Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6.
Trên chuyến trở về nước, tôi thật tình cờ được xếp ngồi cạnh Tô Ngữ.
Cô ấy cũng vừa kết thúc chuyến trình ghi hình của , định về nghỉ ngơi một thời gian.
Cuộc gặp gỡ trong chuyến đi, lại tiếp tục trên trình trở về,
bản thân nó đã là một sự trùng hợp đầy thú vị.
Chúng tôi nói chuyện suốt cả chuyến .
tuyết trắng ở dãy Alps đến những cơn gió nóng của Sahara.
các thông số khi chụp ảnh bầu trời đêm, đến cả tương lai của trí tuệ nhân .
Tôi nhận ra — cô ấy không chỉ là một cô gái tươi sáng bên .
Mà trong đầu cô, là cả một thế giới rộng lớn, sinh động và rất có chiều sâu.
Cô ấy đặc biệt hứng thú với những gì tôi từng trong ngành — với cái danh “dân code”.
“Nghĩa là… chỉ cậu thôi, mà có thể xây dựng được cả một thế giới ảo rộng lớn đến vậy sao?”
Cô chống cằm, đôi mắt sáng long lanh nhìn tôi.
“Gần như vậy. Nhưng mà, không gọi là thế giới ảo đâu. Gọi là ‘ thống’.” – tôi nhàng sửa lại.
“Vậy gì nhau chứ? Trong mắt tớ, mấy dòng code đó chẳng gì bùa phép của các cậu kỹ sư phần mềm — có thể ra những thứ chưa từng tồn tại.”
Tôi bật cười.
“Có lẽ là vậy. Nhưng mà… phép thuật thì cũng có lúc vô hiệu.”
Cô ấy nháy mắt, lời nói sắc bén không ngờ:
“Đó là bởi vì… người thi triển phép, dùng sai câu thần chú.”
Trước khi máy hạ cánh, chúng tôi trao đổi thông tin liên lạc.
“Về nước rồi, cậu định gì?” – cô hỏi.
“Trước mắt nghỉ ngơi một . Rồi có lẽ… điều gì đó thật sự là của .” – tôi đáp.
“Là gì cơ?”
“Là dùng ‘phép thuật’ mà cậu nói đó — để ra thứ gì đó thật sự thú vị.
Không phải để… xếp những khối gạch người .”
“Nghe ngầu đấy!” – cô đưa nắm tay ra.
“Nếu cậu một người đồng đội, chuyên giúp phiên dịch mớ ‘phép thuật’ của cậu người bình thường — nhớ gọi tớ nhé!”
Tôi bật cười, đưa nắm tay lên cụng vào tay cô.
“Chốt kèo.”
khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy chưa bao giờ hy vọng về tương lai lại rõ ràng đến thế.
Mười năm , tôi là một người thợ.
Một công cụ.
Nhưng giờ trở đi —
Tôi muốn trở thành một người sáng .
Một người chơi.
Cùng lúc đó, ở một đầu đất nước ,
Triệu Thiên Thành đã phát điên.
Ông ta moi ra toàn bộ mối quan còn sót lại —
giống như một con chó điên, liều mạng đào bới khắp nơi để tìm tung tích tôi.
Ông ta tìm được hộ chiếu của tôi.
Tìm được số hiệu chuyến .
Tìm được cả lịch trình tàu cao tốc mà tôi đi,
và thậm chí… biết chính xác tôi đến nào, lúc mấy giờ.
Tất cả những gì ông ta còn có thể đặt cược —
đều dồn vào cái gọi là “cuộc đón tiếp” lần này.
Ông ta gửi thông báo đến toàn bộ lãnh đạo cấp cao còn có thể liên lạc được,
ra lệnh:
“Ai không đến — thì cút luôn khỏi công ty!”
Triệu Thiên Thành lúc này đã không còn quan tâm đến thể diện, hay cái gọi là phong độ nữa.
Ông ta chỉ còn một ý nghĩ duy nhất:
Sống sót.
Công ty — phải được .
Tàu cao tốc lướt êm ru trên đường ray.
Khung cảnh cửa sổ vụt nhanh như thước phim tua ngược.
Tôi đeo tai nghe, bật một bản nhạc ,
tâm trạng… bình thản và dễ chịu đến lạ thường.
Tôi không hề biết — ở hơn một nghìn cây số trước,
tại nhà nơi tôi xuống,
đang có một buổi “nghi lễ đón tiếp long trọng”,
được tổ chức chỉ để chờ… mỗi tôi.
Và như mọi khi —
trước cơn bão, bao giờ cũng là một khoảng lặng… dịu dàng đến khó tin.
7.
Tàu cao tốc trượt vào sân .
Cửa mở, dòng người ùa ra.
Tôi và Tô Ngữ sóng , hoà vào dòng người, tiến về cổng ra.
“Không ngờ đấy, về nước rồi mà vẫn chung chuyến tàu.”
