khôi phục kí ức, thịt ta thì sao?”

Nhị sư muội sửng sốt:

“Sao tự dưng lại hỏi thế?”

Ta chậc chậc một tiếng:

“Gần đây hắn có hơi kỳ quái, nhưng ta lại không tả được hắn kỳ quái ở đâu. Tóm lại, mỗi lần đối diện với hắn thì ta đều rất sợ hãi.”

Tam sư muội nói:

“Haiz, đừng suy nghĩ nhiều gì, có thể bởi vì thời tiết không tốt cho nên tâm trạng hắn sa sút thôi, ngươi cứ quan tâm hắn là được rồi.”

Ta: “……”

“Tiểu sư muội đâu?”

Nhị sư muội:

“Dạo này nàng bận yêu đương, gần đây quen biết một kiếm tu, nào cũng chạy theo người ta.”

“Thôi không nói nữa, ta phải đi Phù Dung các mua điểm tâm đây, muộn tí nữa sẽ không cướp được.”

Tam sư muội:

“Ta cũng phải đi ngâm suối nước nóng đây.”

“Hẹn gặp lại nha đại sư tỷ.”

Ta nhìn ánh sáng trên linh phù tắt ngóm, ngửa đầu nằm giường.

Phải nhanh ch.óng chuyển đi thôi, lần tới chúng ta chuyển đến kinh thành .

Nơi đó náo nhiệt, đúng lúc vui chơi một chút.

Tùy chỉnh
Danh sách chương