Ngày phu quân của ta t/ử t/rận nơi sa trường, biểu muội Triệu Đường khóc lóc đòi t/uẫn tiết theo chàng.
Không một ai hỏi qua ý kiến của ta.
Đợi đến khi ta vội vàng chạy tới, mọi chuyện đã được định đoạt xong xuôi…
Bảy ngày sau, Triệu Đường sẽ lấy danh nghĩa chính thê, cùng phu quân ta là Tạ Thanh Yến hợp táng vào mộ tổ nhà họ Tạ.
Bước vào linh đường, đập vào mắt ta là cảnh Triệu Đường tựa mình trên ghế mềm, trán quấn một dải lụa trắng, còn bà mẫu ta thì đích thân đút từng thìa canh sâm cho nàng ta.
Trái lại, con trai ta đã q//uỳ trước quan t//ài suốt ba canh giờ, hai chân sưng vù, run rẩy đến mức không thể đứng vững.
Không ai bảo nó đứng dậy.
Cũng chẳng có ai lót cho nó một tấm đệm mềm.
Bà mẫu liếc nhìn ta một cái, giọng lạnh nhạt:
“Về rồi à? Đường Đường bảy ngày sau sẽ vào m//ộ tổ họ Tạ với danh nghĩa chính thê, ngươi lo liệu sắp xếp đi.”
Kiếp trước, ta không dám trái lời.
Bởi vì cả kinh thành đều ca ngợi Triệu Đường tình sâu nghĩa nặng, bởi vì bà mẫu nói nàng ta là liệt nữ, bởi vì chỉ cần ta hơi nhíu mày, sẽ có vô số miệng đời chờ sẵn để chế giễu ta nhỏ nhen, không biết bao dung.
Thế nhưng bảy ngày sau, Tạ Thanh Yến lại đột ngột cải t/ử hoàn sinh.
Lúc đó ta mới hay, chàng ta đã uống th//uốc giả ch//ết, mục đích chỉ để có thể danh chính ngôn thuận rước Triệu Đường vào cửa.
Còn ta, từ chính thê bị giáng xuống làm trắc thất, bị Triệu Đường h//ành hạ suốt cả một đời.
Con trai ta cũng từ đích tử biến thành thứ tử, vô duyên với tước vị, cả đời phải lăn lộn nơi đầu đường xó chợ.
Được sống lại một lần nữa.
Ta cúi xuống, đỡ con trai đứng dậy khỏi nền gạch xanh lạnh buốt, sau đó thản nhiên nhìn về phía bà mẫu:
“Đã tình sâu nghĩa nặng đến vậy, chi bằng hôm nay t/uẫn táng luôn đi!”