Cô ấy cười nói.
“Ừ, trùng hợp thật.” – Tôi gật đầu, tiện tay kéo giúp cô vali lý.
“Lát nữa cậu đi đâu? Có tớ đưa một đoạn không?”
“Không đâu. Bạn tớ chắc đến đón.”
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa tiến đến cửa kiểm soát vé ra .
Quẹt thẻ. Ra .
Và khoảnh khắc ấy,
cảnh tượng trước mắt khiến tôi khựng lại.
Bên cổng ra, một đám đông người mặc vest đen đứng chen chúc.
Đen đặc cả một mảng.
Ai nấy đều mang gương mặt mệt mỏi, căng thẳng, và… đầy hoang mang.
Họ không giống những người đang “đi đón ai đó”.
Mà giống hơn với những đang chờ đợi… một bản án.
Đám người đó gần như lấp kín toàn bộ lối ra, khiến khu vực vốn đã đông đúc càng thêm nghẹt thở.
Nhiều khách bắt đầu dừng , ngạc nhiên quay lại nhìn, thì thầm:
“Cái gì vậy? Có phải ngôi sao nào sắp tới không?”
“Không giống lắm. Nhìn mặt ai cũng như đưa đám ấy.”
“Trông cứ như… đám người bị siết nợ.”
Ở hàng đầu tiên trong đám người đó —
là một khuôn mặt mà tôi chẳng thể nào lạ lẫm hơn:
Triệu Thiên Thành.
Mới chỉ nửa tháng trôi ,
ông ta như già đi hai mươi tuổi.
Mái tóc từng được chải chuốt kỹ càng,
giờ đã bạc trắng, rối bù.
Bộ vest đắt tiền nhăn nhúm như đã nhiều ngày chưa thay.
Gương mặt ông ta —
là tổng hòa của kiệt sức, hối hận, và một thứ mong đợi gần như tuyệt vọng.
Cổ ông ta rướn dài, ánh mắt dán vào từng dòng người đi ,
như đang tìm một hy vọng cuối cùng biển người.
Và khoảnh khắc ánh mắt ông ta va phải ánh mắt tôi,
ông giật bắn cả người —
như thể vừa được tiêm một liều adrenaline.
Trong đôi mắt từng vô hồn ấy,
một thứ ánh sáng kỳ lạ bùng lên, rực cháy đến mức kinh ngạc.
Ánh mắt ấy — như đang chết đuối nhìn thấy chiếc phao cuối cùng.
Ông ta nhìn tôi như thể… đang nhìn thấy vị tinh.
“Kỹ sư Lâm!”
Giọng hét khản đặc vang lên, như tiếng kim loại rít vào mặt bê tông, chói tai đến gai người.
Triệu Thiên Thành gọi to tên tôi. Ông ta xô đẩy những người chắn trước mặt, liều mạng thẳng về tôi như thể đang bám víu lấy chiếc phao sinh cuối cùng biển lớn.
sau ông ta, toàn bộ ban giám đốc công ty cũng đồng loạt nhìn tôi. Ánh mắt mỗi người một kiểu, nhưng đều chẳng hề tốt đẹp: có sửng sốt, có người ngại ngùng cúi mặt, có như vừa thở phào nhõm, cứ như tôi chính là chiếc chìa khóa có thể rỗi cái xác mục nát kia.
Tô Ngữ hoảng hốt, theo bản năng nép vào sau lưng tôi, kéo ống tay áo, thì thầm:
“Lâm Vãn… chuyện gì thế này? Họ là ai vậy?”
Tôi nhìn người đàn ông đang tới, là ông chủ từng ngồi trên cao, dùng hai nghìn tệ đuổi tôi ra khỏi công ty mà không do dự. Là người đã vứt bỏ tôi, coi tôi như một món công cụ hết thời, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Giờ phút này, ông ta gào tên tôi như thể tôi là ân nhân duy nhất có thể sống đống đổ nát mà ông ta ra.
Tôi không nói gì. Cũng không cười.
Gương mặt tôi phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Trong lòng, không có phẫn nộ, không có đau đớn, càng chẳng có thương hại nào.
Chỉ có một cảm giác rất rõ ràng: châm biếm.
Tất cả mọi chuyện, giây phút này, hóa thành một trò hề đến đáng thương.
Tôi rồi.
Mọi thứ, đều là kết quả của những lựa chọn mà họ đã từng tự tin khẳng định là đúng.
Giờ đây, người nên đến, cuối cùng cũng đến.
Không chậm một giây, nhưng cũng chẳng sớm gì. Đúng lúc tôi đã học cách không còn đặt họ vào lòng.
8.
Triệu Thiên Thành đến trước mặt tôi, vì chạy quá nhanh nên loạng choạng suýt ngã.
Thư ký sau vội vàng đỡ lấy ông ta.
Ông thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng, trán đẫm mồ hôi.
