Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10.
Lý Giai Giai thu dọn cặp sách trong phòng học trống, vừa nói khẽ vừa nói rất nhanh:
“ mình giúp thầy cô sắp xếp kiểm tra, vô tình mình đã xem qua giấy nháp của cậu. Các bước tính trên giấy nháp đều đúng, nhưng đáp án cậu viết trên thi sai. Không phải một lần hai lần, lần nào cũng vậy.”
“Rõ ràng cậu có thể đạt thành rất nổi bật, nhưng cố tình che giấu, cam tâm làm một người thường… Có phải cậu không muốn để một số người biết rằng, cậu đã có năng lực rời xa họ rồi không?”
“Người đó là Lương Thiếu Phàm, đúng không?”
Bề ngoài tôi không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong đã cuộn sóng gió dữ dội.
Trong ký ức của tôi, Lý Giai Giai cũng giống như tôi — thường. Thành trung , ngoại hình tầm thường, giống như một NPC trong tuổi trẻ rực rỡ của người khác.
Làm cô ấy có thể suy đoán ra tất những điều này? Và nói với tôi những đó để làm gì?
Vì thận trọng, tôi giữ im lặng.
“Cậu định đang tò mò vì mình nhận ra, đúng không?” Lý Giai Giai cười khổ. “Bởi vì cuộc cậu đang , mình cũng đang .”
Khác với tôi, Lý Giai Giai sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ.
Cô ấy từng là học sinh đứng đầu, nhưng người sợ cô ấy quá giỏi, sau này bay xa, bỏ mặc người em trai vô dụng. Thậm chí còn muốn bắt cô ấy nghỉ học khi vừa cấp ba để lấy chồng.
Nhờ sự giúp đỡ của trưởng thôn, cô ấy phải khuyên nhủ mãi, mới khiến gia đình tin rằng cô ấy sẽ thi vào trường sư phạm địa phương miễn học phí, sau này kiếm tiền đều dùng để trợ cấp cho em trai.
Để che giấu ánh hào quang của mình, người từng thi đỗ vào ngôi trường này với thành top mười toàn thành phố đã trở nên mờ nhạt, trở thành cô gái họ hàng vẫn nói:
“Con gái học cấp ba rồi cũng chẳng bằng con trai.”
“Mình dự định đến thi đại học sẽ bùng nổ một lần, lén đăng ký trường ở tỉnh khác, càng xa càng tốt.”
“Mình đã tra rồi, tỉnh xa với nơi này là tỉnh H. Mình sẽ học đại học ở đó, và sẽ không bao giờ quay .”
Lý Giai Giai đeo cặp , chuẩn bị rời đi.
“Mình sẽ không nói của cậu cho bất ai, cũng không có mục đích gì khác.”
“Chỉ là… mình không biết cậu đã trải qua những gì, nhưng mình cảm cậu trông quá mệt mỏi rồi.”
“Cậu cần thả lỏng, cần thấu hiểu.”
11.
Tôi không dám tưởng tượng, trong đời này mình vẫn có thể có bạn bè.
Ký ức bạn bè phải lần ngược trước năm sáu tuổi, khi còn ở quê. Những ngày cùng bạn lăn lộn trong bùn đất, hái trái cây đã dần trở nên mờ nhạt, thậm chí đôi khiến người ta hoài nghi tất chỉ là tưởng tượng.
Bởi từ khi gặp Lương Thiếu Phàm, chúng tôi một bệnh hoạn như hai đứa trẻ dính liền, không cho phép bất ai xen vào.
Cho đến ngày Lý Giai Giai vạch trần lớp ngụy của tôi.
Mối quan hệ giữa tôi và Lý Giai Giai rất vi diệu — chúng tôi chưa bao giờ đi cạnh , cũng chưa từng tâm sự mình, thậm chí trò hằng ngày cũng rất ít.
Nhưng trong giờ tự học, chúng tôi lặng lẽ dùng giấy nháp trao đổi những giải khác cho khó cuối cùng, cũng âm thầm bấm giờ so xem ai làm tổ hợp khoa học nhanh và tốt hơn.
Tôi biết hoàn cảnh gia đình cô ấy khó khăn, một đồng cũng phải chia làm hai, nên thường lén nhét đồ ăn vào ngăn bàn của cô ấy.
Cô ấy biết tôi yêu cái đẹp nhưng không dám chưng diện, nên nhét những món sức nhỏ cô ấy tự làm vào trong hộp b.út của tôi.
Tay Lý Giai Giai rất khéo. Cô ấy từng nói, nếu thật sự có thể bước ra ngoài, cô ấy định sẽ trở thành một thiết kế sức xuất sắc.
Tôi cẩn trọng từng li từng tí, như đi trên băng mỏng.
Những tờ giấy nháp đã viết giải sẽ bị tôi xé bỏ trước giờ tan học rồi ném vào thùng rác. Những món sức trong hộp b.út, tôi giấu vào chậu hoa phía sau lớp.
Tôi không dám, và tuyệt đối không thể để Lương Thiếu Phàm phát hiện, rằng trong cuộc của tôi đã xuất hiện dấu vết của người khác.
Trong cái Tết cuối cùng trước thi đại học, tôi và Lý Giai Giai hẹn cùng xem pháo hoa.
