Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Mẹ tôi nhà chỉ ngồi đúng năm phút, về còn tiện rác đi đổ.

Nhưng chính trong túi rác ấy, tôi lại phát hiện một thiết bị nghe lén cỡ nhỏ.

“Ơ mẹ, sao mẹ tới không gọi trước một tiếng?”

Tôi nghiêng nhường đường mẹ nhà.

“Tiện đường ghé qua thôi.”

Bà đáp ngắn gọn. Động tác cúi xuống thay giày có phần chậm chạp. Bà đặt túi táo lên kệ cạnh cửa, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng khách rồi hỏi:

“Minh Triết đâu?”

ấy đang ở phòng làm việc chạy dự án, bảo tối nay phải tăng ca rất muộn.”

Tôi nhận lấy áo khoác bà rồi treo lên.

“Mẹ ăn chưa? nấu xong.”

Mẹ lắc đầu, đi thẳng tới sofa ngồi xuống. Nhưng bà không tựa lưng giữ nguyên tư thế ngồi thẳng lưng cứng nhắc.

Tôi quá quen với dáng ngồi ấy rồi.

Chỉ cực kỳ không thoải mái hoặc chuẩn bị nói chuyện quan trọng, bà mới vậy.

“Không ăn đâu, mẹ ngồi rồi về.”

Tôi rót bà một ly ấm rồi ngồi xuống ghế đơn đối diện. Kim đồng hồ treo tường chậm rãi nhích từng một.

Sáu mười tám phút.

Sau đó là khoảng lặng kéo dài gần hai phút.

Mẹ nâng ly , nhấp từng ngụm nhỏ, nhưng ánh mắt liên tục liếc về phía cánh cửa phòng làm việc đang đóng kín.

Tôi biết bà đang chờ trai ra.

Nhưng một Minh Triết trạng thái làm việc thì dù trời có sập xuống cũng khó khiến phân tâm.

“Dạo này công việc thuận lợi không?”

Cuối cùng bà cũng mở lời, nhưng lại là một câu hỏi xã giao mức không thể bình thường hơn.

“Khá tốt ạ, phòng hoàn thành một dự án lớn.”

Tôi đáp.

Lại thêm một khoảng im lặng.

Sáu hai mươi.

Mẹ đặt ly xuống, đứng dậy.

“Thôi mẹ không ngồi lâu nữa, hai đứa ăn đi.”

Tôi ngẩn :

“Mẹ ngồi thêm nữa đi, chắc Minh Triết sắp ra rồi.”

“Không đâu, nó bận.”

Bà xua , ánh mắt dừng lại ở túi rác buộc kín đặt cạnh cửa bếp.

“Cái này là rác đem bỏ đúng không? Để mẹ tiện xuống luôn.”

“Không đâu mẹ, sao lại để mẹ đi đổ rác .”

Tôi vội đứng dậy.

Nhưng mẹ xách túi rác màu đen lên trước rồi. Động tác nhanh nhẹn mức chẳng giống sáu mươi lăm tuổi nào.

“Tiện thôi . Thùng rác khu này ngay dưới lầu, mẹ tiện đường đi ngang.”

“Mẹ, thật sự không …”

rồi.”

Giọng bà theo vẻ không phép từ chối.

“Mẹ về đây, hai đứa ăn đi.”

Từ rời đi, tổng cộng đúng năm phút.

Sáu hai mươi bấm chuông cửa.

Sáu hai mươi lăm xách túi rác rời khỏi nhà.

Trong năm phút ấy, bà hỏi hai câu, uống vài ngụm , ngồi chưa tới ba phút rồi rác nhà tôi đi.

Tôi đứng trước cửa, lắng nghe tiếng chân bà xa dần nơi cầu thang, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Đây không phải lần đầu bà vội vã thế.

Từ tôi và Minh Triết kết hôn rồi chuyển tới khu này sống cách đây ba năm, mỗi tháng bà sẽ ghé một hai lần. Nhưng lần nào cũng ở chưa tới mười phút.

Bà chưa từng ở lại ăn , hiếm thật sự ngồi xuống trò chuyện. Tới nơi chỉ hỏi trai có ở nhà không. Nếu không có thì lập tức rời đi, còn nếu có thì nói vài câu rồi cũng đi ngay.

Ban đầu tôi nghĩ đó là tính cách bà.

Nhưng dần dần, tôi cảm thấy có điều gì đó khác lạ.

Đó giống một kiểu cố tình giữ khoảng cách.

Một sự xa cách không muốn hòa gia đình nhỏ chúng tôi.

Minh Triết luôn nói tôi nghĩ nhiều.

“Mẹ vốn là vậy, bà không quen làm phiền khác.”

Thật sự là thế sao?

Tôi đóng cửa, quay lại bàn ăn.

Đĩa cá hấp nguội bớt, hơi nóng tan đi gần hết. Những cọng hành xanh nằm im trên thân cá, trông cô quạnh lạ.

Tôi ăn tối một mình rồi để phần Minh Triết trong nồi giữ nóng.

Chín rưỡi tối, cửa phòng làm việc cuối cùng cũng mở ra.

“Hôm nay mẹ tới à?”

Minh Triết xoa thái dương ra, ánh mắt dừng trên túi táo ở kệ cửa.

“Ừm, ngồi năm phút rồi đi mất.”

Tôi hâm thức ăn nói.

“Tiện luôn túi rác trong bếp xuống.”

Minh Triết bật cười:

“Mẹ thích làm mấy việc này lắm. Bà nào cũng nghĩ tụi mình làm việc ở thành phố bận rộn, nên muốn gì thì .”

Tôi không đáp.

sao?

Nếu là đỡ, gì phải vội vàng thế?

Nếu là đỡ, cả ly cũng không muốn uống thêm?

Trước đi ngủ, tôi chợt nhớ ra trong túi rác có một tờ hóa đơn điện quan trọng. nãy bận nấu , tôi tiện ném luôn cùng rác nhà bếp.

Ngày mai là hạn cuối đóng tiền.

Tôi phải đi xin in lại ở ban quản mới .

“Em xuống lầu .”

Tôi khoác áo ngoài.

“Muộn vậy còn đi đâu?”

“Có tờ hóa đơn em lỡ bỏ túi rác rồi, phải tìm lại.”

Minh Triết nằm xuống giường:

“Mai tìm cũng , chắc rác vẫn còn trong thùng.”

“Không , mai nhân viên vệ sinh tới dọn mất.”

Tôi cầm đèn pin xuống lầu.

Khu chung cư thực hiện phân loại rác, trước mỗi tòa đều có bốn thùng rác màu khác nhau.

Tôi đi tới thùng rác hữu cơ, mở nắp rồi soi đèn trong.

Buổi chiều nhân viên dọn rác xong nên bên trong chỉ có lác đác vài túi.

Tôi nhanh chóng nhận ra túi rác màu đen nhà mình.

Bởi vì ở miệng túi, tôi buộc một nút hình nơ rất đặc biệt.

Nhưng túi rác bị ai đó mở ra.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.