Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
20.
Khi ta tỉnh dậy, cả căn phòng lặng im như tờ, không có một ai.
Ta xoay người xuống giường, định gọi người thì thấy mặt đất chính giữa phòng bắt rung chuyển.
Ta: “??”
Động tĩnh chấn động càng lúc càng lớn, ta ngồi xổm trên mặt đất nhìn chằm chằm chỗ đó không chớp mắt.
Vài giây sau, mặt đất sụp xuống, tạo thành một cái hố lớn.
Ba người mặt xám xịt từ trong hố ngoi lên, ngẩng nhìn chằm chằm ta.
“Đại sư tỷ!!”
Ta giật giật khóe :
“Các ngươi… được tới tận hả?”
sư muội tình nghĩa nói:
“Đại sư tỷ, ta đến đón tỷ về nhà nè!”
Tam sư muội:
“Nghe nói ngươi suýt bị thịt rồi, các tỷ muội lo lắng đến độ đêm không ngủ nổi, cực kì đau lòng!”
Tiểu sư muội:
“Iêm cũng !”
Ta: “……”
Sao không đến sớm hơn, sao bây giờ mới đến hả?
trèo ra khỏi hố:
“Nhanh lên, mau dọn dẹp đồ đạc đi, ta phải đi ngay bây giờ.”
Ta nhìn ra sau lưng , tỏ thông:
“ ta… Hình như không đi được rồi.”
Giọng nói u ám trầm thấp của Phượng Ảnh vang lên:
“Các vị cứ đến rồi đi như thế, dường như không thích hợp lắm nhỉ?”
Các sư muội đồng loạt dừng lại.
Phượng Ảnh chậm rãi đi tới trước mặt các nàng:
“Ta thấy mấy vị có hơi quen mắt.”
Ta cười khổ.
Có thể không quen sao?
Mấy người trước nhảy nhót vui trên mộ của ngươi đấy.
sư muội chuyển đề tài:
“Đại sư tỷ, thấy tỷ sống an nhàn như , các sư muội yên tâm rồi.”
“Núi cao sông dài, ngày sau ta ắt gặp lại.”
Tam sư muội:
“Đại sư tỷ, hẹn gặp lại.”
Tiểu sư muội:
“Đại tỷ phu, hẹn gặp lại!”
(*) tỷ phu: chồng của tỷ tỷ.
Dứt lời, ba người đồng loạt nhảy vào trong hố, trước khi thổ độn không quên thi triển pháp quyết phủ đất về như cũ.
Ta đứng yên không nhúc nhích.
Tiểu sư muội mới gọi Phượng Ảnh là gì cơ?
Ta nghe không rõ lắm.
Phượng Ảnh đi tới trước mặt ta, nhẹ nhàng vuốt tóc của ta ra sau tai:
“Tiểu sư muội của ngươi gọi ta là gì ?”
Ta khóc không ra nước mắt.
Làm sao ta biết được nàng có ý gì!
21.
Phượng Ảnh áp trán lên vai ta, giọng nói run rẩy:
“Kiều Lạc Lạc, ngươi đừng đi theo .”
Ta chớp mắt.
Hắn gọi ta là gì cơ?
Trước vẫn luôn gọi ta là tỷ tỷ, sao bây giờ lại đột nhiên gọi thẳng tên?
Ta định mở thì nhận ra Phượng Ảnh dường như không ổn.
Cả người hắn quá nóng, ta chỉ nhẹ nhàng chạm vào hắn một cái là suýt chút hắn đã ngã sấp xuống ngay.
Ta vội vàng đỡ hắn dậy, gọi to về phía cửa:
“Người đâu, mau đến !”
…………
Tiểu nha hoàn hỗ trợ chăm sóc cho Phượng Ảnh.
Ta mới thở phào nhẹ nhõm thì thấy mặt tiểu nha hoàn muốn nói lại thôi nhìn ta.
“Sao thế?”
Tiểu nha hoàn mím môi, kéo ta sang một :
“Kiều cô nương, lần này chủ thượng bị thương vì ngươi, ngươi có thể… Đối xử tốt ngài ấy hơn được không?”
Ta hơi khó hiểu:
“Hắn bị thương khi nào?”
