Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
nghe tôi, Diệp Tu gần như bật khóc.
“Vu ! Em đi đâu vậy? Tôi tìm em khắp nơi. Bố mẹ em nói em đi rồi không lại nữa. Công ty cũng không tiết lộ em đi đâu… Tôi đã tìm em một tháng trời. Cuối cùng em cũng trở lại rồi!”
Nhìn anh ta lúc thật thảm hại — người gầy rộc đi rõ, râu ria mọc tua tủa, mái tóc rối bù như tổ quạ, mắt trũng sâu, chẳng còn chút dáng vẻ của người đàn ông tôi từng yêu.
Tôi lạnh nhạt hỏi:
“Diệp Tu, mang đủ giấy tờ chưa? Hôm nay tròn một tháng rồi đấy.”
Ánh mắt anh ta tối lại, như thể bị dội một gáo lạnh giữa mùa đông.
“Vu … ly mà, được không?”
Tôi nhìn thẳng mắt anh ta, không mang một chút cảm xúc:
“Không thể.”
“Anh ta quên, tôi đã cố gắng bao nhiêu có thể bình tĩnh ngồi đây. Nếu anh không ký, tôi kiện. Khi ra tòa, gì anh che giấu bao năm qua đều phơi bày — mặt mũi anh liệu có giữ nổi không?”
“Làm người, có qua có lại. năm qua tôi yêu hết mình, cái tôi nhận lại là phản bội nhẫn tâm. Giây phút biết thật, tôi đã từng muốn bóp chết anh.”
“ lại mở miệng xin ly ? Anh nghĩ tôi phải sống tiếp với một kẻ đã ngoại tình năm sao?”
Tôi chỉ tập hồ sơ trong tay:
“Cầm lấy giấy tờ. xe.”
Diệp Tu im lặng. Cuối cùng cũng cúi lôi chứng minh thư và sổ hộ khẩu ra, ngoan ngoãn theo tôi tới Cục Dân Chính.
Thủ tục được hoàn tất trong chưa đầy nửa tiếng. Tôi định người rời đi anh ta lại giữ tay tôi lại.
“Vu , tháng rồi tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi biết mình sai rồi. là do cô ta dụ dỗ tôi trước, Thẩm Nhược cô ta—”
“Anh ta im đi.” Tôi cắt ngang, lạnh đến rợn người. “Tôi không muốn nghe bất kỳ lời nào nữa. Chuyện đã xảy ra rồi, không có đường lại đâu.”
Tôi đẩy anh ta ra, mở cửa xe, và rời đi.
Diệp Tu quỳ sụp xuống lề đường, khóc run rẩy như một kẻ mất tất .
Tôi không thèm lại.
Xe rẽ sang con phố khác, mắt tôi rốt cuộc cũng không kìm được nữa.
năm thanh xuân, tôi dốc hết cho một người đàn ông như thế… đổi lại chỉ là một tiếng cười chế nhạo từ số phận.
Đã từng có lúc, tôi từng mơ về một tương lai thật đẹp giữa hai người chúng tôi. Trong lòng tôi nghĩ, có lẽ anh chính là người tôi yêu sâu đậm nhất trong cuộc đời .
Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc: có người yêu, lại có một cô bạn tuyệt vời.
Tôi và Thẩm Nhược quen từ cấp ba, lúc đó là bạn cùng lớp ngồi bàn trước bàn sau, chuyện gì cũng tâm được với . Giữa áp lực hành nặng nề, có một người bạn có cùng mục tiêu, cùng sở thích — đó là điều hiếm có biết bao.
Chúng tôi cùng đậu một trường đại , lại còn được xếp chung ký túc xá, bốn năm đại gần như dính lấy như hình với bóng. Việc cô ta quen Diệp Tu, tôi hoàn toàn không biết.
Nếu sớm biết cô ta có tình cảm với anh, tôi tuyệt đối không bao nhận lời yêu anh.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần có cô ấy bên cạnh, tình bạn của chúng tôi có thể đi mãi đến hết đời.
Vậy mà, hai người tôi tin tưởng nhất, thiết nhất… lại cùng lúc đâm tôi một nhát đau thấu tim.
