Đêm trước ngày t h i đại học, gã cha dượng đã d/ á/ nh đ/ ậ/ p tôi suốt năm năm bỗng nhiên gọi tôi vào phòng.
Trong tay ông ta là một chiếc thẻ ngân hàng và một tấm vé tàu. Giọng điềm nhiên lạ thường:
“Trong thẻ có sáu mươi vạn (~2,5tỷ). Sáng sớm mai con đi đi, mãi mãi đừng quay lại nữa.”
Tôi đã nghĩ, cuối cùng cũng đến lúc bị đuổi khỏi nhà. Kỳ lạ là tôi lại thấy nhẹ người, như vừa được tháo còng.
Nhưng ngay sau đó, ông ta nói tiếp, và tôi đứng sững.
“Còn nữa, mẹ hiện tại không phải mẹ ruột của con. Những năm qua, việc cha đ/ á/ nh con… đều là diễn thôi.”
Tôi bật ra, giọng lạc hẳn: “Ý cha là sao?”
Ông ta nhìn tôi. Lần đầu tiên, trong mắt ông ta có thứ gọi là tội lỗi.
“Mẹ ruột của con vẫn còn sống. Ngày mai nếu không đi, bà ấy ch/ế/c chắc.”