Tiểu nha hoàn nghe thế, sửng sốt nói:
“Ngươi không biết sao? Roi mà đại trưởng lão lấy ra đ.á.n.h ngươi là Thực Cốt Tiên, chiếc roi đó mỗi lần sử dụng, nếu như không hút đủ m.á.u thì không thể thu về.”
“Chủ thượng thay ngươi chịu mười roi.”
Nghe , cả người ta giống như bị sét đ.á.n.h, sững sờ tại chỗ.
Chuyện này, ta thật sự không biết.
…………
Sau khi tiểu nha hoàn rời đi, ta quay nhìn Phượng Ảnh, trong lòng đột nhiên thấy có hơi khó chịu.
Phượng Ảnh nghiêng người nằm trên giường, mày nhíu c.h.ặ.t.
Dáng này của hắn khiến ta nhớ tới mùa đông năm ngoái, khi đó Kiều Ảnh ngã trên núi bị thương chân, không nói một tiếng mà cứ thế chịu đựng suốt mấy ngày.
Khi ta phát hiện ra thì hắn đã không thể đi nổi.
Ta không biết trị bệnh cứu người, chỉ có thể cõng hắn đi tìm thầy t.h.u.ố.c.
Khi đó, Kiều Ảnh nằm sấp trên lưng ta, đó là lần tiên hắn gọi ta là tỷ tỷ.
…………
22.
Phượng Ảnh khôi phục nhanh, đến mấy ngày đã khoẻ lại.
Thế nhưng, sau đó hắn trở nên bận rộn, cả ngày đi theo một đám bàn việc trong điện.
Tính ra, đã gần nửa tháng rồi ta gặp hắn.
Theo lý mà nói, đáng lẽ ta phải vui thanh nhàn.
nhưng không biết vì sao, trong lòng ta luôn thấy không thoải mái lắm.
Kỳ lạ ghê.
Một buổi sáng nọ, ta nghe thấy đám tiểu nha hoàn thì thầm nhau.
“Nghe gì ? và tiên chuẩn bị nghị hoà đó!”
“Sao lại thế?”
“Mấy năm trước đại chiến, dẫn đến song phương lưỡng bại câu thương, tổn thất trầm trọng, nếu tiếp tục chiến đấu e là không thể hồi phục được.”
“ Quân đã ký kết minh ước đại biểu của tiên là Hành Sơn nhất phái, này từ nay yên ổn hoà bình.”
Ta nằm sấp trên tường, nghe lén cực kì tập trung.
Thế thì tốt rồi!
hòa hảo, sau đó ta có thể được tự do rồi!
Dù sao ta cũng là người trong tiên , sao có thể bị nhốt mãi ở ?
Khóe ta chậm rãi nhếch lên.
Thế nhưng, kịp vui mừng thì đã nghe tiểu nha hoàn đó nói tiếp một câu:
“Để biểu lộ thành ý, nghe nói kết thông gia! quân ta sắp sửa cưới đệ nhất mỹ nhân tiên làm hậu rồi!”
Tay ta khẽ run, không cẩn thận làm vỡ bình hoa cửa sổ, khiến cho mấy tiểu nha hoàn hoảng sợ.
“Kiều cô nương?”
Ta khoát khoát tay:
“Không sao không sao, các ngươi đi đi, lát ta tự dọn.”
Ta cũng không biết mình làm sao , trong lòng thấy khó chịu.
Nhân lúc không có ai xung quanh, ta đóng cửa lại.
Ta đốt cháy tấm linh phù cuối cùng.
sư muội:
“Sao thế?”
Ta hỏi nàng:
“Lần trước ngươi hang như thế nào ? Gửi cho cho ta một bản vẽ đi.”
Tam sư muội:
“Ngươi một mình á? Thế thì phải đến bao giờ mới xong?”
Ta mỉm cười:
“Không phải có các ngươi sao?”
Các sư muội: “……”
Ta thông suốt rồi.
Nếu ở lại không vui, thì ta đi là được.
Phượng Ảnh sắp cưới vợ, ta ở không phải xấu hổ sao?
Đợi đến khi ta tự thuyết phục bản thân xong, sư muội kia cũng vặn gửi bản vẽ sang.
Ta xắn tay áo lên, chuẩn bị sẵn sàng vào việc.
23.
Ta suốt ba ngày, vất vả mãi mới xong.
Các sư muội đứng sẵn ở hang chờ ta.