Bây nghĩ lại, tôi thực mình ngu ngốc. Rõ ràng có vô số lần, giữa họ đã vượt quá giới hạn của tình bạn, vậy mà tôi lại không tâm.
Tôi nghĩ tôi và Diệp Tu là người yêu, tôi với Thẩm Nhược, cô ta với anh một chút cũng chẳng sao. Vấn đề là… Thẩm Nhược diễn quá giỏi. Nếu tôi không vô tình phát hiện ra manh mối, có lẽ tôi bị hai người họ lừa gạt đến đời.
Diệp Tu muốn bắt cá hai tay, làm tổn thương hai người phụ nữ. Còn tôi… tôi không định tha thứ cho Thẩm Nhược. Tình bạn mà tôi dốc lòng xây dựng, trong mắt cô ta chẳng đáng một xu.
Sau khi cầm trên tay tờ giấy ly , tôi đã đăng nó mạng. Lúc , tài khoản của Thẩm Nhược đã bị cư dân mạng “ném đá” tơi bời, vậy mà cô ta vẫn gọi điện cho tôi, tức tối:
“Vu , tại sao? Cậu cứ phải đuổi cùng giết tận như vậy mới hả dạ sao?”
Tôi nhếch môi, lạnh băng:
“Câu không nên là cậu hỏi tôi, mà là tôi phải hỏi cậu mới đúng. Từng ấy năm làm bạn, với cậu tất đều là giả dối à?”
“ năm. năm, cậu là phù dâu trong đám cưới của tôi. Ngày hôm đó, cậu nghĩ gì? Khi nhìn người đàn ông từng cùng cậu lén lút vụng trộm, khoác áo vest đứng cạnh tôi – người mặc váy cưới trắng tinh, cậu kích thích… hay đau lòng?”
dây bên kia nghẹn lại: “Tôi…”
Tôi ngắt lời, không cho cô ta cơ hội biện minh.
“Từ trở đi, giữa chúng ta – không còn tình bạn. liên lạc nữa.”
Tôi cúp máy trước rồi chặn số cô ta.
Nghe bạn chung kể lại, dạo ấy Thẩm Nhược thảm đến mức không dám ló mặt ra đường. Cô ta bị dân mạng bóc trần là “biết rõ vẫn làm tiểu tam”, còn trơ trẽn thanh minh rằng cô ta quen Diệp Tu trước, tôi mới là người đến sau. sau đó lại có người tung ra bằng chứng: năm qua, Diệp Tu chưa từng công khai thừa nhận cô ta, người anh ấy yêu chính là tôi – bạn gái chính thức, là vợ hợp pháp.
Lúc Thẩm Nhược hoàn toàn sụp đổ.
Bạn cấp ba, đại của chúng tôi cũng lần lượt tiếng. Ai cũng biết năm đó tôi và Thẩm Nhược đến mức hình với bóng, là đôi bạn “chị em tốt” ai cũng ngưỡng mộ. Vậy mà sau lưng, cô ta gọi tôi là “trà xanh”, là “con tiện”, còn xúi giục người khác tấn công tôi trên mạng.
Chỉ tiếc là dân mạng bây không dễ bị dắt mũi. Ai là kẻ thứ ba, ai là vợ chính – mắt họ sáng hơn đèn pha.
“Vu , cậu buồn. Loại người như cô ta rồi cũng có báo ứng. Cặp đôi cặn bã đó sớm muộn gì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp!”
Tôi chỉ cười nhẹ, bình thản: “Không sao. Họ không đáng tôi buồn.”
Trong một tháng tiên ở ngoài, tôi bận đến tối tăm mặt mũi, chẳng có thời gian nghĩ đến bất kỳ ai – huống chi là họ. Chơi mấy trận “chiến khẩu nghiệp” online à? Tôi còn chẳng thèm đoái hoài.
Tôi chính thức đặt lại mọi thứ phía sau lưng, chuyến bay trở lại ngoài.
Hợp đồng công tác kéo dài hai năm, tôi chỉ về đúng một lần lấy giấy chứng nhận ly . Còn lại, toàn bộ thời gian tôi đều cắm làm việc. Ngay dịp được nghỉ phép, tôi cũng tranh thủ đi gặp khách hàng.
