Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ… mẹ ra con rồi ?”
Bà gật đầu, nước mắt trượt dài.
“Mẹ nhớ hết rồi.”
Tôi ôm chặt lấy bà, bật khóc thành tiếng.
Mười năm rồi.
Cuối cùng tôi cũng lại được nghe mẹ gọi tên mình.
Tối hôm đó, Phó Ngạn Thừa đến.
Anh đứng ở phòng , không bước vào.
“Ra ngoài nói .” Giọng anh rất thấp.
Tôi theo anh xuống cầu thang.
“ là do Lâm Mạt tung ra.” Anh mở miệng, không nhìn tôi.
“Tôi đã hủy hôn với cô ta rồi.”
Tôi không nói gì.
“ trên mạng, tôi xử lý.”
“Xử lý nào?” Tôi ngẩng lên nhìn anh.
“Giống mười năm trước, hủy tôi thêm một lần nữa à?”
Hơi thở anh khựng lại.
“Ngu Sênh… xin lỗi.”
“Xin lỗi cái gì?” Tôi cười.
“Xin lỗi vị hôn thê của anh tung tôi?
Hay xin lỗi những gì anh đã mười năm trước?”
Anh im lặng rất lâu.
“ năm đó,” cuối cùng anh nói, “tôi không hối hận.”
Tim tôi chìm hẳn xuống đáy.
“Mẹ tôi mẹ anh chết — đó là sự thật.”
“Đó là sự thật anh đã điều tra kỹ chưa?” Tôi nhìn thẳng anh.
“Phó Ngạn Thừa, ngoài hận ra, anh còn biết gì nữa?”
“Tôi đã điều tra.” Anh nghiến răng.
“Chính miệng bố tôi thừa .”
“Bố anh?” Tôi bật cười.
“Vậy anh có biết, bố anh là người nào không?”
Ánh mắt anh dao động.
“Cô có ý gì?”
“Về hỏi bố anh đi.” Tôi người.
“Hỏi ông ta đêm hai mươi tháng ba mười năm trước, trong phòng VIP của ‘Hội sở Bạch Kim’… đã gì với mẹ tôi.”
Phó Ngạn Thừa chộp lấy cổ tay tôi.
“Nói rõ.”
“Tôi nói rất rõ rồi.” Tôi hất tay anh ra.
“Phó Ngạn Thừa, anh hận suốt mười năm, nhưng ngay hận ai… anh cũng chưa từng rõ.”
Tôi về phòng .
Mẹ đã ngồi dậy.
“Nó tới rồi ?” Bà hỏi khẽ.
Tôi gật đầu.
“Bảo nó vào đây.”
“Mẹ…”
“Bảo nó vào.”
Giọng bà tĩnh, kiên quyết.
Tôi gọi Phó Ngạn Thừa vào.
Anh đứng trước , nhìn mẹ tôi.
“Chào… cô.”
“Ngồi đi.” Mẹ nói.
Anh không ngồi.
“Nếu cô có gì muốn nói, xin cứ nói thẳng.”
Mẹ nhìn anh rất lâu.
“Cháu giống bố cháu.”
Bà bỗng nói.
Cơ thể Phó Ngạn Thừa cứng lại.
“Nhất là đôi mắt.” Giọng mẹ thản.
“Nhưng cháu sạch hơn ông ta.”
“Cô… quen bố cháu ?”
“Quen.”
Mẹ khẽ cười. Nụ cười ấy đầy cay đắng.
“Mười năm trước, bố cháu… đã cưỡng hiếp cô.”
8
phòng chìm vào tĩnh lặng.
Phó Ngạn Thừa đứng sững tại chỗ, như bị đông cứng.
“Cô vừa nói… cái gì?”
“Đêm hai mươi tháng ba, phòng VIP của hội sở Bạch Kim.” Giọng mẹ rất tĩnh, nhưng các ngón tay đã siết chặt ga . “Trợ lý của bố cậu hẹn tôi bàn hợp tác, nói Phó tổng rất thưởng thức năng lực thiết kế của tôi.”
“Tôi đã đến.”
“Trong phòng, chỉ có một mình bố cậu.”
Mẹ nhắm mắt lại.
“Ông ta đè tôi xuống ghế sofa, nói tôi tài nguyên, nói chỉ cần tôi ngoan ngoãn thì muốn gì cũng có.”
Tôi nắm chặt tay mẹ.
Bàn tay ấy lạnh ngắt.
“Tôi giãy giụa, ông ta đánh tôi.” Mẹ mở mắt, nhìn thẳng Phó Ngạn Thừa. “Tôi kêu cứu, nhưng không có ai đến.”