Ta cực kỳ động, ôm các nàng khóc lóc:
“Ta nhớ các ngươi muốn chet!”
sư muội:
“Quan hệ của ta tốt như sao?”
Tam sư muội:
“Nàng rốt cuộc khóc cái gì ?”
Tiểu sư muội:
“Không biết, nhưng nhìn qua t.h.ả.m nha.”
…………
Ta theo các nàng trở về Vạn Kiếm tông, làm một đại sư tỷ cả ngày chỉ lăn lộn chờ chet.
Một ngày nọ, ta đang gặm đùi gà, ba sư muội đứng đối diện ta dùng mặt buồn bã nhìn ta.
Trong lẩm bẩm.
“Có phải tỷ ấy mập lên rồi không?”
“Hình như có đó, quần áo kia mặc được không?”
“Chắc là vẫn mặc được, chật một chút thì vẫn mặc mà.”
…………
Ta ngây thơ hỏi:
“Các ngươi đang nói gì ?”
dứt lời, ngoài Vạn Kiếm tông đột nhiên vọng đến tiếng pháo rộn rã.
Ta giật mình, chân gà trong tay rơi xuống đất.
“Sao thế? Có người định cho nổ núi à?”
Các sư muội liếc nhau một cái, sau đó cực kỳ nhiệt tình tiến lên.
sư muội:
“Không sao không sao, trên núi có người bắt heo rừng ấy mà.”
Tam sư muội:
“Đại sư tỷ mau nếm thử đi, là rượu do chính tay ta nấu đó.”
Ta được nhiệt tình rót cho nửa chai rượu, sau đó…
Không có sau đó .
…………
Đến khi ta thức dậy, kịp tỉnh táo thì đã nghe thấy ngoài vọng vào một tiếng kêu lớn:
“ hậu đến!”
Tấm rèm màu đỏ trước mặt từ từ được vén lên.
Ta nhìn bàn tay thon dài kia, óc tỉnh táo lại.
Mẹ ơi, con bị bán rồi!
Phượng Ảnh mặc một chiếc áo choàng màu đen, áo trong màu đỏ ch.ói mắt.
Hắn vươn tay về phía ta, mỉm cười.
Khuôn mặt ta lập tức đỏ bừng, không kịp ngợi đặt tay lên tay hắn, để mặc hắn dẫn đi.
Sau đó, ta không nhớ gì cả, chỉ nhớ đến khi mở mắt ra lần , ta đã thấy bản thân ngồi trong hỉ phòng.
Phượng Ảnh đứng đối diện ta, ánh mắt sáng rực nhìn ta.
Ta suy một lúc lâu mới mở :
“Có thể giải thích một chút không? Không phải ngươi nói muốn cưới tiên đệ nhất mỹ nhân sao? Sao tự dưng biến thành ta rồi?”
Phượng Ảnh:
“Đối ta mà nói, ngươi chính là tiên đệ nhất mỹ nhân.”
Hắn nói tiếp:
“Ngươi có đồng ý trở thành hậu của ta không?”
Ta nhìn hỉ phục trên người mình, lại nhìn màn đỏ giăng khắp phòng.
“Bây giờ ngươi mới hỏi, không phải muộn rồi à?”
Thằng nhóc này, ai dạy hắn trảm trước tấu sau thế hả?
Phượng Ảnh khẽ cười tiếng, đưa tay nâng mặt ta, chậm rãi tiến lại gần…
Trái tim ta điên cuồng đập mạnh, cả người cứng đờ.
“Chờ đã!”
Ta chống tay lên n.g.ự.c hắn, dũng mở .
Phượng Ảnh rũ mắt nhìn ta:
“Hử?”
Ta nói:
“Ngươi hứa ta ba điều được không?”
Phượng Ảnh:
“Ngươi nói đi.”
Ta hít sâu một hơi:
“Thứ nhất, phải đối xử tốt ta suốt đời.”
Phượng Ảnh:
“Cầu không được.”
“Thứ , giúp ta đ.á.n.h ba sư muội của ta một trận, nếu không thì ta nuốt không trôi cục tức này.”
Phượng Ảnh:
“Được thôi.”
“Thứ ba…”
Ta suy một chút.
“Thứ ba vẫn ra, đợi khi nào xong ta nói cho ngươi biết.”
Phượng Ảnh cầm tay ta, nghiêng người đè ta xuống.
“Ta chờ.”
(Hết.)