Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
Ta nghe , sắc mặt liền biến hẳn, trừng mắt nhìn Phó Viễn Châu đầy giận dữ.
Loại người hắn, cần có lợi cho bản thân thì gì cũng có thể nói được.
Nghĩ , ta bỗng trừng trị hắn một chút e là chưa đủ — lần , ta khiến hắn trả giá đắt, lột cho hắn một lớp da.
Vì , ta tỏ vẻ “xiêu lòng” đồng ý hắn ở lại.
Trước ta bàn bạc kỹ với khuê mật, nên không hề lo lắng về phản ứng của nàng.
Phó Viễn Châu vừa Lưu trở về, ánh mắt lập dán chặt người nàng.
Dạo gần vì bận rộn truy tìm tung tích hai ta, hắn chưa được “giải tỏa”, với một kẻ sống kỹ viện quanh năm hắn, đúng là khổ sở.
là hắn kiếm cớ được ở riêng với .
Ngay khi ta rời đi, hắn lập bắt đầu giở trò tay chân với nàng.
Tất cả đều nằm kế hoạch của ta, vì vậy không lên tiếng ngăn cản.
Cho khi hắn bất ngờ nắm lấy tay Lưu , nàng liền hét lớn.
Ngay lập , rất nhiều người từ ngoài xông , nấy đều trừng mắt nhìn Phó Viễn Châu, hóng không chớp mắt.
Thậm chí có mấy bà thím không nhịn được nhổ bãi nước bọt thẳng người hắn.
Bọn họ chẳng thèm quan tâm Phó Viễn Châu là , địa vị có cao cỡ nào.
biết — làm ra , thì đừng trách người đời buông lời phán xét.
8
“Phó nhị thiếu gia sao lại dính líu với chính chị dâu của vậy? Anh trai hắn chẳng vừa mới chết trận ngoài sa trường sao? Làm ra , đúng là khiến người ta không ngờ tới.”
“Anh trai chưa lạnh xương, em trai nảy sinh tà niệm với chị dâu. Theo ta , loại người nên bị đánh chết luôn cho rồi, khỏi ra ngoài hại người khác.”
“Loạn đấy. Thôi thì ta đứng xem náo nhiệt là được. chẳng thích vinh hoa phú quý? Theo ta , biết đâu nữ nhân kia lại đồng ý với Phó nhị thiếu gia, dù sao điều kiện cũng quá tốt.”
Dân làng nơi lập chia thành hai phe.
Một số người cho ta và khuê mật sẽ có cốt khí từ chối Phó Viễn Châu, khinh thường hành vi bỉ ổi của hắn.
Một số khác lại cho ta sẽ không nỡ buông bỏ vinh hoa phú quý, cuối cùng vẫn chọn Phó Viễn Châu.
ra, cả hai cách nghĩ ấy đều sai.
Muốn nói ta cam tâm từ bỏ vinh hoa phú quý, thì đương nhiên không có đạo lý .
Nhưng凭什么 ta hy sinh cuộc sống hạnh phúc khó khăn lắm mới có được?
Phó Viễn Châu tiếp tục ở lại nhà, cho khi những chứng cứ ta thu thập được đầy đủ.
ra Phó Viễn Châu không hề là một tên công tử ăn chơi vô dụng vẻ bề ngoài.
Hắn có dã tâm, có mưu tính của riêng .
những việc hắn làm, e có cho hắn mười cái đầu cũng không đủ trả giá.
Ta và khuê mật theo Phó Viễn Châu quay trở lại kinh thành.
Lần , ta có đủ tự tin triệt kéo hắn ngã xuống.
Vừa bước chân phủ, Phó Viễn Châu không kìm được nhìn ta.
“Mau giao sổ sách ra !”
“ những thứ tay nữa, tất cả đều nộp lại. là phủ Hầu, cần các nghe lời ta, bảo đảm vinh hoa phú quý vẫn nguyên.”
Ta khẽ cười một tiếng, hoàn toàn không ý kẻ đang mượn oai hùm .
không hề uy hiếp được ta, Phó Viễn Châu bắt đầu cuống lên.
Sau , hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết mọi thứ được nắm chặt tay .
nhưng ta lại kiên quyết giữ lấy tài sản của , không chịu nhượng bộ dù một chút.
Nhìn bộ dạng dầu muối không của ta, Phó Viễn Châu giận đập mạnh tay xuống bàn.
“Giang Dao, ta là đang khách sáo với thôi.”
“ sự nghĩ ta không làm gì được sao?”
Hắn định dùng biện pháp cưỡng ép với ta, nhưng không ngờ ta lại là người ra tay trước.
Ta từ ngực lấy ra một cuốn sổ.
“Muốn dạy dỗ ta à?”
“Đợi xem xong mấy thứ , rồi hãy nghĩ xem dám dạy dỗ ta nữa hay không!”
Ta ném cuốn sổ thẳng tới trước mặt Phó Viễn Châu.
Hắn nghi ngờ mở sổ ra, tiện tay lật một trang.