“Xong , ông ta ném tôi một tấm séc.”
“Nhưng tôi không .”
Sắc mặt Phó Ngạn Thừa trắng bệch.
“Không thể nào…” anh lẩm bẩm. “Bố tôi nói… là cô quyến rũ ông ấy…”
“Quyến rũ?” Mẹ bật cười, nước mắt trào ra. “Lúc đó tôi có xưởng riêng, có con phải nuôi, tôi lấy lý do gì để đi quyến rũ một người đàn ông đã có gia đình?”
“ cô tham.” Giọng Phó Ngạn Thừa run rẩy. “Bố tôi nói, cô đòi hỏi quá nhiều…”
“Tôi đòi cái gì?” Mẹ đột ngột cao giọng. “Tôi chỉ muốn ông ta tránh xa tôi! Muốn ông ta đừng tiếp tục quấy rối tôi nữa!”
Mẹ thở gấp, lồng ngực phập phồng.
“ đó, mẹ cậu tìm đến tôi.”
“Bà ấy mắng tôi là tiểu tam, nói tôi phá hoại gia đình bà ấy.”
“Tôi giải thích, nhưng bà ấy không tin.”
Mẹ nhìn Phó Ngạn Thừa.
“Hôm mẹ cậu nhảy xuống biển, tôi cũng có mặt.”
“Bà ấy đứng bến tàu, hỏi tôi tại không chịu buông tha chồng bà ấy.”
“Tôi nói tôi chưa từng.”
“Bà ấy cười, nói loại phụ nữ như tôi, ai cũng giống nhau.”
Phó Ngạn Thừa lùi lại một bước.
“Cô nói dối.” Giọng anh rất khẽ. “Cô đang lừa tôi.”
“Cậu cứ đi điều tra.” Mẹ nói. “Camera hội sở có thể không còn, nhưng trợ lý của bố cậu thì chắc còn đó.”
“Hoặc, cậu tự đi hỏi bố mình.”
“Hỏi ông ta xem đêm đó, tôi có từng nói chữ ‘không’ hay không.”
Phó Ngạn Thừa xoay người lao ra ngoài.
Cánh bị đóng sầm, vang lên một tiếng chát chúa.
Mẹ ngã người xuống , thở dốc.
“Mẹ!” Tôi vội nhấn chuông gọi y tá.
Bác sĩ và y tá ùa vào.
Kiểm tra, truyền dịch, thở oxy.
khi mẹ ổn lại, bà nắm chặt tay tôi.
“Sênh Sênh, xin lỗi con.”
Tôi lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi.
“Là mẹ không bảo vệ được con.”
“Là mẹ đã hại con.”
Ba , Phó Ngạn Thừa lại đến.
Anh như biến thành một người khác.
Râu ria lởm chởm, mắt đỏ ngầu.
“Tôi đã hỏi trợ lý của bố tôi.” Anh đứng trước , giọng khàn đặc. “Ông ta thừa rồi.”
Mẹ không nói gì.
“Camera hội sở không còn, nhưng hồ báo cảnh sát năm đó còn.” Phó Ngạn Thừa tiếp tục. “Cô đã từng báo cảnh sát.”
Mẹ nhắm mắt lại.
“Cảnh sát nói chứng cứ không đủ.”
Phó Ngạn Thừa quỳ xuống.
Đầu gối đập mạnh xuống sàn, phát ra một tiếng nặng nề.
“Dì à, xin lỗi.”
Mẹ mở mắt nhìn anh.
“Tôi không cần cậu xin lỗi.”
“Nhưng tôi cần.” Giọng anh nghẹn ngào. “Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi…”
“Cậu sai rồi, vậy thì ?” Mẹ hỏi khẽ. “Mười năm của con tôi, có thể lại không?”
Phó Ngạn Thừa ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi mặt đi.
“Ngu Sênh…” anh gọi tên tôi.
Tôi không đáp.
“Tôi bù đắp.” Anh đứng dậy. “Dùng tất những gì tôi có để bù đắp.”
“Cậu đi đi.” Mẹ nói. “Chúng tôi không muốn gặp cậu nữa.”
Phó Ngạn Thừa đứng đó rất lâu, không nhúc nhích.
Cuối cùng, anh cúi người thật sâu.
Rồi xoay lưng rời đi.
9
Một tuần , Phó Ngạn Thừa đăng một tuyên bố công khai trên mạng.
Rất dài.
Hơn năm nghìn chữ.