Không gặp mặt, không gọi điện, không có bất sự liên lạc nào, chúng tôi chỉ đứng trước cửa sổ của mỗi người, nhìn pháo hoa rực rỡ nở bung.
Nhưng tôi nghĩ, chúng tôi đều đã nghe tiếng hô của đối phương.
Trốn đi, trốn đi.
Nở rộ như pháo hoa.
12.
Ngày công bố thi đại học, Lý Giai Giai nói dối số, bảo rằng thành của mình chỉ vừa đủ vào trường sư phạm gần .
Cô ấy còn đưa ảnh chụp màn hình đã chỉnh sửa cho gia đình xem.
Trình độ văn hóa của người cô ấy không cao, cô ấy điền trường sư phạm trong hệ thống thì hài rời đi.
Còn tôi thì không may mắn như vậy.
Lương Thiếu Phàm ngồi trong tôi, nhìn chằm chằm vào tôi tra .
thành của tôi, hắn hơi bất ngờ, nhướn mày:
“Cao vậy ?”
Thật ra số ấy so với thực lực của tôi vẫn còn một khoảng , nhưng đã đủ để đăng ký rất nhiều trường ở tỉnh H.
Tôi không cầu phú quý, chỉ cầu trốn khỏi địa ngục.
Nhận ra sự không hài của Lương Thiếu Phàm, tôi cúi đầu: “Chỉ là thi vượt phong độ thôi.”
“Muốn báo trường nào?”
“Chắc là trường trong thành phố thôi. này không cao không thấp, ra ngoài tỉnh cũng chẳng có ưu thế gì.” Tôi cố gắng để giọng mình thật thản.
Có lẽ vì tôi đã quá lâu không làm ra hành động chống đối nào, Lương Thiếu Phàm gật đầu: “Cũng .”
Hắn nhìn tôi, cười như không cười: “Trình độ như mày, đời đúng là cũng chỉ quanh quẩn ở đây thôi.”
Sau lưng hắn, tôi siết c.h.ặ.t chiếc cốc trong tay hơn một chút.
Lương Thiếu Phàm thời trung học tuy không còn công khai bắt nạt tôi, nhưng rất thích nói những lời như thế.
“Tống Thiên Diệp, mày ngu thế, đơn giản thế này cũng làm sai.”
“Cái đầu óc như mày, chắc đời cũng chỉ đến vậy thôi.”
Vì thế, khi nghe người ta nói Lương Thiếu Phàm thích tôi, phản ứng đầu tiên của tôi chỉ là buồn cười.
Thật thích một người, có thể bắt nạt, sỉ nhục, hạ thấp cô ấy chứ?
13.
Tôi và Lý Giai Giai hẹn ngày trốn đi vào ngày cuối cùng nộp đại học.
Để cẩn thận, chúng tôi thường xuyên đổi mật khẩu hệ thống , mỗi ngày đều kiểm tra xem có bị sửa hay không.
So với tôi, Lý Giai Giai tự do hơn một chút. Tôi nhờ cô ấy mua vé tàu giúp mình, đồng thời chuyển hết số tiền riêng tôi góp suốt những năm qua cho cô ấy.
Hệ thống đóng bốn giờ chiều, chuyến tàu khởi hành ba giờ năm mươi lăm, chúng tôi hẹn ba giờ bốn mươi gặp ở ga.
Ngày rời đi, đúng Lương Thiếu Phàm theo bố mẹ ra nước ngoài bàn làm ăn.
Lần đầu tiên, tôi đeo hết tất sức Lý Giai Giai từng tặng.
Có vòng tay, kẹp tóc, khuyên tai…
Màu sắc khác , phong chẳng đồng , người trong gương trông hơi buồn cười, khiến người ta không nhịn bật cười.
Tôi cười mãi, cười đến khi nước mắt làm mờ tầm nhìn.
Thật tốt quá.
Sau hôm nay, chúng tôi đều sẽ có một cuộc đời thường.
Chúng tôi sẽ trò trong khuôn viên trường như những người bạn thường, sẽ cho như những cô gái cùng tuổi, sẽ đường đường chính chính giành lấy hạng .
Ngồi trên taxi đến ga tàu, tôi hạ cửa kính xuống hết cỡ, lần đầu tiên cảm không khí của thành phố này tự do đến vậy.
Khi tôi đến ga, kim đồng hồ vừa khít chỉ bốn mươi phút.
Chỉ là từng giây từng giây trôi qua, Lý Giai Giai vẫn không xuất hiện.
Tôi gọi điện cho cô ấy, đầu dây bên kia báo bận.
Nghĩ thì mấy ngày nay Lương Thiếu Phàm cũng không hề liên lạc với tôi…
Nhưng tên đã dây, tôi không còn đường lui, chỉ có thể gọi cho Lý Giai Giai hết lần này đến lần khác.
Một phút trước khi ngừng soát vé, cuộc gọi cuối cùng cũng bắt máy.
Tôi vội vã hỏi: “Giai Giai, cậu đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia khẽ thở dài một tiếng.
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi như rơi thẳng xuống hầm băng.
“Tôi đã sửa của cậu trường trong thành phố rồi, vé tàu cũng hủy . Quay đi.”
“Tống Thiên Diệp, đã bao nhiêu năm rồi, cậu vẫn không chịu từ bỏ?”