Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Còn bảo chúng tôi tống tiền cô ta, loại người như vậy sao xứng đáng sống khu của chúng ta?”
chat lập tức bùng nổ.
cư dân không biết rõ tình bắt ném đá tôi không thương tiếc.
“Trời ơi, hàng xóm kiểu đáng sợ thật.”
“Tội nghiệp nhà dưới, xui xẻo mới dính phải người như thế.”
“Rõ ràng nhà cô ta có vấn đề mà còn không chịu nhận, ý thức kém quá.”
Tôi vội vàng đăng bản báo cáo kiểm định của công ty lên .
Tôi muốn giải thích, muốn mọi người rằng tôi mới là người bị hại.
vừa gửi ảnh lên, màn hình lập tức hiện ra một dòng thông báo lạnh lùng:
“Bạn đã bị trưởng mời ra khỏi trò .”
Chính là Triệu Cường – quản lý tòa nhà – đã đá tôi ra khỏi .
sau đó, anh ta cho tôi, điệu không còn hòa nhã mà lộ rõ đe dọa.
“Giang , tôi khuyên cô nên sớm giải quyết cho xong .”
“Chị Vương đã chuẩn bị đủ hồ sơ để kiện cô ra tòa . Nếu mọi bị lớn lên, cô lẫn danh tiếng của khu đều chẳng hay ho gì đâu.”
Anh ta ngừng lại một chút, thêm lạnh lẽo:
“Nếu cô không chịu phối hợp, bên chúng tôi cũng không thiếu cách khiến cô sống không yên.”
Cắt nước, cúp , không gia hạn thẻ ra vào…
tôi lướt qua vô số khả năng.
Một cảm giác bất lực khổng lồ trùm kín lấy tôi.
Họa vô đơn chí.
Bố mẹ tôi cũng tới, dây bên kia là mẹ đầy lo lắng pha trách móc:
“ à, rốt cuộc gây gì hàng xóm vậy? Bên quê họ hàng tới hỏi, bảo ở phố ngập nhà người ta mà không chịu bồi thường.”
Tôi cố gắng giải thích, rằng tôi mới là người bị vu oan.
mẹ ngắt lời tôi:
“ là gái, sống một mình ngoài phố, lại gây gổ hàng xóm ra như thế coi sao được?”
“Bố bảo, nếu thật không còn cách nào khác thì thôi, bồi thường ít tiền cho xong , đừng lớn . Danh tiếng là quan trọng nhất.”
“Tiền mất còn kiếm lại được, chứ tiếng xấu thì không gột sạch được đâu.”
Tôi cúp máy, tim đau từng cơn như bị ai bóp chặt.
người thân nhất… cũng không tin tôi.
Bạn thân nhất của tôi cũng nhắn tin:
“ , tớ nghe của cậu . Hay là… cậu cứ bồi thường chút ít cho xong? nào cũng bị chị ta loạn như vậy, công việc cũng chẳng tập trung nổi, cậu sắp sụp đổ đó.”
“Coi như bỏ tiền giải xui …”
Tôi nhìn dòng chữ hiện lên trên màn hình, không thể gõ ra nổi một chữ nào để đáp lại.
thế … đã quay lưng lại tôi.
Tôi trở một kẻ điên, đơn độc chiến đấu giữa đám đông.
quấy rối của chị Vương quá quắt.
Chị ta bắt chất đầy thứ rác rưởi nhặt được ngoài đường vào hành lang: thùng giấy, xốp, đồ nội thất cũ… chặn trước cửa nhà tôi, chỉ còn lại một lối nhỏ hẹp vừa đủ lách qua.
Mùi mốc meo thối rữa ấy, giống hệt chị ta – hèn hạ, nhơ nhớp, khiến người ta nghẹt thở.
Tối nay, tôi tăng ca về rất muộn, lê thân xác mệt mỏi về nhà.
Đèn hành lang hỏng, tôi mò mẫm bóng tối trước cửa.
Bỗng dưới chân trơn trượt, một dòng chất lỏng tanh tưởi bắn lên ống quần tôi.
Tôi vội bật đèn pin thoại.
Một xô nước bẩn trộn lẫn rau thối và dầu mỡ được hắt thẳng trước cửa nhà tôi.
Tôi ngồi thụp xuống, nhìn đống bẩn thỉu ấy.
Tay tôi vô thức cào lên nền xi măng lạnh ngắt, móng tay cọ vào mặt sàn thô ráp, rách ra, rỉ máu.
tôi hoàn toàn không cảm thấy đau.
lòng có một thì thầm.
Đủ .
Thật đủ .
Tôi đứng dậy, rút thoại ra. Không cho cảnh sát, cũng không cho quản lý.
Tôi cho trung tâm môi bất động sản.
“Chào anh, tôi muốn bán nhà.”
tôi bình tĩnh đáng sợ.
“Đúng, lập tức. sớm tốt.”
Tôi phải rời khỏi nơi .
Nơi đã nuốt chửng lòng tự trọng, giẫm đạp sạch của tôi.
Tôi bỏ trốn khỏi đây.
05
Hiệu suất việc của bên môi rất cao, hôm sau họ đã đăng bán căn hộ của tôi.
Căn hộ của tôi có bố cục đẹp, tầng cũng lý tưởng, lại được thiết kế nội thất đầy đủ, nhân viên môi vỗ ngực cam đoan rằng: “ giá thị trường hiện tại, chắc chắn vòng một tháng là bán được.”
anh ta đã đánh giá quá thấp sức phá hoại của chị Vương.
hôm sau, vị khách tiên xem nhà.
Chị Vương đứng chặn hành lang như một vị thần giữ cửa, ngăn tất ai định lên tầng.
Chị ta kéo một cô lớn tuổi xem nhà lại, hạ , dùng điệu bí mật và đầy kịch tính thì thầm:
“Chị ơi, em thật, nhà tuyệt đối không nên mua.”
“Rò nước, rò nghiêm trọng luôn. Chị xem nhà em bị ngập cái gì .”
“Chủ nhà không lý lẽ đâu, chị mà mua là xui theo đó.”
Sắc mặt người phụ nữ kia lập tức thay đổi, chưa kịp bước lên tầng đã quay lưng bỏ .
Nhân viên môi đứng cạnh tôi, gương mặt còn lúng túng hơn tôi.
Mấy liên tiếp đều như vậy.
Người xem nhà không ngớt, chẳng ai đặt chân được vào căn hộ của tôi.