Anh bắt đầu từ mười năm trước, từ mẹ anh nhảy xuống biển.
về nỗi hận của mình.
về cách anh từng bước lên kế hoạch trả thù.
về anh tiếp cận tôi như nào.
về cách anh ngụy tạo những đoạn video kia.
về anh mua chuộc người khác tung tin đồn.
về cách anh từng chút một hủy hoại cuộc đời tôi.
Đoạn cuối cùng:
“Ngu Sênh chưa từng là đồ chơi của bất kỳ ai.”
“Mẹ cô ấy cũng không phải.”
“Người sai là tôi, là cha tôi.”
“Tôi xin lỗi Ngu Sênh và mẹ cô ấy, xin lỗi tất những người đã bị tôi dẫn dắt sai lầm.”
“Kể từ hôm nay, tôi giao nộp toàn bộ địa bàn, dùng những gì mình có để chuộc lại tội lỗi đã gây ra.”
Tuyên bố vừa đăng, giới ngầm chấn động.
Điện thoại tôi lại một lần nữa nổ tung.
Nhưng lần này, là xin lỗi.
Vô số tin nhắn riêng, vô số luận.
“Xin lỗi, năm đó từng mắng chị.”
“Đọc thấy đau quá, chị cố lên.”
“Phó Ngạn Thừa đúng là không phải con người.”
Tôi tắt máy.
Mẹ hồi phục rất nhanh, đã có thể xuống đi lại.
Bà ngồi sổ phơi nắng, nhìn khu vườn nhỏ phía dưới.
“Sênh Sênh,” mẹ hỏi khẽ, “con hận cậu ta không?”
Tay tôi đang gọt táo khựng lại.
“Đã từng.”
“Còn bây giờ?”
Tôi không trả lời được.
Phó Ngạn Thừa lại đến.
Lần này anh đội mũ, đeo khẩu trang, đứng ở phòng , không dám bước vào.
“Tôi có thể nói riêng với Ngu Sênh vài câu không?” anh hỏi mẹ.
Mẹ nhìn tôi.
Tôi đi ra ngoài.
Trong cầu thang bộ, Phó Ngạn Thừa tháo khẩu trang xuống.
Anh gầy đi rất nhiều, quầng thâm dưới mắt đậm đến đáng sợ.
“Tuyên bố… em đã xem chưa?”
“Rồi.”
“Những đoạn video đó…” anh hít sâu một hơi, “là giả.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
“Những người đàn ông trong đó đều là diễn viên tôi thuê.” Giọng anh rất khẽ. “ khi em bị hạ thuốc, tôi chỉ đưa em đến khách sạn.”
“Rồi nữa?”
“Rồi tôi chụp vài tấm , dùng kỹ thuật ghép ra những… đoạn video đó.”
Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Vậy đêm đó, tôi… không xảy ra gì?”
“Có xảy ra.” Phó Ngạn Thừa nhìn tôi. “Nhưng chỉ với tôi.”
Tôi sững người.
“Anh nói cái gì?”
“Người ở em đêm đó, là tôi.”
Không khí như đông cứng lại.
“Anh hận tôi, lên với tôi?” Giọng tôi run lên.
Phó Ngạn Thừa cúi đầu.
“Đêm đó em bị hạ thuốc, ôm tôi khóc.”
“Em nói em thích tôi, nói cảm ơn nửa năm nay tôi đối xử tốt với em.”
Anh cười khổ.
“Ban đầu tôi chỉ định chụp vài tấm rồi đi.”
“Nhưng em kéo tôi lại, không tôi rời đi.”
“Ngu Sênh, tôi hận em, nhưng tôi cũng thích em.”
“Ngay từ lần đầu nhìn thấy.”
Tôi lùi lại một bước, lưng dựa vào tường.
“ nên anh mới nhân lúc tôi không tỉnh táo …”
“Xin lỗi.” Mắt anh đỏ lên. “Khi đó tôi… rất mâu thuẫn.”
“Tôi hận mẹ em, hận em là con bà ấy.”
“Nhưng tôi lại không thể khống chế được mình thích em.”
Anh bước tới một bước, định chạm vào tôi, rồi lại rụt tay về.
“Mười năm nay, không có nào tôi yên ổn.”
“ khi những đoạn video đó bị tung ra, tôi đã hối hận.”
“Nhưng không đầu được nữa.”
Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt anh.
Rất mạnh.
Rất vang.
Phó Ngạn Thừa không né.
“Cái tát này, tôi nợ em.” anh nói.
“Anh nợ tôi không chỉ có .” Giọng tôi lạnh như băng.
“Tôi biết.” Anh gật đầu. “Tôi dùng đời để trả.”
“Tôi không cần anh trả.” Tôi xoay người.
“Phó Ngạn Thừa, đời này tôi không muốn gặp lại anh nữa.”