Bận đến mức người ngoài gặp tôi còn tròn mắt, cảm thán: “Cô gái đúng là siêu nhân.”
Tôi chỉ muốn tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi làm tốt nhất có thể.
Lúc ly , Diệp Tu lại cho tôi 80% tài sản – thực ra cũng chẳng bao nhiêu. Căn nhà tôi đã đập, tiền tiết kiệm chỉ khoảng hơn trăm triệu. Anh ta đưa thêm cho tôi một khoản, tổng cộng đúng một trăm triệu.
Tôi dùng số tiền đó tư.
Hai năm sau, khi đáp xuống sân bay trở về , bố mẹ lập tức nói với tôi: Diệp Tu đã kết với Thẩm Nhược.
Mẹ tôi vẫn không kìm được bức xúc: “Chuyện cũ như vậy rồi mà vẫn khó chịu. Cô ta làm gia đình người khác tan nát, còn muốn tìm hạnh phúc? Nếu đã làm sai, mong có thể sống yên. Cứ hễ biết cô ta hẹn hò với ai, là tìm cách khiến đối phương phải suy nghĩ lại.”
“Sau cha mẹ cô ta đến xin lỗi, nói muốn bù đắp thiệt hại. ai cũng hiểu, có sai lầm đâu thể giải quyết chỉ bằng lời xin lỗi.”
Cảm giác khi nghe lời ấy không phải là đau, mà chỉ là dửng dưng. Vì mọi chuyện đã qua rồi.
Không ngờ cuối cùng Thẩm Nhược lại về với Diệp Tu, cưới cho xong chuyện. Cũng đúng thôi – thích anh ta bao năm, đến khi không còn lựa chọn nào tốt hơn, họ về với cũng là điều dễ đoán.
Chỉ có điều, họ có lẽ không nghĩ mọi chuyện khổ sở đến vậy.
Sau khi cưới, cuộc sống của họ chẳng mấy dễ dàng. Mẹ tôi tình cờ thường xuyên có mặt gần khu họ ở, không cần làm gì đặc biệt, chỉ cần trò chuyện với vài người quen trong khu, chia sẻ đôi chút chuyện cũ… là đủ khiến danh tiếng của hai người họ không thể ngóc nổi.
Thêm đó, Diệp Tu bị công ty điều xuống bộ phận ít ai muốn đến, lương giảm mạnh, đến mức không thể lo nổi chi phí sinh hoạt cho hai.
Còn Thẩm Nhược – muốn sống cuộc đời như “bà hoàng” – lại phải chật vật tính toán từng đồng.
Mọi thứ, đều là kết quả từ lựa chọn mà họ đã tự tay nắm lấy.
Ngày trước khi còn ở bên tôi, Diệp Tu thỉnh thoảng vẫn tạo bất ngờ, tặng quà các kiểu. Mà Thẩm Nhược đi phía sau cũng được thơm lây. Cái túi 20 triệu tôi nhận chưa bao lâu, anh ta đã sang tặng cô ta cái 50 triệu.
Trong mắt Thẩm Nhược, Diệp Tu là một “món hời tiềm năng”. sau vụ việc của họ bị phanh phui, áp lực dư luận ngày càng lớn, cuối cùng anh ta buộc phải nghỉ việc ở công ty cũ.
Cứ tưởng với năng lực của mình xin đâu cũng được, môi trường tuyển dụng lúc đó cực kỳ khắt khe, thêm chuyện nhân điều tra lý lịch – nhiều công ty đã thẳng thừng từ chối với lý do: “tác phong cá nhân có vấn đề”.
Dù vậy, sau cùng anh ta cũng xin được một công ty lớn. với tập đoàn như vậy, tuổi 35 là ranh giới rõ ràng. Khi cưới Thẩm Nhược, Diệp Tu đã 30 tuổi, phải gánh chuyện mua nhà lớn, lại còn phải giúp cô ta xử lý gia đình nội ngoại.
Thẩm Nhược lúc mới quen tôi, nhờ tôi mà được không ít lợi lộc. Cô ta có một đứa em trai, nhà trọng khinh nữ, cũng chính vì thế mới cắn răng bám lấy Diệp Tu. Mà cái giá của “cuộc giao dịch tình yêu” đó – là 400 triệu tiền sính lễ.