Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13.
Tôi tới trước mặt mẹ tôi, từ trên cao xuống bà.
Bà ngồi bệt dưới đất, ánh trống rỗng, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Sao … sao …”
Tôi từ túi ra chìa khóa căn hộ ven biển.
Keng tiếng, ném xuống ngay trước chân bà.
“Mẹ, chẳng mẹ luôn muốn căn nhà sao?”
“Bây giờ, là mẹ .”
Bà như bị bỏng, lập tức rụt .
Bà ngẩng , tôi bằng ánh chưa từng thấy trước đây – đầy cầu xin sợ hãi.
“Tiểu Tĩnh… mẹ sai … mẹ thật sự sai …”
Bà vùng vẫy, định bò tới ôm chân tôi.
Tôi lùi .
“Tha thứ?”
Tôi cúi , ghé sát tai bà, dùng giọng chỉ hai nghe được, chậm rãi từng chữ :
“ tôi hầm than đen, bị ta dùng roi quất, dùng bàn là nung đỏ dí , mẹ đang đâu?”
“ tôi đói đến mức gặm vỏ cây, uống nước bùn, mẹ đang đâu?”
“ tôi mỗi ngày sống sợ hãi tuyệt vọng, nhớ mẹ đến phát điên, mẹ đang đâu?”
“À, đúng .”
“ đó, mẹ đang ôm chặt kẻ sỏ hại , phòng livestream, khóc lóc với mấy vạn xa lạ, kể lể gái ruột mình bất hiếu .”
Mỗi câu tôi, đều như nhát dao, lăng trì nốt chút lý trí cuối cùng bà.
ngươi bà dần dần tán loạn.
“Không… không vậy…”
“Tôi không biết… tôi thật sự không biết gì cả…”
Bà bắt điên cuồng đấm ngực mình, giật tóc mình.
“Đáng chết! Tôi mù ! Tôi rước sói nhà !”
Tôi lạnh lùng bà phát điên.
Không chút thương xót.
Có những sai lầm, đã phạm , thì vĩnh viễn không có tư cách được tha thứ.
Tôi đứng thẳng dậy, không bà thêm lần nữa.
“Căn hộ ven biển đó, mẹ cứ giữ .”
“Sau , cứ ngồi phòng livestream mẹ, .”
“ cho thật kỹ.”
“Xem đã được đổi bằng mười năm máu nước cháu mẹ như .”
xong, tôi xoay , nắm Tiểu Thiên.
Bàn rất nhỏ, rất lạnh, chai sạn dày cộm.
Nhưng khoảnh khắc ấy, cho tôi sức mạnh vô tận.
“Tiểu Thiên, chúng ta về nhà.”
“Vâng.”
gật , áp sát tôi.
Tôi dắt , qua sảnh tiệc hỗn loạn, qua những ánh thương hại, chấn kinh, hay hả hê.
Phía sau, là tiếng gào khóc xé lòng mẹ tôi, tiếng đèn flash lóe sáng điên cuồng.
Tất cả những điều đó, đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi xoa nhẹ mái tóc , nắm chặt .
Tôi biết, đường phía trước vẫn còn rất dài.
Nhưng chỉ cần chúng tôi bên nhau, thì không có ngọn núi không thể vượt qua.
Tất cả quá khứ, đã tan thành mây khói.
cuộc đời mới tôi, vừa mới bắt .
(HẾT)