10
Phó Ngạn Thừa thật sự đã giao nộp toàn bộ địa bàn.
Thuộc hạ của anh phát thông báo chính thức.
Mọi ăn chuyển giao.
Toàn bộ lực giải tán.
Vụ án của cha anh cũng được lập hồ .
Tội cưỡng hiếp.
Chứng cứ xác thực.
xét xử, tôi và mẹ không đến.
Chúng tôi đang thu dọn hành lý.
phía châu Âu, viện điều dưỡng đã sắp xếp xong, mẹ cần thời gian hồi phục dài hạn.
Một cuộc mới, bắt đầu rồi.
Ti-vi đang phát tin tức.
“Cựu trùm xã hội đen Lục mỗ hôm nay bị tuyên án thẩm, mười năm tù giam…”
Hình chuyển cảnh.
Phó Ngạn Thừa xuất hiện trong ống kính.
Anh bị phóng viên vây kín, cúi đầu.
Có người dí micro sát mặt anh.
“Lục tiên sinh, anh có hối hận không?”
Phó Ngạn Thừa ngẩng lên.
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào máy .
Như đang nhìn tôi.
“Hối hận.”
“Nhưng hối hận thì cũng vô ích.”
“Tôi chỉ có thể dùng quãng đời còn lại để chuộc tội.”
Mẹ tắt ti-vi.
“Đi thôi, Sênh Sênh.”
Chúng tôi xách hành lý xuống lầu.
Dưới sảnh có một chiếc xe đỗ sẵn.
Phó Ngạn Thừa đứng cạnh xe.
Trong tay anh là một túi hồ .
“Bác , Ngu Sênh.”
Mẹ theo phản xạ che tôi ra lưng.
“Cậu còn muốn gì nữa?”
Phó Ngạn Thừa đưa túi hồ tới.
“Đây là tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ.”
“ trong là toàn bộ tiền tôi có.”
“Mật khẩu là sinh của cô.”
Tôi không .
“Chúng tôi không cần.”
“Các người cần.” Phó Ngạn Thừa kiên quyết.
“ hồi phục của bác cần tiền. Cuộc ở nước ngoài cũng cần đảm bảo.”
“Đây là duy nhất tôi còn có thể .”
Mẹ nhìn anh.
“Cha cậu vào tù rồi, lực không còn, bây giờ cậu chẳng có gì trong tay.”
“Đó là điều tôi đáng phải .” Phó Ngạn Thừa nói.
“Bác , tôi không cầu các người tha thứ.”
“Tôi chỉ mong…”
“Các người tốt.”
Anh đặt túi hồ xuống đất.
Rồi người rời đi.
Bóng lưng gầy gò.
Cô độc.
Tôi và mẹ lên xe.
Xe chạy xa dần, tôi ngoái đầu nhìn lại một lần.
Phó Ngạn Thừa đứng ở đó.
Nhìn theo hướng chúng tôi rời đi.
Như một pho tượng đá.
Cuộc ở châu Âu yên hơn tôi tưởng.
Mẹ hồi phục rất tốt, đã nhớ lại phần lớn mọi .
Tôi tìm được công trợ giảng tại một học viện âm nhạc địa phương, dạy piano trẻ em.
Tiền không nhiều.
Nhưng sạch .
Chiều hôm đó, tôi được một kiện chuyển phát.
Không có người gửi.
Mở ra, là một cuốn album cũ.
trong toàn là chụp mười năm trước.
tôi và Phó Ngạn Thừa.
Ngoài phòng đàn.
Trước cổng trường.
Ở hàng tiện lợi.
Mỗi một tấm, anh đều nhìn tôi cười.
Trang cuối cùng của album, kẹp một bức thư.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi:
“Ngu Sênh, xin lỗi.”
“Và cảm ơn em đã từng xuất hiện.”
“Chúc em quãng đời còn lại, mọi điều đều tốt đẹp.”
Tôi gấp thư lại.
Cất vào ngăn kéo sâu nhất.
Ngoài sổ, nắng rực rỡ.
Mẹ đang tưới hoa ngoài ban công, khe khẽ ngân nga một khúc hát.
Tôi mở nắp đàn.
Bắt đầu chơi.
Trong gương, người phụ nữ ấy ánh mắt tĩnh.
Mười năm đã trôi qua.
Nỗi đau còn.
Vết sẹo ở đó.
Nhưng tháng, phải bước tiếp.
Giống như mẹ từng nói.
“Sênh Sênh, nhìn về phía trước.”
Tôi nhấn phím đàn, giai điệu tuôn chảy.
Lần này là chính mình .
-HET-