Ông ta nhìn tôi chằm chằm, môi run run, mãi mới lắp bắp được thành lời:
“Cô… cô Lâm… cuối cùng cô cũng chịu về rồi…”
Tôi chỉ yên lặng nhìn ông ta, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.
Tô Ngữ đứng cạnh, nửa tò mò nửa cảnh giác, ánh mắt đảo đám người đang vây quanh.
Những khách xung quanh đã dừng , đứng xem thành vòng tròn.
Có người giơ điện thoại lên quay, có người bật flash chụp lia lịa.
Tiếng bàn tán, tiếng bấm máy vang lên hỗn loạn, nên khung cảnh như một màn kịch đời thực.
Triệu Thiên Thành cuối cùng cũng lấy lại được hơi thở.
Ông ta đột ngột túm lấy tay tôi, siết chặt đến mức như sợ chỉ tôi xoay người, biến mất lập tức.
“Cô Lâm, tôi cầu xin cô… cầu xin cô quay về công ty!”
Giọng ông nghẹn ngào, hoảng loạn, như người đang chết đuối vớ được cọc.
“Công ty không thể thiếu cô! thống Thiên Kình… hỏng cả rồi! Không ai nổi!”
“Tôi sai rồi! Là tôi có mắt không tròng! Là tôi ngu xuẩn!”
Ông ta vung tay, tự tát vào mặt —một cái rồi lại một cái, tiếng vang giòn tan, khiến nhiều người xung quanh phải nhíu mày.
“Tôi không nên đối xử với cô như thế! Tiền thưởng… là tôi bị tiền mờ mắt! Tôi đền cô! Gấp mười lần! Hai mươi triệu! Không—ba mươi triệu!”
Ông ta khóc lóc thảm thiết, nhập vai đến mức nếu tôi là người cuộc, có lẽ cũng thấy chua xót thay.
Nhưng tôi thì không.
Tôi chỉ lạnh nhạt gỡ từng ngón tay ông ta đang bám chặt lấy tay tôi.
Từng ngón, từng ngón, chậm rãi mà dứt khoát.
Bàn tay ông ta lạnh ngắt, ướt đẫm mồ hôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng bình tĩnh nhưng vang dội, rõ ràng đến mức cả sân đều có thể nghe thấy:
“Giám đốc Triệu.”
Tôi cố ý gọi theo chức danh cũ—thứ từng đại diện quan cấp trên và cấp dưới tôi và ông ta. Nhưng lần này, lời tôi thốt ra không mang theo kính trọng nào, chỉ có lạnh lùng và dứt khoát.
“Căn cứ theo Luật động, tôi và ông đã chấm dứt toàn bộ quan động nửa tháng trước.”
Tôi dừng lại một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo quét hàng dài những từng cao ngạo sau lưng ông ta—giờ đây chỉ biết cúi gằm, không dám đối diện.
“Công ty của ông là mất năm mươi tỷ, hay sáng mai phá sản thanh lý.”
“Liên quan gì đến tôi?”
Một câu nói bẫng, không nâng giọng, không phẫn nộ, nhưng lại như một con dao lạnh lẽo, âm thầm đâm thẳng vào tim Triệu Thiên Thành.
Cơ thể ông ta khựng lại, cả người run lên, sắc mặt tái nhợt trong tích tắc.
Đám đông xung quanh lập tức rộ lên tiếng bàn tán kinh ngạc:
“Trời ơi, ai mà ngầu vậy? Dám nói trắng mặt luôn á?”
“Nghe như là sếp trước đây đối xử tệ với nhân viên, giờ công ty sập nên quay lại cầu xin người ta ấy…”
“Quá đã! Đúng kiểu ‘nghiệp quật’ luôn! đời mà có màn kịch thế này, ai phim truyền hình nữa!”
đám đông hỗn loạn ấy, có một người đứng ẩn sau lưng một gã quản lý—Triệu Lỗi.
ta nép , mặt trắng bệch, ánh mắt tràn đầy căm hận nhìn tôi.
ta muốn lên nói vài lời thay ông cậu, nhưng khi bắt gặp ánh mắt băng giá của tôi, liền rụt về lập tức.
ta sợ tôi.
Vì ta biết—tôi giờ đây, hoàn toàn có đủ khả năng khiến ta thân bại danh liệt.
Triệu Thiên Thành vẫn không cam lòng. Ông ta loạng choạng lên trước, gần như muốn quỳ xuống.
“Cô Lâm, tôi cầu xin cô! Xem như tôi van xin cô! Chỉ cô chịu quay về, điều kiện gì tôi cũng chấp nhận! Cô nói một, tôi không dám trái một!”
Ông ta đã đem tôn nghiêm cuối cùng của , giẫm nát dưới chân, chẳng tiếc.
Đáng tiếc thay, sự tự tôn ấy—trong mắt tôi—không đáng một đồng.